Phó Thanh Thù hài lòng mỉm phản ứng của . Lệ Bỉnh Uyên trông vẫn còn ngượng ngùng, lẽ vì mới chuyện đầu nên quen.
Không cả. Lần đầu quen thì thứ hai, thứ ba. Kiểu gì cũng sẽ quen thôi.
Sau cô chỉ cần 'huấn luyện' thêm, sớm muộn gì cũng thành thục.
Trong thâm tâm Lệ Bỉnh Uyên chắc chắn đang khao khát, hy vọng giúp chịu đau để giải tỏa áp lực và nỗi khổ tâm chất chứa bấy lâu.
Một luôn sống trong bất hạnh và những dằn vặt mơ hồ. Anh tự tìm lối thoát cho , chỉ thể thông qua sự can thiệp của khác mới vơi bớt nỗi đau đang kiềm nén.
Trước đây Lệ Bỉnh Uyên vốn cách giải tỏa áp lực. đúng khoảnh khắc , khi thấy Phó Thanh Thù, hiểu tất cả.
Anh gì !
khi bình tâm , vẫn cảm thấy đôi chút hổ.
"Không..."
Phó Thanh Thù nhẹ nhàng dỗ dành: "Không cần ngại, dũng cảm mới là đứa trẻ ngoan. Bây giờ hãy thật lòng cho , thích đối xử với như thế ?"
Nói , móng tay thon dài của cô nhẹ nhàng cào lên cổ . Đầu móng sắc nhọn tạo cảm giác đau nhói, làn da trắng nõn nhanh ch.óng hằn lên những vệt đỏ rực.
Đau lắm, nhức nhối lắm.
Cảm giác cứ như mũi d.a.o sắc đang lướt nhẹ da thịt.
nỗi đau nhanh ch.óng chuyển hóa thành sự gây nghiện. Sự ngứa ngáy khó chịu khiến như chìm đắm.
Trong lòng Lệ Bỉnh Uyên như một tiếng vọng khiến thể kìm lòng, chỉ gật đầu đáp ứng ngay lập tức.
Phó Thanh Thù hề ngạc nhiên thái độ do dự của .
Hiện tại 'tiểu M' bé bỏng của cô vẫn còn giữ chút tôn nghiêm và lòng tự trọng. một khi trở thành M ' thâm niên', việc vứt bỏ liêm sỉ hình tượng cũng là chuyện sớm muộn.
Phó Thanh Thù tiếp tục lệnh: "Lại đây, xuống, xổm mặt ."
Lệ Bỉnh Uyên do dự một lát, nhưng cuối cùng vẫn theo lệnh, ngoan ngoãn xổm xuống.
Phó Thanh Thù dùng đầu ngón tay nâng cằm lên, hài lòng mỉm . Gương mặt tuấn tú khiến cô cực kỳ ý:
"Cởi áo ."
Lệ Bỉnh Uyên thực hiện chậm rãi, cử chỉ tao nhã, từ tốn cởi từng chiếc cúc áo. Cổ áo hờ hững trông vô cùng gợi cảm, toát lên vẻ cấm d.ụ.c đầy mê hoặc.
Ngón tay cô lướt nhẹ cơ n.g.ự.c . Bất ngờ, cô rút từ một cây roi điện tinh xảo. Sau khi điều chỉnh mức độ, cô dí thẳng nơi nhạy cảm nhất.
Lệ Bỉnh Uyên run rẩy , chịu nổi cơn đau mà thở hổn hển, miệng phát tiếng rên rỉ đầy gợi tình.
Mức độ điện quá mạnh để ngất , nhưng kích thích đủ lớn khiến đầu óc trống rỗng trong chốc lát, run cầm cập, ánh mắt tràn đầy si mê.
Anh dường như nghiện cảm giác .
Quan sát biểu cảm đó, Phó Thanh Thù đang đạt cực khoái, sẽ càng chìm đắm nó hơn nữa.
Khi thấy sắp đạt đỉnh, cô lấy thỏi son , tên và điện thoại của lên cơ thể .
