Nỗi đau trong mắt Tô Cần thêm sâu, giống như một con thú mắc kẹt đến tuyệt vọng. Anh nghiến răng nghiến lợi, run rẩy, về phía ông nội Tô. Anh cũng thèm bà nội Tô dù chỉ một cái, tại quá rõ bà sẽ ngụy biện như thế nào.
thất vọng, ầm ĩ như , tình cảnh cũng nghiêm trọng như , mà ông nội Tô vẫn là giữ im lặng, chỉ hút điếu t.h.u.ố.c "phù" khói tại chỗ.
Tô Cần cảm thấy hoang mang, trong miệng vô cùng chua xót, lẽ nên nghĩ tới sẽ như thế mà nhỉ? Không nên đặt hy vọng ông , , run rẩy đến mức suýt ngã xuống đất, bước khỏi cửa.
"Thằng hai, con ?" Nãy giờ ông vẫn luôn im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng.
Tô Cần dừng bước "Con sẽ đến chỗ của ông Sơn Thúc"
Ông Sơn Thúc là bí thư chi bộ của thôn Hạ Hà.
Ông nội Tô hét lên: "Quay !"
Tô Cần dừng , nhưng đầu: "Ba, tách hộ là điều cần thiết. Nếu ba tách hộ, con sẽ đến ủy ban thôn và nhờ ông Sơn Thúc và bác Đại Minh chủ trì sự việc!"
Sự kiên định của Tô Cần khiến nhà vui, nhưng khiến nhà con trai thứ ba và nhà con trai cả hoảng sợ nên lời.
Chẳng những ông bà Tô đồng ý mà ngay cả vợ chồng nhà con trai cả cũng đồng ý tách hộ. Thằng hai chịu khó chăm , về cơ bản công việc trong nhà khó , cũng là nhiều điểm công nhất trong đội sản xuất. Mỗi trong nhà chia lương thực, một nửa là từ nhà con trai thứ hai mà .
Nhà con trai thứ hai chỉ một Tô Cần thể việc, mà ngay cả Kiến Quốc, Kiến Binh và thậm chí cả Kiến Dân cũng thể việc đồng áng, kể tới Lục Tư Hoa, đầu các công việc từ trong ngoài. Tách hộ nhà thằng hai sẽ lợi cho nhà thằng Cả, mất nhiều hơn .
Tô Đại Lực và Lưu Chiêu Đệ , Tô Đại Lực bước tới giữ c.h.ặ.t t.a.y Tô Cần, : "Chú hai, hãy , đừng gây rắc rối cho ba nữa, đừng họ tức giận. Có lẽ là sai . nhất định là ác ý. Mẹ cũng là vì nghĩ cho chú, chú thể vì một con bé mà hận chứ? Mẹ sinh chú dễ dàng gì ? Bà m.a.n.g t.h.a.i chú chín tháng mười ngày, chú nỡ hận bà ?"
Bà cụ Tô cũng thút thít, khiến Tô Cần thấy khó chịu.
Trước đây khi thấy , sẽ cảm thấy đau lòng, sẽ tiến đến khuyên dỗ bà , nhưng giờ thấy bà , lòng đau, nhưng là đau cho chính . Anh ước gì thể tự tát cho vài cái, lúc đúng là ngu dốt đến đáng thương.
Đã bao nhiêu lừa bằng cách lóc, gây rối đòi treo cổ tự t.ử? Mềm lòng hết đến khác, nhưng kết quả nhận là gì?
Anh đầu , thấy nước mắt mặt , càng mềm lòng những giọt nước mắt .
Mái ấm bé nhỏ của vẫn chờ đợi sự che chở của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-40.html.]
Như thể bộ sức lực trong cơ thể rút cạn, khựng , thể lắc lư một hồi bước ngoài.
"Đại Lực, lôi em con mau!" Ông nội Tô .
Tô Đại Lực vội Tô Cần , nhưng Tô Cần đó như thể đinh đóng mặt đất, bất kể kéo như thế nào cũng kéo nổi. Dáng Tô Cần vạm vỡ, còn Đại Lực nhỏ con, kéo một lúc cũng thấy nhúc nhích.
Ông nội Tô thở hai t.h.u.ố.c, ông rằng việc tách hộ là điều thể tránh khỏi. Thằng hai , cái gì cũng , nhưng tính tình bướng bỉnh. Trước đây cái gì nó cũng theo bọn họ, bướng bình một chút cũng , nhưng bây giờ tách hộ, tính tình ngang ngạnh như cũng đau đầu.
"Con , ba là đồng ý ?" Ông nội Tô đột nhiên .
Bà nội Tô sửng sốt: "Ông nó!" Bà ngờ ông sẽ đồng ý cho tách hộ? Làm thể! Bà quá rõ tính tình của ông , ông là phản đối việc tách hộ gay gắt nhất.
Ông nội Tô hung hăng trừng mắt bà nội Tô: "Câm miệng!"
Những lời của ông nội Tô khiến nhà con cả ngạc nhiên, cũng khiến nhà con thứ hai nghi ngờ.
Ôm đứa nhỏ trong lòng, Lục Tư Hoa ngẩng đầu, kinh ngạc ông nội Tô, ông đồng ý ?
Trên mặt Kiến Quốc, Kiến Binh hiện lên sự vui mừng, dù hai đứa cũng còn nhỏ, dù thông minh, nhưng cũng nghĩ quá nhiều. Kiến Dân thì còn quá nhỏ nên hiểu những điều , nét mặt ngây thơ.
Tô Cần khẽ nhíu mày, thể tin rằng ba đồng ý? Anh lầm chứ?
"Đại Lực, con huyện, tìm thằng ba, cùng bàn bạc chuyện tách hộ."
Tô Đại Lực run run môi: "Ba, con tách, con sẽ luôn hiếu thuận với ba , sẽ bất hiếu chỉ cho bản " Anh trừng mắt Tô Cần một cách khó chịu.
Những gì thằng cả khiến ông nội Tô cảm thấy yên tâm, thằng cả là một đứa bé ngoan, tuy trong cuộc sống hàng ngày chút lười biếng, giỏi chu việc nhà, nhưng hiếu thuận với hai vợ chồng già.
"Kiến Hoành, cháu , lên thành phố gọi chú ba của cháu về." Ông nội Tô lên tiếng.
Tô Kiến Quốc : "Ông, cháu cũng , cháu chú ba ở ."
"Đi, mau về, bà nó, đưa cho Kiến Quốc Kiến Hoành một ít tiền." Trên đường lên thành phố lớn theo, tiền bên , tuỳ cơ ứng biến.
Bà nội Tô đưa, nhưng thấy ánh mắt ông nội Tô giận dữ trừng mắt bà , bà chỉ thể móc tiền , nhưng chỉ đưa cho Kiến Hoành chứ đưa cho Kiến Quốc.