Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 8: Lần sau ta lại tới nữa!

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Xuân Hỷ, ngươi gì thế? Tiểu thư còn đang đợi chúng mua Linh sâm về để tu luyện đấy.”

Nha gọi là Xuân Hỷ liền vội vàng thu hồi ánh mắt, cùng bên cạnh bước cửa lớn của Đức Tế Đường.

...

Ở một bên khác, Vân Hướng Vãn dẫn hai đứa trẻ thẳng đến tiệm may mặc.

“Vy Vy, Ngạn Thanh, hai con cứ tự chọn , thích bộ nào thì mua bộ đó.”

Tiêu Dư Vy , quanh cửa tiệm rực rỡ đủ loại váy áo xinh , nhịn mà tiến lên một bước. Vân Hướng Vãn thấy thế liền đưa tay đẩy nhẹ lưng cô bé, bằng ánh mắt cổ vũ: “Đi .”

“Cảm ơn nương.” Tiêu Dư Vy còn do dự nữa, dũng cảm bước những bước đầu tiên.

“Cảm ơn .” Tiêu Ngạn Thanh đến bên cạnh Vân Hướng Vãn, chân thành lời cảm tạ.

“Con cũng , tiện thể chọn cho cả hai đứa em trai vài bộ nữa.” Vân Hướng Vãn gật đầu, hiệu cho về phía khu vực treo trang phục thiếu niên.

“Nương, con mua bộ .”

Chẳng mấy chốc, Tiêu Dư Vy chọn bộ quần áo ưng ý. Vân Hướng Vãn bước tới xem, đó là một bộ váy màu hồng phấn pha trắng, kiểu dáng khác gì Hán phục thời Đường ở Trái Đất.

“Phu nhân, bộ đồ rẻ , tốn một lượng bạc đấy. Nếu tiền, khuyên nên xem những bộ khác thì hơn. Hoặc là phía chợ rau đằng , đồ rẻ hơn nhiều.”

lúc , gã sai vặt trong tiệm tới, dùng giọng điệu đầy ác ý . Vân Hướng Vãn thấy rõ sự khinh miệt và chán ghét trong mắt . Sao ở thế giới tu tiên cũng loại nhỉ?

Vân Hướng Vãn khoanh tay n.g.ự.c, nhạt: “Sao thế? Mua đồ ở tiệm nhà ngươi, đến quyền ướm thử cũng ?”

“Thử thì , nhưng ...” Hắn đoạn, đưa mắt quét qua bộ quần áo chắp vá, chút lấm lem của hai em nhà họ Tiêu, vẻ khinh khi càng thêm lộ liễu. “Mọi sẽ bẩn quần áo, ảnh hưởng đến việc chúng bán cho khác. Vì , mong phu nhân thông cảm.”

Tuy là lời xin , nhưng chẳng lấy một chút thành ý nào.

“Nương, con cần nữa , chúng thôi.” Tiêu Dư Vy vốn là một đứa trẻ nhạy cảm, lúc cô bé cảm nhận hương vị của sự nhục nhã. Thế nên váy cũng mua nữa, chỉ kéo Vân Hướng Vãn rời khỏi đây thật nhanh.

Vân Hướng Vãn nắm c.h.ặ.t lấy tay cô bé: “Vy Vy, chúng cả.”

“Tiểu Vy đừng sợ, đại ca và... nương đều ở đây.” Tiêu Ngạn Thanh cất lời, Vân Hướng Vãn cảm thấy gì đó sai sai. Tiếng "nương" cứ thấy kỳ cục thế nào nhỉ? nghĩ , để gọi là "tỷ tỷ" thì càng đúng. Thôi kệ .

“Khụ khụ...” Vân Hướng Vãn hắng giọng, lấy túi tiền , rút một thỏi bạc lắc lắc mặt gã sai vặt: “Chừng đủ ?”

Mắt gã sai vặt sáng rực lên, vội vã gật đầu lia lịa: “Đủ, đủ ạ! Phu nhân, để lấy bộ đồ xuống ngay.”

Vân Hướng Vãn gật gật đầu: “Được thôi.”

Gương mặt nhỏ nhắn của Tiêu Dư Vy vốn thanh tú, tuy gầy gò nhưng che lấp nét vốn . Sau khi khoác lên bộ váy hồng trắng , trông cô bé hệt như một nàng tiểu công chúa đích thực. Vân Hướng Vãn mà hài lòng vô cùng, nhịn véo má cô bé: “Tiểu bao t.ử nhà chúng thật xinh .”

Tiêu Dư Vy vốn còn chút căng thẳng, thấy lời khen liền nở nụ rạng rỡ.

“Chọn thêm vài bộ nữa , nương nhiều tiền lắm.”

“Nương, một bộ là đủ ạ.” Tiêu Dư Vy khẽ lắc đầu.

“Thế , ít nhất cũng ba bộ để còn đổi chứ.”

Bạc hết thì thể kiếm , nhưng tuổi thơ của trẻ nhỏ chỉ một duy nhất. Dưới sự kiên trì của Vân Hướng Vãn, ba em trai mỗi chọn hai bộ, còn Tiêu Dư Vy tới bốn bộ. Tổng cộng mười bộ quần áo hết sáu lượng bạc.

