Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 76: Còn đắng hơn cả cái cuộc đời chết tiệt này!

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:22:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Huyền Tông, ngoài sơn môn.

“Lâu Nguyệt, ông ý gì?” T.ử Anh đám Lâu Nguyệt đang phi chu, trầm giọng hỏi.

Lâu Nguyệt chắp tay hành lễ, nụ vẫn luôn hòa ái như gió xuân: “T.ử Anh Tiên Tử, dù chúng cũng quen bao nhiêu năm nay, cô hà tất đề phòng như ?”

“Hừ!” T.ử Anh lạnh một tiếng, “Lâu Nguyệt, đừng tưởng lão già ông đang đ.á.n.h bàn tính gì trong bụng.”

“T.ử Anh Tiên Tử, cô hiểu lầm . Lần , chỉ là dẫn đường mà thôi.” Lâu Nguyệt đoạn liền né sang một bên hai bước. Lúc , của Hạ Tứ Tông từ phía bước .

“Vạn Phật Tông hướng Thiên Huyền Tông phát động khiêu chiến, tranh đoạt danh hiệu Thượng Tam Tông, xin Thiên Huyền Tông ứng chiến!”

“Hợp Hoan Tông hướng Thiên Huyền Tông phát động khiêu chiến, tranh đoạt danh hiệu Thượng Tam Tông, xin Thiên Huyền Tông ứng chiến!”

“Diệu Âm Tông hướng Thiên Huyền Tông phát động khiêu chiến, tranh đoạt danh hiệu Thượng Tam Tông, xin Thiên Huyền Tông ứng chiến!”

“Thất Sát Tông hướng Thiên Huyền Tông phát động khiêu chiến, tranh đoạt danh hiệu Thượng Tam Tông, xin Thiên Huyền Tông ứng chiến!”

Ngay cả Diệu Âm Tông và Thất Sát Tông cũng kéo tới, lão già Lâu Nguyệt quả nhiên là thấy quan tài đổ lệ. T.ử Anh giận đến mức siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

“Đừng kích động, bằng sẽ trúng kế của Lâu Nguyệt đấy.” Mạc Đạo Tiên kịp thời truyền âm cho T.ử Anh.

T.ử Anh cầm hồ lô rượu nốc một ngụm lớn, đưa tay lau vết rượu bên khóe môi, đó khinh miệt liếc tất cả những kẻ đối diện, bao gồm cả Lâu Nguyệt: “Chỉ dựa các ngươi mà cũng thế vị trí của Thiên Huyền Tông ? Ta, T.ử Anh, đại diện cho Thiên Huyền Tông ứng chiến. Các ngươi định từng kẻ một lên, là cùng lên một lượt?”

Dù Sư phụ và Sư đều đang bế quan, nhưng khi tôn nghiêm của Thiên Huyền Tông thách thức, dù chỉ còn một nàng, nàng cũng tuyệt đối lùi bước.

“Không hổ là T.ử Anh Tiên Tử, quả khí phách. cô yên tâm, sự giám sát của Tiên Kiếm Tông và Quy Nguyên Tông chúng , sẽ xảy chuyện xa luân chiến công bằng. Đã đồng ý ứng chiến, cô hãy thương định thời gian với các vị của Hạ Tứ Tông .”

Lâu Nguyệt một tay chắp lưng, một tay vuốt râu, vẻ thế ngoại cao nhân vướng bụi trần. T.ử Anh nôn, trong lòng mắng thầm lão già đạo đức giả.

“Lâu Nguyệt, ông chuyện Quy Nguyên Tông cũng tham gia?” Mạc Đạo Tiên hỏi.

“Mạc trưởng lão, ? Ông là của Quy Nguyên Tông mà chuyện ? Danh hiệu Thượng Tam Tông của chúng là dựa thực lực mà từng chút một giành lấy. Thiên Huyền Tông nhiều năm tham gia các đại hội thi đấu do các tông môn tổ chức, khiến ít bất mãn.” Lâu Nguyệt tới đây, ánh mắt xuyên qua T.ử Anh và Mạc Đạo Tiên, về phía Thiên Huyền Tông lưng họ: “Một vùng bảo địa linh khí nồng đậm thế , nhiều tông môn thèm khát đấy.”

