Bí thư chi bộ và đại đội trưởng cũng từ chối, tình huống khi tách hộ ở nhà ăn cơm, ở thôn Hạ Hà coi như là một thường lệ.
Bên thông gia là nhà họ Lục và nhà họ Lưu cũng ở hết, bữa cơm đương nhiên thể thiếu họ .
Đương nhiên hai chị em dâu Lưu Chiêu Đệ và Lục Tư Hoa phụ trách bữa ăn, cũng thể thiếu bà nội Tô. Đôi mắt của bà nội Tô kén chọn, cũng cho phép con dâu dùng nhiều dầu, lúc dùng dầu là chằm chằm.
Người phụ trách thật là Lục Tư Hoa, cô nấu đồ ăn ngon, nhà họ Tô ai ai cũng , việc nhà trong gia đình gần như đều do cô hết. Lưu Chiêu Đệ ít khi bận rộn trong phòng bếp, mỗi đến phiên cô nấu cơm thì luôn lấy đủ loại lý do để từ chối, cuối cùng vẫn là Lục Tư Hoa tay.
Lúc đây cũng ngoại lệ.
Dù cũng là bữa ăn cuối cùng, Lục Tư Hoa cũng quan tâm là ai , nhiều cũng sẽ mất miếng thịt nào, thì cứ thôi.
Lưu Chiêu Đệ lấy lí do thấy Tô Vũ Đình , chạy khỏi phòng bếp, cuối cùng nhóm lửa là Tô Kiến Dân.
Kiến Dân bốn tuổi, tuy rằng vóc dáng nhỏ, thể yếu, nhưng việc nhóm lửa thể .
Bữa cơm ăn uống vui vẻ, thể là sắp phân ly, nên bàn cơm bà nội Tô tra hỏi Lục Tư Hoa, nhưng cũng cho cô thêm một ánh mắt, coi cô như tồn tại.
Lục Tư Hoa chỉ suy nghĩ nhiều. Bà nội Tô thích cô , cô cũng thích chồng. Từ khi bà nội Tô ném Vãn Vãn , cô thích bà , bây giờ chẳng qua là ngại tỏ mặt mà thôi.
Còn bữa cơm chia tay cuối cùng thôi, hoan nghênh thì ? Về cơ hội tụ tập ăn cơm ít càng ít, cô cứ coi như mắt nhắm mắt mở , để ý tới là .
Sau khi ăn xong, bà ngoại Lục kéo Lục Tư Hoa phòng, lấy từ trong n.g.ự.c một cái khăn tay, trong khăn tay là một xấp tiền, tiền lẻ cũng tiền chẵn, bà : "Ba chồng con chỉ cho các con một trăm tệ, một trăm cân lương thực mà thôi, ba Ở con , chút đồ dễ sống. Ở đây hai trăm tệ, con cầm về sống qua ngày, đợi đến vụ thu hoạch mùa thu, là sẽ chia lương thực, cuối năm điểm công, sống tiết kiệm là thể một cuộc sống .
Lục Tư Hoa đẩy : "Mẹ, tiền cầm về , con với chồng một trăm tệ, thể tiết kiệm đến cuối năm." Mặc dù ít đồ cần mua, nhưng tiết kiệm một chút chắc là đủ .
"Trong nhà , hai trăm con cầm , các con sống , và ba con mới yên tâm." Bà ngoại Lục đẩy tiền về..
Cùng lúc đó, ông ngoại Lục cũng tìm Tô Cần, tìm một nơi ai, hai bắt đầu chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-48.html.]
"Anh rể của con chào hỏi lãnh đạo cũ của nó, cho con đội vận tải, tạm thời xin công việc chính thức."
Đội vận tải, trực thuộc bộ phận vũ trang, đều cần tới quan hệ, thể sắp xếp cho công việc , thật sự dễ dàng.
Tô Cần : "Ba, con lái xe."
"Không thì thể học, bên chuyên gia dạy lái xe, nhớ việc chăm chỉ, công việc dễ dàng gì , tiền lương tạm thời là ba mươi hai tệ, đợi đến khi con chính thức, thể năm mươi bốn tệ." Làm việc chăm chỉ thì sẽ khó đạt chỉ tiêu để xét lên chính thức.
Tiền lương của công nhân tạm thời là ba mươi hai tệ, tương đương với mức lương của một công nhân lâu năm trong một xưởng đúc.
Tô Cần cảm động, ba vợ và rể thiếu nợ bao ân tình chỉ vì chuyện của , nếu thì sẽ với bọn họ.
"Ở bên ngoài giống như ở nhà, thật thà chịu khó là , nhưng quá thành thật sẽ dễ thiệt. Ở bên ngoài, nhớ thông minh một chút, ? Có chuyện gì thì thư cho rể con."
Cho đến khi tới, ông và con rể mới kết thúc cuộc chuyện, nhưng chuyện nên đều xong.
Lúc Tô Thành Tài thấy ông ngoại Lục, lễ phép chào một tiếng, nụ mặt cho cảm giác ấm áp giống như ánh mặt trời.
Bên ông nội Tô tiễn bí thư chi bộ và đại đội trưởng cửa viện, thấy Tô Thành Tài đang chuyện với ông ngoại Lục, mặt cũng nở nụ , nếp nhăn như hoa cúc.
cũng tiến tới quấy rầy cuộc đối thoại giữa thằng Ba và ông ngoại Lục, mà gọi thằng Hai tới, với Tô Cần: "Con một chuyến đến tìm lão Thiết Đầu thôn Thủy Vũ bên cạnh, bảo ông tới xây bếp cho các con. Phòng của con và thằng ba đều cần một cái bếp, tránh cho lúc bếp bên bận rộn, đến mức trì hoãn việc ăn cơm."
Trong lòng Tô Cần chút vui sướng, vốn cũng tự tìm lão Thiết Đầu tới xây nhà bếp, chỗ nhà bếp bên chắc chắn tiện dùng. Lúc ba , đó là chuyện còn gì hơn, ý của na, việc xây bếp là dùng tiền chung?
Đối với ba, quá nhiều oán giận. Mặc dù ba cũng chút thiên vị trong việc đối xử với ba đứa con trai, nhưng nhiều khi ông cũng công bằng.
"Ba, con ." Tô Cần : "Sáng mai con sẽ ." Hôm nay quá muộn, qua mất một tiếng, trời sẽ tối mịt.
Ông nội Tô ừ một tiếng, lấy tẩu t.h.u.ố.c lá định hút, nghĩ , đặt xuống, hỏi: "Thằng Hai , con hận con đối xử nhẫn tâm với gia đình con ? Hận ba giúp con ?"