Lúc thanh toán, Vân Hướng Vãn hỏi gã sai vặt: “Chưởng quầy nhà ngươi ? Gọi ông đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-8-lan-sau-ta-lai-toi-nua.html.]

Nghe đến đây, gã sai vặt linh tính chuyện chẳng lành. Mặt tái mét, lập tức cúi đầu xin Vân Hướng Vãn: “Phu nhân, sai , nên bằng nửa con mắt. Cầu xin phu nhân đừng với chưởng quầy, nếu chắc chắn sẽ đuổi việc mất.”

“Phu nhân, nhà còn già tám mươi tuổi phụng dưỡng. Cầu xin , tha cho .”

“Trên già tám mươi, con thơ ba tuổi đang chờ b.ú mớm ?” Vân Hướng Vãn như .

“Vâng ...” Gã sai vặt đảo mắt, nịnh nọt hùa theo.

“Ngươi coi là kẻ ngốc ?” Vân Hướng Vãn lạnh lùng thốt lên một câu.

Mồ hôi lạnh của gã sai vặt "vã" như tắm. Hắn nếu hôm nay đưa thành ý, e là cái hạn qua nổi .

“Phu nhân, thật sự . Hay là thế , mười bộ quần áo , mạn phép giảm giá cho , năm lượng bạc ạ?” Hắn rụt rè hỏi.

Vân Hướng Vãn nhướng mày, lời nào. Gương mặt vẫn còn chút nét trẻ con nhưng mang theo một áp lực vô cùng lớn.

“Bốn... bốn lượng?”

“Ba lượng! Phu nhân, đây thực sự là giới hạn cuối cùng thể đưa . Phu nhân, xin cao xanh đ.á.n.h khẽ...” Gã sai vặt "bộp" một tiếng quỳ sụp xuống mặt nàng.

Vân Hướng Vãn thấy thế liền mỉm , đưa tay đỡ dậy: “Vậy thì đa tạ tiểu ca nhé.”

“Ha ha... Phu nhân khách khí quá, đây đều là việc nên mà.” Gã sai vặt như đại xá, vội vàng gói ghém đống quần áo .

Trước khi rời , Vân Hướng Vãn còn cố ý đầu vẫy vẫy tay với : “Lần tới nữa nhé.”

Gã sai vặt vội nặn một nụ , cúi thật thấp: “Cung nghênh phu nhân quang lâm.”

Vân Hướng Vãn thỏa mãn, nàng nắm lấy tay Tiêu Dư Vy: “Tiểu bao t.ử, thôi, theo ăn món gì ngon nào.”

Còn Tiêu Ngạn Thanh thì vác một gùi đầy quần áo, thong thả phía họ. Lần , nhận thức của về Vân Hướng Vãn đảo lộn. Vừa dạy dỗ gã sai vặt , thu ưu đãi thực tế. Quả là một mũi tên trúng hai đích, cao tay hơn hẳn việc trực tiếp bực tức bỏ .

Nếu nàng đem tâm kế dùng lên em họ, e là mấy đứa em nhỏ sẽ chẳng sức mà chống trả. Vậy nên, chi bằng cứ đón nhận lòng của nàng, ít nhất cũng để một ấn tượng .

Thế nhưng, nên xưng hô với nàng thế nào đây? Nương? Vân Hướng Vãn chỉ lớn hơn sáu tuổi, hơn nữa cũng nhận khi thấy cách gọi đó, nàng một thoáng khựng . Tiểu nương? Càng . Suy tính , thôi thì cứ gọi theo Tiểu Vy là nương . Dù với tuổi hiện tại của , xưng hô như thế khó mở lời.

“Ngạn Thanh, nghĩ gì thế? Mau qua đây .”

Trong lúc còn đang mải suy nghĩ về chuyện xưng hô, Vân Hướng Vãn và Tiêu Dư Vy xuống cạnh một quán hoành thánh.

“Con đến đây.” Tiêu Ngạn Thanh khẽ nhếch môi, sải bước tới.

“Tiểu nương t.ử, đây là ba bát hoành thánh của .” Chẳng mấy chốc, ông chủ bưng ba bát hoành thánh thơm phức đến mặt họ. Tuy ngon bằng bánh bao thịt do Vân Hướng Vãn , nhưng đây cũng là đầu tiên mấy nhóc tì nếm thử món lạ, đứa nào đứa nấy ăn ngon lành.

“Ồ! Đây chẳng là Tiêu nương t.ử ?”

Vân Hướng Vãn ăn xong thì thấy giọng của Vương đại nương. Những đúng là âm hồn tan mà.

“Hoành thánh chẳng rẻ chút nào nha.” Vương đại nương bát hoành thánh đầy đặn thơm ngon mà nuốt nước miếng, với ông chủ: “Chưởng quầy , bọn họ chẳng tiền trả . Ông coi chừng ăn quỵt đấy.”

 

 

 

 

Loading...