Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 80: Bị nhìn trúng
Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:22:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chủ sập hàng là một nam tu sĩ râu ria xồm xoàm, chừng ba mươi bốn mươi tuổi, tu vi Trúc Cơ sơ giai. Trước khi báo giá, gã để lộ dấu vết mà đ.á.n.h mắt quan sát Vân Hướng Vãn một lượt.
Thấy nàng tay cầm quạt giấy, mày mắt ngậm , lộ vài phần ngây thơ, trông chẳng khác nào hạng công t.ử thế gia mới ngoài lịch luyện, nhân tâm hiểm ác. Gã lập tức nở nụ nhiệt tình:
“Công t.ử thật tinh tường, đây chính là Băng Hỏa Đằng hai nghìn năm tuổi, giá thị trường đến mấy chục vạn linh thạch hạ phẩm đấy!”
Nói đến đây, gã đặc biệt quan sát biểu cảm của Vân Hướng Vãn, thấy nàng ngừng gật đầu, vẻ mặt dường như tin sái cổ, nụ của gã càng thêm rạng rỡ: “Thế , công t.ử và duyên, tính rẻ cho ngài một chút, mười vạn linh thạch hạ phẩm thôi.”
Một gốc Băng Hỏa Đằng đến hai trăm năm mà dám nổ thành hai nghìn năm, lòng tên chủ sập quả thực đen tối.
“Mười lăm vạn linh thạch hạ phẩm ?” Vân Hướng Vãn dường như chút lưỡng lự.
“Công t.ử, mười lăm vạn linh thạch hạ phẩm là quá hời .” Chủ sập đầy nịnh bợ.
“Được.” Vân Hướng Vãn gật đầu.
Quả nhiên, đám t.ử thế gia trưởng bối nuông chiều lớn lên đều là lũ ngốc cả. Gã thầm nghĩ. khi câu tiếp theo của Vân Hướng Vãn, nụ mặt gã lập tức cứng đờ.
“Đây là mười lăm vạn linh thạch hạ phẩm, đem bộ linh d.ư.ợ.c sập của ngươi gói cho bản công t.ử .”
Chủ sập cố giải thích, gượng : “Công t.ử, mười lăm vạn linh thạch chỉ đủ mua gốc Băng Hỏa Đằng thôi. Những thứ khác, ngài đừng đùa với nữa.”
“Rõ ràng là ngươi đùa với mà.” Vân Hướng Vãn biến sắc, như .
Cái gì? Nàng cư nhiên cái gì cũng ? Hóa đều là hồ ly tu luyện thành tinh cả !
Thế là chủ sập cũng thèm diễn nữa: “Hai mươi vạn linh thạch hạ phẩm, ngài thể mang bộ linh d.ư.ợ.c .”
Vân Hướng Vãn đặt gốc Băng Hỏa Đằng xuống, xoay định luôn, thái độ vô cùng dứt khoát, chút dây dưa. Chủ sập thấy thì cuống quýt:
“Công t.ử, công t.ử! Cho ngài, cho ngài hết! Cứ theo giá ngài !”
Vân Hướng Vãn dừng bước, xếp quạt giấy : “Mười vạn linh thạch hạ phẩm, lấy bộ linh d.ư.ợ.c, cộng thêm hòn đá nứt nẻ nữa.”
“Công t.ử, ngài thế thì quá đáng quá đó?” Nụ của chủ sập méo xệch.
“Nếu ông chủ vụ ăn , bản công t.ử cũng đành chịu thôi.” Vân Hướng Vãn vẻ chẳng hề quan tâm, xoay tiếp tục bước .
Một bước, hai bước, ba bước...
Chủ sập bất lực, chỉ đành vẫy tay gọi nàng : “Công t.ử, công t.ử, ngài .”
Vân Hướng Vãn thong thả đầu hỏi: “Ông chủ, nghĩ thông suốt ?”
Gã gật đầu liên lịa: “Công t.ử, chúng cứ theo giá ngài . Mười vạn linh thạch hạ phẩm, một viên cũng thiếu đấy nhé.”
Càng lúc mấu chốt, càng hoảng loạn. Nói đùa , nghĩ thông suốt ? Nếu còn bán, gã đến một viên linh thạch cũng chẳng kiếm nổi mất. Với , vị công t.ử dù cũng từ danh môn thế gia hoặc đại tông môn , thể nhận năm tuổi của linh d.ư.ợ.c chứ? Còn hòn đá nứt nẻ vốn chẳng đáng tiền, coi như vật quà tặng cho vị công t.ử cũng là hợp tình hợp lý.
“Sẽ thiếu , bản công t.ử lời đáng giá nghìn vàng, tuyệt nuốt lời.”
Vân Hướng Vãn dứt lời, đem mười vạn linh thạch hạ phẩm bỏ một túi trữ vật nhỏ đưa cho chủ sập. Gã dùng thần thức quét qua, xác định lượng sai liền trút linh thạch túi của trả túi cho nàng.
