Xuyên Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Nhưng Xinh Đẹp - Chương 147
Cập nhật lúc: 2025-03-16 08:35:28
Lượt xem: 42
“Chờ tôi một chút, cô lên xe trước.
Xe đang dừng ở bên cạnh.
Giang Niệm Tư “ừ” một tiếng: “Cảm ơn”
Thẩm Trình mua mấy cái bánh bao thịt mang theo lên xe.
Sau khi lên xe, Giang Niệm Tư quay đầu lại hỏi anh: “Có nước không?”
Thẩm Trình cho là cô khát, anh lấy một chiếc bình thép màu xanh ở phía sau ra đưa cho Giang Niệm Tư.
“Còn có nửa ấm, tôi đã uống qua, nếu cô không ngại...”
Giang Niệm Tư nhận lấy: “Không ngại”
Còn cho là cô muốn uống, trong con ngươi của Thẩm Trình có một tia khác thường thoáng qua, bỗng nhiên bên tai của anh nóng lên.
Nhưng mà một giây sau, ánh mắt của anh cứng lại.
Chỉ thấy Giang Niệm Tư vặn cái nắp ấm nước ra, xòe bàn tay ra ngoài cửa sổ xe rồi đổ nước trong bình ra rửa tay.
Anh nhìn thấy sắc mặt căng thẳng cùng với ánh mắt chán ghét của cô từ kính chiếu hậu.
Thẩm Trình nhíu nhíu mày.
Cuối cùng cũng rửa sạch cái tay ghê tởm kia, lúc này Giang Niệm Tư mới ngồi thẳng cơ thể, đậy nắp bình nước rồi đưa cho Thẩm Trình: “Cảm ơn, có khăn mặt không?”
Thẩm Trình đưa cho cô một chiếc khăn vuông màu lam: “Có khăn tay”
“Có thể cho tôi dùng không?”
Mặc dù tâm trạng Giang Niệm Tư rất khó chịu nhưng chuyện này cũng không liên quan đến những người khác, thái độ của cô vẫn cố gắng lễ phép, cố gắng đè nén tâm tình của mình.
Thẩm Trình gật đầu.
Giang Niệm Tư cầm lấy chiếc khăn tay trên tay anh rồi dùng sức lau tay quá nhanh.
Bên trong lòng bàn tay trắng nõn của cô có chút hồng nhạt.
Bởi vì cô dùng sức quá mạnh cho nên nó đang đỏ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-om-yeu-nhung-xinh-dep/chuong-147.html.]
Thẩm Trình nhìn mà không đành lòng, rõ ràng là cô có gì đó rất lạ, con ngươi đen nhánh của Thẩm Trình như hồ sâu vực thẳm.
DTV
“Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?”
Đời trước Giang Niệm Tư được xem như nhân vật công chúng, mọi người đều biết cô rất lợi hại, hơn nữa lúc đó trị an xã hội tốt cho nên cũng không có ai định làm gì Cô.
Cho dù có thì cũng chỉ giấu ở trong lòng, sẽ không có ai hành động quá phần dù chỉ một chút.
Nhưng khi đến nơi này, cô liên tiếp gặp phải cầm thú cho nên tâm trạng của cô cũng chịu ảnh hưởng.
Vốn là vẫn luôn nhẫn nhịn nhưng khi nghe thấy Thẩm Trình hỏi thăm thì cô vẫn không nhịn được mà nói ra ngoài.
“Mấy người đàn ông các anh đều háo sắc không quản lý được nửa người dưới như thế sao?”
Lời này cũng không nhằm vào Thẩm Trình, chỉ là trong lòng cô tích tụ oán khí, mà nó vẫn luôn bị kiềm chế, bỗng nhiên có chỗ đột phá nên mới bùng phát như vậy.
Bởi vì cô không muốn nói chuyện này cho người nhà biết, nếu nói ra thì sẽ chỉ khiến họ thấy lo lắng mà thôi.
Dù sao thì cô cũng chỉ là một cô gái nhẹ nhàng trong lòng người nhà.
Cô không phải nguyên chủ, không dám để lộ chuyện mình có công phu lợi hại.
Đây thực sự là cảm giác ấm áp mà cô khó có được cho nên cô không muốn từ bỏ.
Thể chất không thể kiềm chế nước mắt rất phiền, chỉ cần cảm xúc kích động thì sẽ rất dễ dàng khóc.
Nhưng lần này cô nhịn được, không để nó chảy ra.
Chỉ là trong lúc quay đầu chất vấn Thẩm Trình, trong mắt cô chứa một vũng nước mắt.
Nhìn thấy hai hốc mắt chứa đầy nước mắt của cốc, Thẩm Trình không khỏi cảm thấy nhói một cái trong lòng.
Sắc mặt anh trở nên hết sức khó coi: “Ai bắt nạt cô?”
Gần như lời này được rít ra từ kẽ răng, Thẩm Trình nói đến nghiến răng nghiến lợi, tiếng nói cũng vô cùng lạnh lùng.
Vì cảm xúc Giang Niệm Tư đang rất mạnh nên cô không phát hiện ra anh đang quan tâm mfính.
Suy nghĩ một chút, cô ngẩng đầu lên nuốt nước mắt ngược lại.
“Không sao, xin lỗi, tôi không nên vợ nắm cả đũa, người xấu chỉ là người xấu, không phải đàn ông hay phụ nữ, tôi không nên dùng hành vi của một người áp đặt lên tất cả những người còn lại.”
Sau khi phát tiết hết cảm xúc ra ngoài thì Giang Niệm Tư lại khôi phục trở về bình thường.