Tô Kiến Binh cũng sợ ông thật , bé xung quanh bốn phía, sợ ai thấy , sợ ông chụp cho cái mũ đen, đúng là .
Hành động của bé Tiêu Trường Chinh thấy, Tiêu lão : "Không cần sợ, xem qua , gần đây ai qua ."
Tô Kiến Binh trừng mắt ông , rốt cuộc ông gì? Cậu bé cự tuyệt ông , còn chịu buông tha cho bé chứ.
Tiêu Trường Chinh : "Tiểu t.ử, lão Tiêu thật sự trúng nhóc, nhóc theo học thì quá đáng tiếc. Nhìn gân cốt cơ thể nhóc , còn thủ nữa, còn năng lực phản ứng của nhóc, đó chính là thỏa đáng nhất với quân đội của . Theo học quân quyền, học bản lĩnh đ.á.n.h vật lộn, về lên chiến trường, nhất định ngươi sẽ tiền đồ rộng mở."
Tô Kiến Binh thật sự gào lên với ông , sợ gào lên sẽ hấp dẫn sự chú ý của khác, bé nhẫn nhịn đè nén lửa giận trong lòng, hạ giọng : "Ai với ông là binh? Bây giờ đang học, về lên Trung học."
Tiêu Trường Chinh : "Nhóc cứ học Trung học của nhóc, nhóc thể học Trung học. Đến trường là một chuyện, theo học là một chuyện khác. Kiến Binh, nhóc như mà theo học võ, thật sự đáng tiếc. Ta cho , khi binh cũng từng học võ, khi tham gia quân ngũ liền công dụng, năm đó gϊếŧ quỷ kêu oa oa. Mỗi con đường mà qua, ở chiến trường thì chính là thiên địa của , binh trượng đ.á.n.h thắng. Nhóc theo học hành, sẽ sai, những dạy nhóc võ thuật, dạy nhóc quân quyền, còn dạy nhóc binh pháp, như thế nào?"
"Chả thế nào cả." Tô Kiến Binh bĩu môi: "Lão gia t.ử, ông thể đừng theo nữa ?"
Tiêu Trường Chinh chơi : "Nhóc đồng ý với , cứ theo nhóc như đấy, nếu nhóc cho dân làng , nhóc quan hệ với , thì đồng ý ."
Đầu Kiến Binh phình to, nắm c.h.ặ.t nắm tay hận thể đ.á.n.h ông mấy quyền, nhưng nhẫn xuống.
Tiêu lão gia t.ử như hơn sáu mươi hơn tuổi , thể chịu mấy quyền của bé? Không thể đ.á.n.h, thể đ.á.n.h.
Tiêu Trường Chinh : "Nói giỡn thôi, thể để cho khác thấy nhóc ở cùng một chỗ với , thể để khác khó dễ nhóc. Vất vả lắm mới trúng một đứa nhỏ trong một thôn, dễ dàng ?"
Ở trong quân đội, cũng ông thấy ai gân cốt hơn Kiến Binh, nhưng bọn đều lớn tuổi, thích hợp đồ của ông . Việc luyện võ , nhất nên bắt đầu luyện từ nhỏ, đ.á.n.h nền móng từ nhỏ, như mới đủ triển vọng.
Ông trúng Kiến Binh, nhất định nghĩ biện pháp bé đồng ý. Một đồng ý, ông liền quấy rầy hai , tóm cũng ông quấy rầy đến đồng ý mới thôi.
"Tiêu lão gia t.ử, Trình Kiêu so với thì càng thích hợp hơn ? Thân cốt hảo hơn , so với thủ càng linh hoạt hơn, so tuổi còn nhỏ hơn , thích hợp nhất" Tô Kiến Binh tính toán Tiêu lão gia t.ử dời mục tiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-250.html.]
Vừa đến Trình Kiêu, tất cả động tác của Tiêu lão gia t.ử, đều ngừng .
Tô Kiến Binh thừa dịp cơ hội , từ bên ông né tránh .
Dường như Tiêu lão gia t.ử đến, nơi đó nhúc nhích, cuối cùng than dài một tiếng.
Lúc Tô Vãn Vãn chuyện từ miệng hai, là một đoạn thời gian .
"Ông nội Tiêu nhận đồ ?" Vãn Vãn chút dám tin, Không Tiêu lão gia t.ử gì để dạy ?
", ông dạy võ công, còn dạy chiến thuật chiến trường, bây giờ đầu cũng to luôn . Vẫn luôn đề trốn ông , ông cứ quấn lấy " Đã với ông , Trình Kiêu càng thích hợp hơn so với , nhưng Tiêu lão gia t.ử uống nhầm t.h.u.ố.c gì, vẫn cứ quấn lấy bé, thế nào cũng vô dụng.
Tô Vãn Vãn im lặng, kỳ thật cô bé khá tán thành lời của Tiêu lão gia t.ử, Quả thật hai càng thích hợp với quân đội hơn.
Từ nhỏ hai yêu thích đ.á.n.h giặc, quả đ.ấ.m cứng, lời trong ngày thường đều lộ vẻ ngay thẳng, thích hợp hết mức.
cô bé cũng hiểu, hai nhiều băn khoăn, dù phận của Tiêu lão gia t.ử nhạy cảm.
Cô bé với hai, thật chuyện phận cũng lo lắng nhiều, qua vài năm nữa cuộc đại phong trào liền kết thúc , nhất định Tiêu lão gia t.ử sẽ về đơn vị ban đầu của ông , đến lúc đó nhất định sẽ chuyện phận gì.
Lại nghĩ, tạm thời vẫn khuyên hai. Nếu hai thật sự học với Tiêu lão gia t.ử, cô bé khuyên thì bé cũng sẽ học, nếu bé , cô bé khuyên nhiều, cũng vô dụng.
Quả nhiên cô bé đoán đúng , lâu , Tô Kiến Binh lén lút với cô bé, bé quyết định , theo Tiêu lão gia t.ử học võ.
Cậu bé suy xét chuyện lâu, vẫn mạo hiểm chống khát vọng võ thuật trong lòng bé, còn khát vọng chiến thuật, cuối cùng bé vẫn đồng ý. Bái Tiêu lão gia t.ử thầy, theo ông học võ thuật và chiến thuật, một nhân tài năng.
Vãn Vãn tò mò, hai đổi chủ ý?
Tô Kiến Binh còn chút ngượng ngùng, bé : "Chính mắt thấy một lão gia t.ử, đem bốn năm quật ngã, bội phục." Lúc bé trợn mắt há hốc mồm, ai thể nghĩ tới, Tiêu lão gia t.ử là một ông già hơn sáu mươi tuổi, thế nhưng quật ngã mấy trai tráng , hơn nữa những đó cũng là thường, chính là binh luyện gia đình.