“Công t.ử, đủ . Đây, linh d.ư.ợ.c và hòn đá của ngài.”
Cứ như , mười mấy gốc linh d.ư.ợ.c cùng hòn "đá" đều gọn trong gian hệ thống. Lúc nàng rời khỏi sập hàng, hệ thống tò mò hỏi:
“Chủ nhân, nếu gã phối hợp, bán thì ? Chẳng chúng sẽ bỏ lỡ viên yêu đan ư?”
“Sẽ bỏ lỡ .”
“Hả?”
“Ngươi quên đặc biệt tu tập thuật dịch dung ? Gương mặt thì chúng đổi gương mặt khác, dùng bài vở khác, kiểu gì chẳng mua tay.”
“... Cao minh, thực sự quá cao minh.”
Vân Hướng Vãn mỉm , ánh mắt bắt đầu tìm kiếm qua các sập hàng khác: “Còn gì nữa ? Hệ thống, phố còn món bảo vật ẩn giấu nào khác ?”
“Thực sự là đấy, nhưng ở tận cuối phố cơ, ngài thêm cả trăm mét nữa.”
“Được thôi, cứ thong thả dạo chơi, đến nơi ngươi nhớ nhắc .”
Nàng thấy các sập hàng lân cận cũng ít linh d.ư.ợ.c, tuy năm tuổi cao nhưng thắng ở chỗ chủng loại đa dạng. Mua nhiều một chút đưa gian nuôi dưỡng, luyện đan sẽ tiện lợi.
Thế là Vân Hướng Vãn càn quét dọc đường, thu hết linh d.ư.ợ.c các sập nhỏ trong túi. Một lúc , Bạch Chân Chân .
“Tiểu sư thúc, con thấy Thất Sắc Liên cả.” Cô bé chút nản lòng, nhưng nhanh ch.óng phấn chấn : “ cứ yên tâm, con nhất định sẽ dẫn tìm nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-80-bi-nhin-trung.html.]
“Được.”
Vân Hướng Vãn cất mấy loại linh d.ư.ợ.c mua xong tiếp tục bước tới.
“Chủ nhân, bảo vật đó ẩn giấu ở sập hàng phía tay trái ngài, là một mảnh da thú rách nát.”
Da thú? Tâm trí Vân Hướng Vãn khẽ động. Thông thường trong truyện tu tiên, những vật phẩm kiểu đều liên quan đến kho tàng hoặc bí cảnh. Trời ạ, nàng sắp phát tài ?
Nàng hít sâu một , định cảm xúc mới chậm rãi bước tới sập hàng đó.
“Công t.ử, ngài mau tới xem, chỗ cũng ít linh d.ư.ợ.c. Ngài cứ yên tâm, nhất định để giá hời nhất cho ngài, tuyệt quanh co lừa lọc.”
Chủ sập quan sát Vân Hướng Vãn hồi lâu, thấy nàng nãy giờ chủ yếu mua linh d.ư.ợ.c. Tuy trông nàng vẻ vướng bụi trần, nhưng trong lòng nắm rõ giá cả và năm tuổi. Dù chủ sập xảo quyệt đến cũng kiếm thêm một viên linh thạch nào từ nàng, nên gã quyết định thành thật một .
“Nếu ông chủ thẳng thắn như , cũng rông dài. Chỗ linh d.ư.ợ.c của ngươi, trả mười hai vạn linh thạch hạ phẩm, lấy hết. Ngoài , thêm một món quà lấy khước, chính là cái đó.”
Vân Hướng Vãn đưa ngón tay chỉ mảnh da thú màu nâu hình thù đều sập hàng.
“Phải chủ nhân, chính là nó. Tuy da thú gì, nhưng vẫn cảm nhận sự phi thường của nó. Ngài cứ thu lấy, tác dụng lớn đấy.” Hệ thống nhảy nhót tưng bừng trong thức hải.
Vẻ mặt Vân Hướng Vãn đổi, vẫn giữ nguyên bộ dạng "ngươi thích thì bán thì thôi, mua cho vui".
“Được , cứ theo ý công t.ử.”
Mười hai vạn linh thạch hạ phẩm, tuy đạt tới mức giá lý tưởng của gã nhưng dù vẫn lời. Còn mảnh da thú rách vốn dĩ để đó để lòe thiên hạ, nay giúp gã thành công một vụ ăn cũng là chuyện .
Sau khi mua mảnh da thú ưng ý, con hẻm coi như cũng dạo xong. Tiếp đó, Bạch Chân Chân dẫn nàng tới một cửa tiệm chuyên bán linh d.ư.ợ.c. Tiệm trang trí theo phong cách cổ xưa, tầng một rộng tới cả trăm mét vuông.
“Tiểu công t.ử, tiểu tiên t.ử, xin hỏi hai vị cần linh d.ư.ợ.c gì ạ?” Tiểu nhị đón tiếp bằng nụ nhiệt tình mà mất vẻ lễ độ.
