XUYÊN THÀNH MỆNH CẨM LÝ TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:46:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Kiến Hoành cũng qua ăn ké, nhưng thấy nhà chú hai chỉ ăn hai món nướng thì bỗng cảm thấy hứng thú, bèn về nhà , bên đó còn rau xào.

 

Cả nhà con trai thứ hai ăn cơm đơn giản cùng xuất phát lên thị trường. Bọn họ xe lên đó mà bộ.

 

Có xe lên thị trấn, mỗi chỉ cần năm hào là đủ. nhà họ nghĩ chỉ năm hào cũng xót, cho nên quyết định bộ.

 

Người vui mừng nhất chắc chắn là Tô Vãn Vãn , từ khi cô bé sinh thì vẫn luôn ở trong nhà, ngay cả trong thôn cũng ít khi lui tới. Mấy trai cũng chẳng mấy khi ôm cô bé ngoài, họ mà là Lục Tư Hoa cho, sợ sẽ cô bé đau.

 

Bây giờ cuối cùng thể quang minh chính đại ngắm phong cảnh đường , Vãn Vãn vui mừng, tay chân múa lung tung.

 

"Hình như em gái vui? Tô Kiến Quốc sờ cằm suy nghĩ.

 

Lục Tư Hoa : "Trẻ con đều thích ngoài chơi, em gái con cũng thôi"

 

Thôn Hạ Hà cách thị trấn cũng xa, một tiếng rưỡi là tới.

 

Tô Vãn Vãn cực kỳ hưng phấn, trái , suốt chặng đường cô bé từng ngừng. Khi lên tới thị trấn, cô bé càng thêm phấn khích.

 

Sao thể phấn khích cho ? Từ khi thế giới , cô bé từng thấy thị trấn trông như thế nào, chỉ dựa miêu tả trong truyện để suy đoán mà thôi.

 

Cô bé vui mừng liên tục ngó khắp nơi, nước miếng chảy ròng. Tuy là buổi chiều nhưng thị trấn vẫn náo nhiệt. Dù bằng thành phố kiếp cô bé sống, nhưng thời đại tự điểm đặc sắc của nó, Vãn Vãn cảm thấy một cảm xúc ý vị khó tả.

 

Thời mua đồ giống như chỗ cô bé sống, thở thương nghiệp nồng nặc. Bây giờ mua bán sòng phẳng, vả đều là những cửa hàng kinh doanh của quốc gia.

 

Dù là thế, Tô Vãn Vãn vẫn cảm thấy tinh thần vô cùng hưng phấn.

 

Đám Tô Cần cũng sự hưng phấn của cô bé lây nhiễm, cũng cảm thấy cả tràn đầy thở nhẹ nhõm.

 

"Mọi thích gì thì xem ." Tô Cần : "Trong nhà cần gì, thiếu gì, đều nhớ cả. Chúng mua từng cái một"

 

Lục Tư Hoa: "Em cảm thấy chúng vẫn nên chia , một bên mua đồ, một bên dẫn Vãn Vãn đến bệnh viện khám bệnh"

 

Tô Cần cũng cảm thấy cách , dù thời gian cũng gấp gáp, nếu như khám bệnh xong mới mua đồ, e là sẽ kịp, về nhà chắc sẽ muộn mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-59.html.]

 

Đang thì bỗng thấy tiếng kêu của Vãn Vãn, mắt cô bé chằm chằm về phía , dường như thứ gì đó thu hút sự chú ý của cô bé, nên hét lên để chú ý.

 

"Em gái đang gì thế?" Tô Kiến Quốc kỳ lạ theo ánh mắt của Vãn Vãn, giây tiếp theo thì ngây .

 

Tô Văn Văn thẳng về phía chớp mắt, duỗi đôi chân trắng nõn nà, nhẹ nhàng chạm n.g.ự.c của Lục Tư Hoa, miệng luyên thuyên điều gì đó.

 

Động tác của cô bé thu hút sự chú ý của Tô Cần và những khác, Tô Kiến Quốc cũng thuận theo ánh mắt của Vãn Vãn mà qua, nhưng phát hiện gì.

 

Ngược , Kiến Dân tuy nhỏ nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt tinh tường, khi Kiến Quốc hành động, sớm nhặt thứ mà Vãn Vãn đang chằm chằm lên.

 

Tô Kiến Quốc mở to mắt, khi thấy món đồ Kiến Dân đang cầm trong tay, khỏi thở hổn hển, vận may thật ngoài sức tưởng tượng!

 

Kiến Dân nhặt món đồ lên, từ ngoài , thứ gì hết, đó là một thứ gì đó bọc trong một chiếc khăn tay. Sau khi mở chiếc khăn tay , bên trong là một xấp vé. Trải những tấm vé từng cái một, ngoài vé lương thật bên trong còn các loại vé khác, nào là vé vải, vé công nghiệp, vé dầu, v.v... khiến cho ánh mắt của đều hình.

 

Nhà họ mới ở riêng, trong nhà cái gì cũng thiếu, khi tách hộ chỉ chia một trăm cân lương thực, một ít bột mịn, một trăm tệ, ngoài thì chẳng còn gì. Nhìn thấy nhiều vé như , mắt nhóc từ từ mở to , hít một thật sâu.

 

Tô Vãn Vãn cũng tò mò, ở thời đại thì một chiếc vé sẽ trông như thế nào. Ở thế giới , cô bé từng mua vé lương thực qua mạng, đó là để sưu tầm. những tấm vé khác, cô bé từng xem qua, xem , trong lòng "Ồ" lên một tiếng, hóa nó trông như thế .

 

Vừa , cô bé cũng vô tình thấy xấp vé , vì nó bọc trong chiếc khăn tay, màu sắc của chiếc khăn tay cũng gần giống với màu mặt đất nên nhất thời cô bé chú ý đến.

 

Cô bé thấy món đồ bọc trong chiếc khăn tay, dựa khả năng quan sát nuôi dưỡng ở thế giới , khiến cô bé cảm thấy bên trong nhất định sẽ là một món đồ , nên nhắc nhở cho đến nhặt.

 

Sau khi nhặt lên, quả nhiên là một món đồ .

 

Ở thời đại , tiền là thứ , thể mua nhiều đồ, nhưng nhiều cái, chỉ dùng tiền thôi cũng vô dụng, vé, tiền cũng thể mua thứ cần.

 

Vé quan trọng hơn tiền nhiều, tiền kiếm thì dễ nhưng vé cần phát hành thường xuyên chứ , bao nhiêu là bấy nhiêu.

 

Ở thời đại , thấy vé như thấy sinh mệnh, Tố Vãn Vãn tò mò, thấy nhiều vé như , liệu ba động lòng ?

 

Thật , thấy nhiều vé như , động lòng là giả dối. động lòng thì động lòng, lấy là chuyện khác. Tô Cần và Lục Tư Hoa bao giờ tham lam những của trời cho như , họ lấy trái tim để đo lòng , đặt cảnh của khác, nếu như bản mất những tấm vé , thì họ sẽ lo lắng đến mức nào? Người khác mất vé, họ nhặt , nếu họ mê giấu , đối với mất vé mà thì sẽ là một sự đả kích lớn nhường nào?

 

 

Loading...