Thạch Long Phi xách túi dứa bước khỏi cửa, tài xế cài cho một bông hoa đỏ lớn, khi lên xe, đầu vẫy tay với bố , rạng rỡ: "Bố, , con đây!"
Động cơ khởi động.
Tiếng nổ "ầm ầm" kèm theo một làn khói đen.
Thạch Long Phi ở giữa, đầu ngôi nhà tranh một cái, chằm chằm bố đang dần trở nên nhỏ bé và xa xôi trong tầm mắt, tâm tư ngàn vạn.
Xe khởi hành, Thạch nhịn , chạy theo phía .
Bà đuổi theo hét lớn, bảo giữ gìn sức khỏe, ăn no cơm, tập luyện đừng để thương, cùng với câu "thường xuyên về thăm nhà" tan biến trong gió.
Đường núi gập ghềnh nhiều khúc cua.
Xe qua vài khúc cua, ngôi nhà tranh nhà họ Thạch cùng bố Thạch đều biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn rừng thông bạt ngàn.
Thạch Long Phi lau nước mắt.
Quay đầu , về phía con đường mặt.
Ở một phía khác của Long Cương, ngôi làng nơi nhà họ Tiêu ở hôm nay cũng náo nhiệt phi thường. Cửa nhà họ Tiêu dán đầy chữ "Song Hỷ" màu đỏ, còn treo một đôi đèn l.ồ.ng đỏ ở cổng viện.
Dân làng kết hôn, từ sớm vây quanh cửa hết vòng đến vòng khác, xin một cái lộc cát tường. trôi qua gần một tiếng , cửa vẫn bày biện hoa quả tiếp khách, cũng dần mất kiên nhẫn.
—— Sao ngay cả đồ ăn vặt rang cũng nỡ đem một ít thế? Chẳng con gái nhà họ gả cho tỉnh thành ?
—— Ái chà, chị Trần Ngọc Như khoác lác thôi! tin, xem xem đúng như bà , xe nhỏ tới đón .
—— Mấy đều ? Con gái nhà họ Tiêu là "ăn cơm kẻng" đấy, m.a.n.g t.h.a.i hai tháng ...
—— Cái gì? Không thể nào chứ!
—— Sao thể? Nếu cô vội vàng gả như ? Nghe đối phương ngay cả tiền sính lễ cũng đưa, cô cũng gả!
Đám sở dĩ vây quanh đây sớm như , chẳng là do Trần Ngọc Như và Tiêu Thành Lỗi ngày nào cũng rả trong thôn, Nhã Mai sắp gả cho cháu trai của xưởng trưởng nhà máy thép !
Hai đó đắc ý như , khiến nhiều nảy sinh lòng hiếu kỳ, qua xem rốt cuộc là chuyện như thế nào.
Trong họ, mở mang tầm mắt, cũng xem trò , duy chỉ đến chúc phúc là thấy .
—— Nhà họ Tiêu kiêu căng trong thôn bao nhiêu năm như , nợ ân tình kết , trái rước lấy ít sự đố kỵ ngầm.
Dân làng xì xào bàn tán, đầy nửa tiếng, chủ đề về việc Nhã Mai rốt cuộc m.a.n.g t.h.a.i , gả cho ma thảo luận vô cùng sôi nổi.
Trong nhà, Tiêu Nhã Mai mặc bộ đồng phục công nhân, tóc tết b.í.m, mặt bôi phấn son gì, chỉ điểm một chút son môi, là thứ cô tự mua ở cửa hàng cung ứng trong thị trấn.
Trần Ngọc Như ăn mặc còn sặc sỡ hơn cô, áo bông hoa chồng lên quần bông màu đỏ táo, mặt bôi phấn trắng, đ.á.n.h má hồng, kẻ lông mày đậm, môi tô đỏ tươi, cả khuôn mặt hớn hở.
Phía , Tiêu Thành Lỗi cũng mặc bộ đồng phục công nhân vải xanh từ thời còn việc ở nhà máy thép, điều hai năm nay béo lên ít, mặc chút chật, nghiêng lộ cái bụng tròn ung ủng.