Một khi Thiên Huyền Tông mất vị thế Thượng Tam Tông, nơi cũng sẽ do tông môn đoạt danh hiệu tiếp quản. Thiên Huyền Tông khi sẽ bắt đầu từ đầu, ngừng chinh phạt để giành giật vị trí với các tông môn khác. Những cuộc chiến liên miên sẽ khiến Thiên Huyền Tông nguyên khí đại thương, cho đến khi gượng dậy nổi nữa và các tông môn khác đang chằm chằm chia năm xẻ bảy. Thế gian , từ đó sẽ còn Thiên Huyền Tông nữa.

T.ử Anh rõ bọn chúng đang mưu tính chuyện . Vì , nhất định một trận chiến lập uy!

“Lâu Nguyệt, ông cũng đừng giả nhân giả nghĩa nữa. Ba tháng , ngay tại Thiên Huyền Tông , bốn tông môn các mỗi bên cử một tu sĩ Nguyên Anh đến đây là .”

“T.ử Anh...” Mạc Đạo Tiên đầy vẻ lo lắng.

“Không cần khuyên nữa, quyết .” T.ử Anh phất tay.

“Mạc trưởng lão quả nhiên tình thâm ý trọng, tiếc là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình. Ta khuyên ông nhất nên sớm trở về Quy Nguyên Tông Tam trưởng lão của ông .” Lâu Nguyệt đoạn, T.ử Anh đầy ẩn ý: “Hoặc là mang T.ử Anh Tiên T.ử về Quy Nguyên Tông, một đôi thần tiên quyến lữ, thế thì chuyện đều giải quyết , chẳng cần đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c gì.”

“Câm cái mồm ch.ó của lão , mau cút!” T.ử Anh chẳng buồn giọng điệu âm dương quái khí của Lâu Nguyệt, trực tiếp mắng thẳng mặt.

Lâu Nguyệt ngờ T.ử Anh dám nh.ụ.c m.ạ lão mặt bao nhiêu như , nhất thời sắc mặt biến đổi, nộ khí xung thiên: “T.ử Anh, cô đừng rượu mời uống uống rượu phạt.”

“Hừ! Lão mà cũng mặt mũi ? Cái mặt dày như da trâu của lão, thấy buồn nôn .” T.ử Anh quăng một câu xoay trong hộ tông đại trận.

Vừa , nàng thấy Vân Hướng Vãn dẫn đầu, bên cạnh là Tiêu Yến Thanh, phía là một đám t.ử Thiên Huyền Tông. T.ử Anh mấp máy môi, gì đó nhưng chẳng bắt đầu từ .

Vân Hướng Vãn đưa tay , từ từ giơ ngón tay cái lên: “Quả nhiên là Sư tỷ nha, mắng lắm, chúng mà sướng cả tai.”

T.ử Anh ngờ Vân Hướng Vãn thể nghiêm túc thốt một câu như , nhất thời nhịn mà bật thành tiếng. Hộ tông đại trận vốn trong suốt, Lâu Nguyệt bên ngoài tự nhiên thấy rõ cảnh . Ánh mắt lão lướt qua T.ử Anh, cuối cùng dừng Vân Hướng Vãn, sắc lạnh như lưỡi d.a.o tẩm độc khiến lạnh cả sống lưng.

mặt Lâu Nguyệt, Vân Hướng Vãn hề tỏ khiếp sợ. Nàng thậm chí còn nghiêng đầu, xoay ngược ngón tay cái đang giơ lên, hung hăng ấn mạnh xuống đất. Lâu Nguyệt tuy hiểu cái “thủ thế hữu nghị quốc tế” đến từ Trái Đất , nhưng biểu cảm của Vân Hướng Vãn cũng đó chẳng thứ gì . Lão nheo mắt, ánh mắt sắc lẹm như khắc sâu hình bóng nàng trong tâm trí.

Tiêu Yến Thanh thấy , tiến lên một bước che chắn cho Vân Hướng Vãn, cắt đứt ánh của Lâu Nguyệt. Lâu Nguyệt khi thấy , đột nhiên bật một tiếng lạnh, đó gọi của Hạ Tứ Tông lên phi chu, nghênh ngang rời .

