Xuyên Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Nhưng Xinh Đẹp - Chương 242

Cập nhật lúc: 2025-03-17 20:59:11
Lượt xem: 70

Một phần cho cô, một phần cho Thẩm Trình, một phần cho Giang Bằng Vũ.

Tiểu Lưu ký túc xá đi bộ đội lấy quần áo cho cô.

Đến khi Giang Niệm Tư bưng hộp cơm đi xa, đám người ở góc căng tin mới bắt đầu thầm thì to nhỏ.

“Uầy, vừa nãy bác sĩ Lưu nói thật sao, bác sĩ Giang được viện trưởng hứa hẹn gì á?”

“Tôi biết tôi biết, bác sĩ Lưu chung phòng kí túc xá với chúng tôi hôm qua bảo, chức vụ trưởng khoa Y học cổ truyền rất có thể sẽ thuộc về bác sĩ Giang Lời này vừa ra, mọi người ồ lên.

Có mấy người thậm chí còn ghen ghét đố kỵ.

Nhưng cũng có người ở khoa y học cổ truyền rất bình tĩnh.

Bác sĩ Tây y hỏi: “Mọi người không bất mãn chút nào sao? Một con nhóc ngu ngốc mới đến đã có thể ngồi lên đầu mấy người rồi”

Đám người khoa y học cổ truyền ngơ ngác: “Nếu thế thật thì chúng ta cũng có làm được gì đâu, kể mà muốn bất mãn, thì tính ra bác sĩ Giang là học trò cưng của bác sĩ Trương, bác sĩ có thâm niên Trương Khởi Tiên là một người có uy tín ở khoa trung y đó.

Người nọ giơ ngón cái, ra dấu là bác sĩ Trương đỉnh nhất, sau đó nói tiếp: “Thầy giỏi ắt có trò hay, nếu bác sĩ Giang dám chắc 90% sẽ chữa được chân của đồng chí Thẩm thì chúng ta nào có vô liêm sỉ đến nỗi bất mãn”

Một đồng nghiệp cũng ở khoa y học cổ truyền bổ sung: “Đúng thế, chúng ta không có bản lĩnh đó thì nào dám vô liêm sỉ đi nghi ngờ người ta, dù sao kể cả không có bác sĩ Giang thì cũng chẳng đến lượt chúng ta, làm gì mà phải bất mãn vì chuyện không liên quan tới mình? Nếu mà bất mãn thì chỉ có bác sĩ Đỗ bất mãn thôi”

DTV

Bác sĩ tây y:”...”

“Bác sĩ Trương Khởi Tiên giỏi đến vậy sao?”

Hứa Quan Quan bưng hộp cơm đến thì tình cờ nghe thấy bọn họ nói chuyện, vừa cười vừa ngồi xuống, nói: “Một đám già đầu rồi còn hóng hớt chuyện của con gái người ta còn không biết xấu hổ. Mấy ông muốn biết bác sĩ Giang có bản lĩnh hay không thì cứ chờ thời gian trả lời đi. Bệnh viện của chúng ta không nuôi kẻ vô dụng, nếu bác sĩ Giang không có bản lĩnh gì thì kể cả có ngồi vào được cái ghế kia cũng chẳng mấy mà bị đẩy xuống, lo gì chứ.”

“Bác sĩ Hứa nói phải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-om-yeu-nhung-xinh-dep/chuong-242.html.]

Giang Niệm Tư bưng hộp cơm đi đến phòng bệnh của Giang Bằng Vũ.

Đặt hộp cơm trên tay anh ta xong cô định rời đi luôn, Giang Bằng Vũ gọi cô lại: “Từ từ đã, em đi đâu thế?”

Giang Niệm Tư quơ quơ hộp cơm trong tay: “Đi đưa cơm cho Thẩm Trình”

Giang Bằng Vũ bỗng nhiên có cảm giác con gái gả ra ngoài như bát nước hất đi vô cùng quen thuộc, trông kìa, mới có bao lâu đã quan tâm Thẩm Trình như vậy rồi.

Nhìn khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Giang Niệm Tư, vẻ mặt Giang Bằng Vũ buồn rầu, cải trắng nào rồi cuối cùng cũng bị heo ăn mất.

Anh ta bất mãn nói: “Việc này nào có đến lượt em làm, Tiểu Lưu đâu? Tiểu Lưu của anh đâu?”

Nhìn vẻ mặt ngu ngốc của anh ta, Giang Niệm Tử không thể không nhắc nhở: “Anh vừa bảo người ta qua ký túc xá lấy quần áo cho anh còn gì.”

“Vậy à?” Giang Bằng Vũ biu môi, suýt quên mất.

Anh ta ủ rũ: “Vậy em cũng tém tém lại đi, còn chưa có hẹn hò với Thiệu Dương mà, sao em... Sao em lại hôn Thẩm Trình rồi”

“Cái gì?” - Giang Niệm Tư tưởng mình nghe lầm, khó tin mà nhìn Giang Bằng Vũ: “Anh, anh nói cái gì? Nói lại đi.”

Giang Bằng Vũ thấy em gái dịu dàng nhà mình bỗng nhiên cao giọng, bất giác lúng túng: “Có gì đâu, anh chỉ nói thế mà thôi...”

“Chậc” - Giang Niệm Tư buồn cười: “Nói nói cũng không được, thứ nhất, em với Thiệu Dương không có gì với, cũng sẽ không tiếp tục hẹn hò với anh ấy. Thứ hai, em không có hôn Thẩm Trình”

Giang Bằng Vũ vén một góc chăn lên, không hôn thật sao?

Thế hôm qua anh ta đã nhìn thấy cái gì vậy.

Giang Niệm Tư chẳng thèm quan tâm anh ta đã nhìn thấy cái gì, bưng hộp cơm đến phòng bệnh của Thẩm Trình.

Loading...