Làn da trắng nõn tương phản với sắc son đỏ tươi tạo nên hiệu ứng thị giác cực kỳ mạnh mẽ. Đây gần như là sự quyến rũ công khai!
Không đàn ông nào cưỡng sự cám dỗ , nhất là một kẻ 'M' mê 'S' như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-hao-mon-ca-nha-phan-dien-deu-nghe-len-tieng-long-ta/chuong-72-cuc-ky-bien-thai.html.]
Cảm giác lạnh lẽo đan xen với cảnh tượng đầy kích thích khiến Lệ Bỉnh Uyên khắc cốt ghi tâm những gì xảy hôm nay.
Thậm chí còn chắc mẩm rằng đêm nay sẽ mất ngủ!
"Về nhà nhớ gọi điện cho đấy."
Viết xong, Phó Thanh Thù mỉm quyến rũ rời khỏi ban công, để Lệ Bỉnh Uyên ngẩn ngơ với cơ thể đầy những dòng chữ đỏ.
Nhìn theo dáng xinh khuất dần cúi xuống dòng điện thoại , mới cảm thấy tất cả đều là thật, mơ.
Khi Phó Thanh Thù bước , Phó Vân Kỳ đợi sẵn xe, vội vàng hỏi: "Thanh Thù, thế nào ?"
Phó Thanh Thù hiệu chuyện thỏa: "Xong xuôi, chỉ cần đợi liên lạc với em là ."
Phó Vân Kỳ vẫn lo lắng: "Lúc em , thái độ thế nào? Thực sự... thành công đấy?"
Anh thật khó lòng hiểu nổi, tại thích đ.á.n.h mà thấy sướng chứ! Quá là quái đản!
Kế hoạch hôm nay là Phó Thanh Thù thuê diễn viên đóng một cảnh S/M mặt Lệ Bỉnh Uyên, nhằm khơi dậy khát vọng tiềm ẩn của đối với mối quan hệ kích thích .
Lúc đầu, chắc chắn hiệu quả sẽ . Dù Lệ Bỉnh Uyên thể xu hướng đó, nhưng sợ xảy bất trắc nên bố trí vệ sĩ canh chừng xung quanh.
Nếu ban công chuyện ngoài ý , họ sẽ lập tức xông giải cứu.
May là gì xảy , chỉ Lệ Bỉnh Uyên 'cắn câu' .
Phó Thanh Thù tự tin đáp:
"Anh Hai cứ yên tâm! Anh chắc chắn sẽ mê mẩn cảm giác . Việc liên lạc với em chỉ là vấn đề thời gian thôi!
Một khi thức tỉnh thì đường lui, cách giải quyết duy nhất là cứ thế mà lún sâu ."
Phó Vân Kỳ hiểu nổi lý lẽ của cô, mắt chỉ đành lặng lẽ quan sát.
"À! ! Anh Hai nhớ mang hết đồ em mua đến khách sạn của Phó gia nhé, lúc nào cần em sẽ dùng."
Phó Vân Kỳ thắc mắc: "Tận hai thùng lớn. Trong đó cái gì mà để ở khách sạn? Gia đình khá bảo thủ, em đừng gì quá đà, chịu nổi ."
"Toàn là nến, dụng cụ nhỏ nến, dây trói, roi da thôi. Nến cháy 60 độ, nhỏ lên cảm giác nóng rát, đủ để Lệ Bỉnh Uyên sướng đến hồn bay phách lạc."
....
Phó Vân Kỳ thực sự nữa.
Anh cảm thấy hỏi cũng bằng thừa!
Phó Thanh Thù vẫn hăng say tiếp.
"Anh Hai trò nhập vai ? Mặc đồ ren của nô lệ, cảnh tượng hoành tráng lắm. Huấn luyện kiểu bắt buộc ở khách sạn, nếu sẽ phiền khác. Em cá là tận mắt chứng kiến ."
....
Thật kinh khủng!
Thật điên rồ!
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Quá đỗi cuồng loạn!