Xuyên Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Nhưng Xinh Đẹp - Chương 580

Cập nhật lúc: 2025-03-22 07:18:47
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này ở trong mắt của bà, đứa con gái hư đốn kia chẳng khác nào đồ cặn bã thiếu trách nhiệm, muốn đùa giỡn với tình cảm của con trai nhà lành, rồi l lợm không chịu nhắc đến việc kết hôn, để cho người ta cứ mãi chờ nó.

Sắc mặt của bà nghiêm lại, vẻ mặt cứng rắn nói: “Tiểu Thiệu, con yên tâm đi, dì sẽ không để cho con bé thúi kia muốn làm gì thì làm nữa đâu, hai đứa yêu nhau gần một năm rồi, cũng nên xem ngày chuẩn bị kết hôn thôi, con đừng có nuông chiều con bé Giang Tuyết kia quá, hư người cả rồi, để dì làm chủ, chờ em gái của các con ở cữ xong, dì sẽ bắt đầu sắp xếp chuyện này.”

Giang Bằng Vũ nghe thấy thế thì khóe miệng hơi giật giật.

“Thím của tôi khôn khéo thông minh như vậy mà cũng bị con hàng này lừa sao?”

Đúng thật là... cao thủ.

Kết quả là, Giang Niệm Tư vừa sang tháng ở cữ, Đinh Hồng Mai trở về chuyện thứ nhất, chính là níu lấy lỗ tai của Giang Tuyết nói: “Đi nhận giấy kết hôn với Thiệu Dương ngay.

“Hả?”- Giang Tuyết ngơ ngác mà nhìn mẹ của cô ấy: “Mẹ, vụ gì mà mẹ kêu con đi là đi nhanh vậy?”

Lời này hoàn toàn chọc giận Đinh Hồng Mai.

“Con còn thấy chuyện này tới nhanh hả? Con với tiểu Thiệu yêu nhau bao lâu rồi, con còn nhớ không? Có phải là nên chịu trách nhiệm với người ta rồi không?”

Gì vậy trời?

Giang Tuyết ngơ còn hơn con nai vàng, mẹ của cô ấy bị Thiệu Dương rót thuốc mê hoặc gì rồi hả? Hơn nữa, cô ấy cũng đâu có nói là không chịu kết hôn.

“Mẹ, con mới là con gái, người được gả mà”

“Con gái thì không cần chịu trách nhiệm với bạn đời sao?”- Đinh Hồng Mai vội đi tìm sổ hộ khẩu, sau đó ném lên trên người Giang Tuyết, rồi đuổi cô ấy ra khỏi văn phòng.

“Nếu con không đem giấy kết hôn trở về, thì đừng hòng bước chân vào cửa.”

DTV

Sau đó “Rầm” một tiếng, cửa bị đóng sầm lại.

Giang Tuyết: ...

Chuyện này không cần nghĩ, khẳng định là con sói già kia lại vẫy đuôi giả bộ đáng thương nữa rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-om-yeu-nhung-xinh-dep/chuong-580.html.]

Thế là Giang Tuyết lái xe, cầm theo sổ hộ khẩu, vọt tới quân đội của Thiệu Dương, viết giấy xin nghỉ rồi đi vào tìm anh ấy.

Thiệu Dương còn chưa kịp ôm quả ớt nhỏ nhà mình, đã bị ném một cái sổ hộ khẩu vào mặt.

Anh ấy bị Giang Tuyết kéo một đường đến ký túc xá.

Sau đó dùng lực ném người lên trên giường.

Thiệu Dương từ trên giường đứng lên, cầm sổ hộ khẩu đợi trong chốc lát.

Mắt nhìn bé con đang thở phì phò đối diện, anh ấy biết chuyện gì đã xảy ra, giang hai tay đầu hàng: “Có thể cho tôi cơ hội để giải thích không?”

“Trước khi anh giải thích thì trả lời ba vấn đề này cho em cái đã”- Giang Tuyết thở phì phò nói.

Cô ấy chống nạnh, ngón tay kém chút thọc mạnh vào mũi Thiệu Dương.

Thiệu Dương chột dạ nắm c.h.ặ.t t.a.y của cô ấy: “Em hỏi đi”

“Câu đầu tiên, anh đã bao giờ hỏi cưới em chưa?”

Câu này khiến cho Thiệu Dương tự tin mười phần: “Tất nhiên là có.”

Thái độ phách lối của Giang Tuyết trong nháy mắt đã bị đánh úp, cô ấy kinh ngạc nhìn đối phương: “Anh từng cầu hôn á? Hồi nào chứ?”

Nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của bạn gái, Thiệu Dương bất đắc dĩ cười ra tiếng: “Lần thứ nhất, tôi đưa sổ tiết kiệm của mình cho em, nói với em rằng, Tuyết Nhi, chúng ta kết hôn đi.”

“Hả, có chuyện này sao?”- Giang Tuyết mở to hai mát.

“Có, nhưng lúc ấy Lưu Vân Cường đến tìm em, nói là bên phía Hải thị có phương thức hợp tác mới, khi rời đi em bảo là chúng ta phải chờ tiếp, sau đó thì không có sau đó.”

“Lần thứ hai, ở nhà của em, chúng ta va chạm gây gổ, tôi thừa cơ nói chuyện kết hôn, em cho tôi một bạt tay, nói tôi là đồ khốn, nên rồi em cũng quên đi”

“Lần thứ ba, ngay vào đầu tuần, tôi đi xin kết hôn, lãnh đạo cũng đã phê chuẩn, lúc ấy em đi ký cái hợp đồng, rồi nói với tôi, xong đời, ký sai đơn, sau đó chạy đi tìm Lưu Vân Cường”

Loading...