Ti Tuấn Kiệt chăm chỉ, lúc còn học đại học học , đó xí nghiệp nhà họ Tiêu.
Nghe đó là do một sinh viên của Hoa Đại sáng lập, sinh viên gọi là Tiêu Trình.
Cùng một lứa với bọn họ, lúc bọn họ đang thêm khắp nơi, cũng sáng lập công ty.
Ti Tuấn Kiệt nhanh ch.óng phỏng vấn công ty , cũng đề cử La Hiểu Mộng với tổng giám đốc.
La Hiểu Mộng vui vẻ.
Điều kiện nhà họ La , học vẫn luôn là việc cô .
Ngay từ lúc mới đại học, cô cũng gia sư, nhưng kiếm nhiều lắm.
Hiện giờ cơ hội như , thể vui chứ?
lúc thấy vị tổng giám đốc , cả La Hiểu Mộng đều ngây dại.
Người ...
Quá giống!
Giống thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô .
Người cô cố tình quên , vốn nên là trai của cô .
Giờ khắc , cô sợ ngây .
Không ngờ tới tới trai của cô là ưu tú như , còn đang học đại học, cũng sáng lập công ty tạo điều kiện cho sinh viên.
Về điểm , cô thể bội phục.
lúc cô nghĩ tới những gì gặp .
Cô hỏi thăm , hiện giờ trai chính là con trai nhà họ Tiêu, con trai của một gia đình phú quý.
Vào lúc cô gặp chuyện, suýt chút nữa bọn bắt cóc bán tới một nơi thể nào , trai cô trải qua cuộc sống như .
Nhận tổ quy tông, trở thành cháu trai nhà họ Tiêu.
Cô nghĩ tới việc khi đó bắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-571.html.]
Anh trai con cái nhà họ Trình, cô lừa bán, liên quan tới trai ?
Lúc , hận luôn cả ruột của .
Gả cho ba của cô , vì đối xử với ba, chỉ bởi vì cô là con gái ?
Trọng nam khinh nữ?
Giờ khắc , cô tức giận.
Cô suy nghĩ nhiều, nhưng thế nào cũng bình tĩnh nổi.
Lúc và trai tới nhận, thế nào cô cũng nhận bọn họ.
Dựa cái gì mà bọn họ sống như thế, chịu khổ?
Nếu ba nuôi cứu vớt cô từ trong nguy nan, hiện giờ cô cũng là một đống xương trắng, nào còn còn tồn tại nữa?
Nhà họ La mới là nhà của cô , nhà họ Trình..
Không xứng!
Nhìn dáng vẻ ruột rời một cách đau lòng, trong lòng cô chẳng những vui sướиɠ, ngược cảm giác khó chịu.
Cô cũng vui vẻ!
"Hiểu Mộng, con đau khổ như ? Rõ ràng con nhận bọn họ, vì bằng lòng tha thứ cho bọn họ chứ? Mẹ và trai con đều , năm đó bọn họ đều chuyện sẽ thành như , đó là của bọn bắt cóc, con thể đẩy hết sai lầm lên và trai con . Mấy năm nay, bọn họ vẫn luôn tìm con, mất con gái, em gái, tâm trạng cũng dễ chịu."
La Hiểu Mộng lắc đầu, ai thể hiểu đau đớn trong lòng cô .
Người , cô nhận Mặc kệ ruột tới đây liên lạc nối tình cảm với cô như thế nào chăng nữa, cô đều tiếp nhận.
Cô cho rằng cứ như , vĩnh viễn cũng sẽ tha thứ cho , tha thứ cho trai .
Cho đến khi —— Vào ngày đưa phòng cấp cứu, tính mạng như đèn dầu sắp cạn.
Vào giây phút , cô mới , thật chính cô cũng hận bà như .
Mẹ như , lúc nào cũng khả năng mất , cô còn ở so đo cái gì nữa?
"Mẹ ——" giờ khắc , cuối cùng cô cũng khống chế mà lên.
Hết.