Vì lúc nãy ở trong hẻm mất quá nhiều thời gian, Vân Hướng Vãn thẳng vấn đề, cần một gốc Thất Sắc Liên nghìn năm tuổi.
“Có , tiểu công t.ử xin đợi chút.”
Tiểu nhị xoay lấy một chiếc hộp gỗ vuông vức, mở cho nàng xem. Thần thức nàng quét qua, đúng là Thất Sắc Liên nghìn năm tuổi. Không chỉ cánh hoa bảy màu, mà ngay cả cuống hoa cũng rực rỡ như cầu vồng, lung linh huyền ảo. Cuối cùng, Vân Hướng Vãn chi ba mươi tám vạn linh thạch hạ phẩm để sở hữu nó.
Vừa rời khỏi Huệ Nhân Đường lâu, Vân Hướng Vãn phát hiện và Bạch Chân Chân theo đuôi. Nàng cố ý chậm để suy tính đối sách. Nhớ lúc ở trong Huệ Nhân Đường vài đạo ánh mắt lén lút dò xét, xem mục tiêu của chúng là gốc Thất Sắc Liên — đây là g.i.ế.c đoạt bảo đây mà.
Dưới sự dò xét của thần thức, nàng phát hiện hai tu sĩ Trúc Cơ trung giai và một tu sĩ Trúc Cơ cao giai. Bạch Chân Chân vốn là Kim Đan sơ giai, nhưng sự che giấu của bí thuật, hiện tại chỉ lộ tu vi Trúc Cơ trung giai. Đây lẽ là lý do khiến bọn chúng dám đ.á.n.h chủ ý lên hai .
“Tiểu sư thúc, cũng cảm nhận chứ?” Bạch Chân Chân truyền âm cho nàng.
“Cảm nhận , ba tên tu sĩ Trúc Cơ.” Vân Hướng Vãn đáp.
Đồng thời, bên ngoài nàng vẫn vẻ như chuyện gì, mua hai xâu đường hồ lô bên lề đường, đưa một xâu cho Bạch Chân Chân. Cô bé ngạc nhiên đón lấy, thầm phục tiểu sư thúc thật quá đỗi bình thản.
“Dẫn bọn chúng khỏi thành, g.i.ế.c sạch. Chân Chân nắm chắc ?” Vân Hướng Vãn c.ắ.n một viên đường hồ lô, vị chua ngọt lập tức chiếm trọn vị giác.
“Đương nhiên là .” Cô bé là tu sĩ Kim Đan, đối phó với ba con tép riu đó chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay ?
“Được, chúng cứ thong thả mà , xác định chỉ ba cái đuôi thôi thì mới khỏi thành.” Vân Hướng Vãn bày kế.
Thế là hai ăn dạo, xem chỗ ngắm chỗ , vần vò gần một canh giờ mới tới cổng thành. Hai trao đổi ánh mắt, xác định vẫn chỉ ba kẻ ban đầu theo dõi, mới nghênh ngang rời thành. Thấy hai khỏi thành, ba kẻ lập tức tụ một chỗ.
“Nhanh, chúng đuổi theo!”
“Lão nhị, thấy hai khí độ tầm thường, liệu t.ử tông môn ngoài lịch luyện ? Nếu bọn chúng là của Thiên Huyền Tông, chúng mạo hiểm tay thế dễ chuốc lấy rắc rối lớn đấy.” Nam tu lớn tuổi nhất lo ngại .
“Đại ca, việc gì cũng sợ đầu sợ đuôi. Kể cả là t.ử Thiên Huyền Tông thì ? Chúng cướp xong chạy.”
“Đại ca, nhị ca đúng đấy. Trong thành Lộc Dương dạo đồn đại ầm ĩ, Thiên Huyền Tông Hạ Tứ Tông đến tận cửa đưa chiến thư mà đến một cũng chẳng dám thở mạnh. Ba tháng , Thiên Huyền Tông tám phần mười là còn tồn tại nữa. Giờ bọn chúng lo còn chẳng xong, lấy tâm trí mà truy sát chúng vì một hai tên t.ử chứ?”
“Hơn nữa tu vi của hai đứa thấp kém, một đứa Trúc Cơ một đứa Ngưng Khí. Trước mặt ba em chẳng khác nào kiến cỏ, g.i.ế.c bọn chúng dễ như trở bàn tay.”
Kẻ gọi là Đại ca xong lời hai đứa em thì cũng thấy lý, cảm thấy việc khả thi. Suy cho cùng, trong giới tu luyện, nguy hiểm luôn đôi với cơ hội. Nghịch thủy hành chu, bất tiến tắc thối.
“Đại ca, lát nữa đuổi kịp, phụ trách đối phó tên tiểu bạch kiểm tu vi thấp nhất , hạ thủ sát chiêu ngay lập tức. Sau đó hai chúng sẽ kìm chân con bé Trúc Cơ sơ giai , g.i.ế.c xong tên hỗ trợ bọn .”
“Cứ như , g.i.ế.c từng đứa một, bọn chúng sẽ kịp phản ứng .”
“Được, theo các !”