XUYÊN THÀNH MỆNH CẨM LÝ TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:46:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bất kể là Tô Cần Lục Tư Hoa, ngay cả Kiến Quốc, Kiến Binh cũng ý định chiếm lấy những tấm vé . Họ đều là những trung thực, trung thực ý tưởng của trung thực, cảm thấy rằng nên chiếm lấy những tấm vé , hiểu rằng mất những tấm vé lo lắng nhường nào.

 

"Ba, chúng trả những tấm vé ?" Tô Kiến Quốc kìm nén sự kích động trong lòng, nhanh ch.óng bình tĩnh .

 

Tô Kiến Binh : " , trong lòng mất vé chắc sẽ lo lắng lắm, chúng trả nó ."

 

Tô Cần sắc mặt bình tĩnh của Tô Kiến Quốc, Tô Kiến Binh, trong lòng vui vẻ an tâm. Những đứa con của vì món của cải lớn mà mê , lén lút trộm chúng , mà trả những tấm vé , suy nghĩ quả thật . Vốn tưởng rằng nếu các con của lấy những tấm vé , nhất định giáo d.ụ.c chúng, nhưng các con của ngay lập tức kiềm chế lòng tham của bản , đây là một hiện tượng .

 

Lục Tư Hoa cũng gật đầu lia lịa, cô : "Các con động lòng?"

 

Tô Kiến Quốc lắc đầu chân thật: "Động lòng chứ, động lòng thể hiện ngoài hành động, thấy những thứ ai mà động lòng cơ chứ? những thứ thuộc về chúng con, chúng con thể lấy"

 

Lục Tư Hoa nhẹ, động lòng là chuyện bình thường, nếu đến cảm xúc cũng , thì chả khác gì mấy kẻ ngu ngốc, đần độn. Kiến Quốc sai, động lòng là một chuyện, tham lam vì những tấm vé , nó là vấn đề về đạo đức.

 

"Ba, chúng trả , nhưng trả cho ai?" Tô Kiến Dân mở to mắt, hỏi một cách mơ hồ.

 

Tô Kiến Dân tuy nhỏ, mặc dù thể tham lam với những món đồ như , nhưng như thế nào, trả nhưng trả .

 

Vẻ mặt Tô Vãn Vãn tò mò, cô bé ba , em của ngu ngốc mà đây chờ mất đồ tìm tới, lỡ hiểu lầm là lấy cắp vé của họ thì ?

 

Có điều ở thời đại , con giản dị, chắc sẽ những như , nhưng khó . Lòng khó lường, ai chuyện gì sẽ xảy ? Kết quả sẽ như thế nào? Lỡ c.ắ.n rằng họ lấy cắp vé thì ? Ba là những thật thà, hai trai vẫn còn nhỏ, nếu thật sự xảy chuyện như , biện minh cũng chẳng biện minh .

 

Tô Vãn Vãn rằng đoán lòng như là sai, nhưng cô bé là xuyên từ tương lai đến, ở thế giới đó những chuyện như xảy nhiều, đừng cứu quá nhiều mà hại ngược . Tốt hơn hết là nên cẩn thận, kẻo việc xong rước họa .

 

Tô Cần và những khác hề nghĩ đến điều , điều mà họ nghĩ là thời gian mà đợi chủ nhân của món đồ , họ còn những việc khác cần , cả buổi chiều là bận rộn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-60.html.]

Tô Cần nghĩ ngợi : "Người mất đồ, chắc bây giờ đang lo lắng, chắc họ rơi ở , cũng chắc là sẽ tìm đến đây."

 

Sau khi xung quanh một lúc, bên cạnh ít đang về phía họ, vẻ mặt của những đó hiện rõ sự đố kị.

 

"Chúng giao nó cho đồn cảnh sát ? Có cảnh sát tìm giúp, nhanh sẽ tìm thấy chủ nhân mất đồ." Lục Tư Hoa suy nghĩ một lúc đưa ý kiến của riêng .

 

Tô Cần cũng cảm thấy đây là cách nhất, họ cần đây chờ chủ nhân của món đồ, và họ cũng thời gian để lãng phí.

 

"Ở phía một đồn cảnh sát, chúng đến đó ." Tô Kiến Quốc giơ đôi tay tỏ ý tán thành.

 

Tô Văn Vãn gật đầu lia lịa, cảm thấy ba , các trai thật thông minh, lúc thể nghĩ đến cảnh sát, là một điều thể hơn. Vé trong tay của cảnh sát, hy vọng tìm chủ nhân mất đồ, cũng họ hiểu lầm là lấy trộm, một mũi tên trúng hai đích.

 

Nghĩ ngợi xong, Tô Cần dẫn vợ con đến đồn cảnh sát, mà rằng họ bao lâu thì một đàn ông trung niên vội vã chạy đến đây, tìm kiếm gì đó đất, vẻ mặt căng thẳng, mặt là mồ hôi, khi tìm thấy thứ gì, mặt tràn đầy vẻ tuyệt vọng.

 

Những điều , Tô Cần và cách xa hề . Rất nhanh, họ đến đồn cảnh sát.

 

Ở giai đoạn , vì cách mạng nên đồn cảnh sát đấu tranh quyết liệt, nhưng dù đấu tranh như thế nào, lợi ích của nhân dân cũng bao giờ lãng quên.

 

Nhìn thấy Tô Cần và tới đây, các cảnh sát đều ngạc nhiên họ. Những dân nhỏ bé vẫn một nỗi sợ hãi tự nhiên đối với chính phủ, và nếu việc gì họ sẽ đến đồn cảnh sát. Lúc khi thấy cả một gia đình đến đồn cảnh sát, cảnh sát nghĩ rằng xảy chuyện gì đó, nên nhiệt tình đón tiếp họ, thậm chí còn rót cho mỗi một tách .

 

"Đồng chí! Xin hỏi là cần gì ?" Cảnh sát vui vẻ hỏi họ.

 

Tô Cần nhút nhát, lấy chiếc khăn tay bọc vé mà con trai nhặt , mở khăn tay , bên trong là một xấp vé dày, tất cả đều đặt bàn.

 

Cảnh sát những tấm vé , cả bối rối. Đồng chí , tại đem những tấm vé đến chỗ họ?

 

Tô Cần : "Những thứ đều là do chúng nhặt , chúng thời gian đợi chủ nhân mất đến nhận, nên mới đưa những tấm vé cho các , hi vọng thể tìm chủ nhân của nó, ắt hẳn mất chúng sẽ lo lắng"

Loading...