Bà nội Tô tức giận, đập đũa lên bàn: "Gạo đó là chia cho thằng Hai và cháu trai ăn, cô đem nướng bánh hết, thằng Hai ăn cái gì? Còn ba đứa cháu của ăn cái gì? Cô là con mụ phá sản, mới tách hộ mà dám to mồm với hả? Cô..." Càng càng khó .
Ông nội Tô : "Ồn ào cái gì? Vợ thằng Hai sai, ở riêng, bà còn quản nhà bọn nó sống như thế nào gì? Đây là cuộc sống của bọn nó, sống thành cái dạng gì là chuyện của bọn nó, bà lo lắng cái gì? Ăn !"
Bà nội Tô hét lên: "Sao quản? Cho dù là tách hộ thì thế nào, thằng Hai là từ trong bụng bò đấy, còn quản bọn nó? Đều tại con mụ phá sản mà , ba sinh mà dạy, nướng bánh cũng mời."
Lời còn dứt thấy Lục Tư Hoa chạy khỏi phòng, bỏ Tô Cần phía .
Bà nội Tô tức giận đến phát điên, trừng mắt Tô Cần: "Đó là vợ của mày đấy? Đồ bất hiếu, còn mau đuổi về nhà , vợ như thì ích lợi gì?"
Vừa dứt lời, Vãn Vãn trong lòng Tô Cần đột nhiên òa , liên tục, suýt chút nữa thì hết .
Sắc mặt Tô Cần đen , với bà nội Tô: "Mẹ, dọa Vãn Vãn ." Dừng một chút. "Ở nhà , dù cho bà nội thương cháu gái, nhưng cứ để mặc kệ là , còn , tròn trách nhiệm của một bà ? Mẹ chuyện với Vãn Vãn thì thể yêu cầu Tư Hoa đối xử với chút oán hận?"
Bà nội Tô mở miệng c.h.ử.i rủa, nhưng khi thấy Tô Vãn Vãn trong tã lót, bộ lời c.h.ử.i đều nuốt trở về.
"Ăn một bữa sáng cũng yên!" Ông nội Tô trầm mặt "rầm" một tiếng, đặt đũa lên bàn, "Còn ăn cơm ? Không ăn thì cút ngoài!"
Bà nội Tô trừng mắt thằng Hai và Vãn Vãn ở trong n.g.ự.c, khóe miệng bà giật giật vài cái, cuối cùng cũng c.h.ử.i nữa.
Tô Văn Văn càng dữ dội hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn là nước mắt.
Tô Cần oán hận bà nội Tô đang yên đang lành mắng c.h.ử.i? Đã ở riêng mà vẫn an , ôm Vãn Vãn ngoài.
Tô Đại Lực oán giận: "Thằng Hai , mày mày , cho ba tức giận , mày là đồ bất hiếu!"
Tô Cần chỉ dỗ dành Vãn Vãn đang , những chuyện khác đều bỏ qua một bên. Cô bé đến tím mặt, hôm qua cũng dọa, mong đừng xảy chuyện gì. Anh ôm cô bé chân trần đến gặp bác sĩ.
Trước mắt bỗng xuất hiện một bóng , thấy Tô Kiến Quốc bưng hai cái bánh tới, Kiến Quốc : "Ông nội bà nội, cháu bảo cháu đem hai cái bánh tới. Mẹ , chúng cháu đồ ăn, thể thiếu bà nội, đây là bánh hiếu kính hai . Trong bánh gia vị, cho bà bánh, mà là vì gia vị, sợ ông nội bà nội ăn quen" Nói xong, đem bánh đặt mặt ông nội Tô.
Tô Văn Văn ngừng , dựng thẳng tại lên lắng động tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-52.html.]
Sắc mặt ông nội Tô hơn nhiều, nhà thằng Hai đổi, vẫn hiếu thảo như thế.
Những lời bà nội Tô sắp sửa thốt liền rút .
Tô Kiến Quốc : "Ông nội bà nội, nhà bọn cháu thể chuyện bất kính ông bà như , cho dù bà vì già mà tôn trọng, tổn thương cháu gái , nhưng nhà cháu nên hiếu kính thì vẫn hiếu kính. Liếc mắt tay Kiến Hoành chậm rãi đưa lên bốc bánh, nhóc : "Bánh là cho ông nội bà nội, những khác ăn thì tự "
Tô Kiến Hoành đưa tay lên thì dừng .
Bà nội Tô một bụng tức giận, đem đũa đặt lên bàn, ăn cơm nữa, chạy tới nhà thằng cả, ôm cháu gái bảo bối của bà .
Tô Thành Tài chỉ thoáng qua gia đình Cả, cũng buông bát xuống, cầm lấy hai cái bánh còn lên phòng cho ông bà Tô ăn.
Tô Kiến Hoành trơ mắt bánh thơm ngào ngạt chú Ba lấy , bánh ngô thô ráp trong bát, đẩy bát , bĩu môi: "Con ăn bánh ngô, con ăn bánh kếp, con ăn trứng gà."
Lưu Chiêu Đệ lấy đũa đ.á.n.h tay : "Ăn bánh cái gì, đó là của nhà chú Hai mày, ăn thì đến nhà chú mày ăn "
Kiến Quốc khỏi phòng bếp suýt chút nữa té lảo đảo khi thấy giọng của Lưu Chiêu Đệ từ bên trong: "Còn ăn trứng gà, trứng gà ở chỗ bà nội mày đấy"
Trong lòng Tô Kiến Hoành thoải mái: "Vậy ngày nào cũng ăn" Nhiều trứng gà như , một quả cũng lọt bụng .
Lưu Chiêu Đệ tức giận chỗ phát tiết, đây lời con trai cô ư? Lại còn mặt gia đình nhà thằng Hai.
"Con , mỗi ngày trứng gà thì là canh gà đường đỏ, nghĩ đến con là con của ? Không nên để một miếng cho con trai ư?"
"Tên khốn nạn , đây là thái độ chuyện của con với hả?" Lưu Chiêu Đệ dám lên tiếng ở chỗ bà nội Tô, lúc con trai bắt nạt thì bỗng nổi giận, ném đũa tay .
Tô Kiến Hoành nhảy lên, chỉ đống thức ăn bàn, cãi : "Lẽ nào con sai ? Con là con trai đó, suốt ngày ở đó ăn uống ngon lành, từng nghĩ đến con như con ? Con đang tuổi trưởng thành, dựa mà ăn còn con thì ?"
Lưu Chiêu Đệ tức gần c.h.ế.t, cũng dạo gần đây tên nhóc con chuyện gì nữa, lúc nào cũng thức ăn của cô giống như cô giành miếng ăn của nó bằng. Đó là đồ ăn bà nội Tô đưa đến cho cô , sữa của cô đủ, chẳng nên bồi bổ chút ? Bà nội Tô thương Tảo Tảo, sợ Tảo Tảo đủ sữa uống nên món gì ngon đều lén lút mang đến cho cô bồi bổ.