Nhã Mai sốt ruột rướn cổ ngoài cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-110.html.]
Tuy cô và Tăng Hồng Vọng nộp đơn lên đơn vị, cũng lĩnh giấy chứng nhận kết hôn sự chứng kiến của lãnh đạo đơn vị.
cô vẫn lo lắng, vạn nhất Tăng Hồng Vọng tới thì ?
Dù , cả cuộc hôn nhân đều là kết quả từ sự tính toán của cô mà .
Tăng Hồng Vọng tới cũng là thể.
Thậm chí, thể cố tình tới, chỉ để khiến Nhã Mai mất mặt một vố lớn mặt bà con lối xóm —— giống như lá thư tố cáo của cô .
Nhã Mai càng nghĩ càng sốt ruột.
Cô thông minh, để tránh việc Tăng Hồng Vọng trả thù , cô chuyên môn tìm hai ngày , tuyên bố: "Nếu lái xe đến đón dâu, sẽ lên tỉnh kiện ! Dù đời cũng bám lấy , quản chuyện khác nữa, nếu lên tỉnh học Công Nông Binh thì nhất là theo những gì chúng thỏa thuận."
Thời gian tích tắc trôi qua.
Đã quá giờ đón dâu hẹn mười phút.
Tăng Hồng Vọng vẫn tới.
Trần Ngọc Như ngoài chào hỏi bà con lối xóm .
Tất nhiên, chỉ là chào hỏi bằng miệng.
Thuốc lá, rượu, quả khô tuyệt đối .
Trần Ngọc Như uốn éo cái eo, đến mức miệng sắp rách : "Ái chà, đều tới , con gái nhà chúng gả trong thôn, nên lập bếp nấu nướng, chuẩn cỗ bàn gì cả. Dù chú rể tới là đôi trẻ sẽ lái xe về tỉnh ngay mà!"
Dân làng trong lòng cũng hiểu rõ, bà là nỡ bỏ tiền.
Người nể mặt bà thì bằng miệng, nhiều.
Người nể mặt thì lời lẽ chút gay gắt.
Hàng xóm 1: "Ây, cỗ bàn lập thì thôi, ngay cả 'ba bánh một máy' cũng chuẩn thế? Cái con rể của chị thiếu hiểu đấy." (Ba bánh một máy: xe đạp, đồng hồ, máy khâu và radio - sính lễ tiêu chuẩn thời đó)
Trần Ngọc Như treo nụ , đáp: "Đôi trẻ ở nhà cũ của chúng , là định lên tỉnh ở nhà lầu kiểu Liên Xô đấy! Máy khâu chẳng đều để ở nhà tỉnh , thể để ở đây ?"
Hàng xóm 2: "Thế nhà gái mấy gả con, ngay cả tiệc cưới cũng nỡ bày vài bàn, cứ để chúng ăn gió Tây Bắc thế ?"
Trần Ngọc Như nhét cho ông vài cái màn thầu ngô để bịt miệng: "Chẳng Nhã Mai thương xót bà già , bố nó mất sớm, lo liệu tiệc cưới mà xuể ! Thôi cứ để con bé về tỉnh mà tổ chức, tìm cái nhà hàng chẳng nhẹ nhàng hơn tự ?"
Hàng xóm 3 thì lợi hại hơn, mở miệng là đ.â.m trúng tim đen, ông hỏi: "Chú rể vẫn tới? Giờ lành qua lâu nhỉ, lái xe ? Xe ?"
Trần Ngọc Như cũng cuống chứ.
Bốc phét đời , tới là thế nào!
Bà kiễng chân ngóng trông hồi lâu, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t sớm phản bội nội tâm của bà , nhưng miệng vẫn cứng: "Xe chứ tàu hỏa , tàu hỏa còn chẳng đến đúng giờ , còn thể chuẩn xác từng giây chắc? Anh lái xe bao giờ nên đừng hỏi linh tinh, tình hình đường xá phức tạp hả!"
Đợi đợi, nửa tiếng đồng hồ nữa trôi qua.