Xuyên Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Nhưng Xinh Đẹp - Chương 119

Cập nhật lúc: 2025-03-16 08:34:10
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ tiếp theo cô lại nói: “Ngày mai anh và ông Thẩm cùng nhau lại đây”

Lời này cho Thẩm Trình hy vọng.

Anh không nhịn được nhìn về phía cô, đôi mắt đen nhánh lộ ra một tia mong đợi bị áp xuống.

“Cô có thể trị khỏi bệnh cho tôi?”

Tình huống của anh không thể so với Thẩm lão gia tử, vấn đề sinh dục, có rất nhiều nhân tố, có lẽ cho dù không bị thương, anh cũng có nguyên nhân khác dẫn tới không thể sinh dục.

Giang Niệm Tư nói tương đối bảo thủ: “Trước trị liệu xem”

Một tia gợn sóng kia cứ như vậy bình tĩnh trở lại.

Thẩm Trình phỉ nhổ chính mình dưới đáy lòng.

Anh đang chờ mong cái gì?

Hiểu biết rõ ràng tình huống của anh, Giang Niệm Tư chuẩn bị kéo mành ra đi ra ngoài.

Thẩm Trình bỗng nhiên gọi cô lại.

“Bác sĩ Giang”

“Hả?” Giang Niệm Tư quay đầu lại, đôi mắt sáng ngời như một hồ nước, điềm tĩnh tốt đẹp, đơn thuần nhu nhược.

Thẩm Trình áp xao động không nên có trong lòng xuống: “Cảm ơn cổ”

Giang Niệm Tư cho rằng anh nói chính là chuyện khám bệnh, cười cười: “Đây là bản chức công việc của tôi”

“Không phải cái này. Thẩm Trình giải thích: “Lần trước ở thôn Đại Mộc, cảm ơn cô đã cứu tôi”

Thôn Đại Mộc Gần đây chỉ có một thôn tên này, mà Giang Niệm Tư đi qua, cũng chỉ có một cái kia.

Cô cẩn thận nhớ lại, rốt cuộc nhớ tới cái gì đó.

“Anh là quân nhân rơi xuống nước kia?”

Thấy hai mắt cô bỗng nhiên sáng lên, tầm mắt Thẩm Trình ý thức nhiễm ý cười: “Đúng vậy, lần trước nhờ bác sĩ Giang, hiện tại tôi mới có thể đứng ở chỗ này, chưa kịp tự mình nói lời cảm ơn với cô, vẫn luôn là tiếc nuối của tôi”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-om-yeu-nhung-xinh-dep/chuong-119.html.]

Thì ra anh chính là quân nhân mặt đầy nước bùn kia.

Cô vẫn luôn rất kính nể quân nhân.

Nghe anh xong nói, Giang Niệm Tư nói: “Lần trước anh cho tôi rất nhiều phiếu chứng, vài thứ kia với tôi mà nói rất hữu dụng, tôi cũng cảm ơn anh.

So với tính mạng, những cái đó tính là cái gì?

Huống hồ anh ở bộ đội, cái gì cũng không thiếu.

“Tuy rất cảm ơn cô, nhưng bác sĩ Giang, tôi vẫn muốn nhắc nhở cô một chút, lần sau gặp được loại tình huống này, bảo đảm an toàn của mình trước”

Anh đang rất nghiêm túc kiến nghị.

DTV

Giang Niệm Tư hiểu rõ đạo lý này, cô gật đầu: “Tôi không cứu người mù quáng, tôi biết bơi, hơn nữa lúc ấy có bảo đảm, huống chi... Giải phóng quân phục vụ vì nhân dân, vì cứu người thân lao vào nước lửa, nguyên nhân chính là vì có các anh che chở ở phía trước, bá tánh chúng tôi mới có thể an cư lạc nghiệp, lại một lần nữa, tôi nghĩ, tôi vẫn sẽ không chút do dự xuống nước cứu anh.

Một khắc tính mạng nguy ở sớm tối kia, Giang Niệm Tư không thể dừng lại tự hỏi lý trí.

Kiếp trước cô sinh ở một gia đình không có tình yêu.

Ông nội quyền uy ép cô làm trung y, ba ép cô đi thi đấu.

Cuộc đời của cô, không có thú vui, chỉ có học tập vô tận.

Người nhà vĩnh viễn chỉ để ý thành tích của cô, toàn bộ đại gia tộc, bao nhiêu người ngóng trông cô rơi xuống.

Cô thi đấu xương sườn gãy ba cây, ba nhìn không thấy, chỉ thấy được cô tanhg được tanhg lợi cuối cùng.

Cô học trung y, đột phá vô số ký lục, chữa khỏi vô số chứng bệnh không có khả năng, ông nội không có một câu khích lệ.

Lại bởi vì một sai lầm, không chẩn bệnh ra người bệnh có một bệnh trạng khác, không cứu sống người bệnh vốn là bị vô số bác sĩ từ bỏ kia, cô bị ông nội nhốt ở thư viện giống trong phòng y thư, dùng roi quất đánh đến sốt cao không ngừng.

Khi đó bề ngoài ông ngăn nắp lượng lệ, lại có bệnh trầm cảm nghiêm trọng.

Ở lúc cô sinh ra ý niệm phí hoài bản thân mình, là một vị quân nhân cứu cô.

Cũng là vị quân nhân kia nói cho cô, sống sót chính là hy vọng.

Càng là vị quân nhân kia nói cho cô, trên thế giới này có rất nhiều yêu thương, rất nhiều ánh mặt trời, một ngày nào đó sẽ chiếu đến trên người cô.

Loading...