“Sư phụ, chúng con về tu luyện đây.” Triệu Dực Thành, Bạch Chân Chân, An Lam và Thời Cảnh hành lễ với T.ử Anh xong liền vội vã trở về động phủ. Họ , thời gian để cho Thiên Huyền Tông còn nhiều nữa.

“Sư , xin nhé, và bọn trẻ tông môn xảy chuyện thế . yên tâm, sẽ để các gặp chuyện gì .” Ánh mắt T.ử Anh kiên định, dường như đưa một quyết định nào đó.

“Sư tỷ, tỷ ? Bây giờ chúng cũng là một phần của Thiên Huyền Tông, gặp chuyện thì tỷ đừng nghĩ tới việc gánh vác một .”

Vân Hướng Vãn hiểu rằng dù Thiên Huyền Tông cứ im lặng tiếng mãi thì sớm muộn các tông môn bên cũng sẽ đ.á.n.h lên tới nơi. tình hình hiện tại, nghi ngờ gì nữa, sự xuất hiện của con nàng đẩy nhanh diễn biến sự việc. Vì , lò đan d.ư.ợ.c nhất định luyện. Trận đấu ba tháng , T.ử Anh nhất định thắng!

“Sư , tâm ý của ghi nhận.” T.ử Anh dám ôm hy vọng, nàng thiên phú của Vân Hướng Vãn kém đám trẻ là bao, nhưng họ vẫn còn quá trẻ, quá non nớt, sự trưởng thành cần thời gian.

“Sư tỷ, trong tông môn d.ư.ợ.c điền chứ? Linh d.ư.ợ.c trong Tàng Bảo Các, thể lấy dùng ?” Lời suông tác dụng, nàng chỉ thể dùng hành động để chứng minh.

“Tất nhiên , là Khách khanh trưởng lão của Thiên Huyền Tông , đồ trong Tàng Bảo Các chỉ cần đăng ký đơn giản là thể mang .” T.ử Anh một cách vô cùng phóng khoáng. Cứ như thể đồ trong Tàng Bảo Các là pháp bảo giá trị liên thành mà chỉ là mớ rau ngoài chợ. nghĩ , sự tin tưởng giữa đồng môn thế mới là vô giá. Chẳng trách nguyên tác , mỗi một t.ử của Thiên Huyền Tông đều là thể yên tâm giao phó cả tấm lưng.

“Ơ? Sao con Trúc Cơ ?” T.ử Anh đột nhiên chú ý tới Tiêu Yến Thanh.

Tiêu Yến Thanh ngẩn , đó ngượng ngùng giải thích: “Sư phụ, con mới đột phá lâu.” Gặp đúng lúc tông môn khác tới tìm chuyện, tiếng chuông vang lên, Tiêu Yến Thanh kịp thi triển pháp môn che giấu tu vi vội vàng chạy .

T.ử Anh chằm chằm Tiêu Yến Thanh, bé cứ ngỡ nàng tức giận, lòng càng thêm bồn chồn. Nàng là Sư phụ của , hành lễ bái sư mà thành thật khai báo tu vi thực sự. Nghĩ thế nào cũng thấy đúng. Chính vì , Tiêu Yến Thanh vốn dĩ trầm nội liễm cũng tránh khỏi vài phần chột .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-76-con-dang-hon-ca-cai-cuoc-doi-chet-tiet-nay.html.]

Vân Hướng Vãn đang định giải thích con thì T.ử Anh lên tiếng. Nàng tỏ vô cùng kinh ngạc, đôi mắt sáng rực: “Tiểu Thanh, con thế nào ? Ta là một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong đại viên mãn, cư nhiên thấu sự ngụy trang của một tu sĩ Trúc Cơ... , Ngưng Khí như con.”

Hửm? Không tức giận ? Tiêu Yến Thanh thở phào nhẹ nhõm: “Sư phụ, vì con tu luyện bí thuật do nương truyền thụ, thể che giấu tu vi thực sự của bản .”

T.ử Anh liền sang Vân Hướng Vãn: “Sư , thể truyền thụ bí thuật cho ?” Có bí thuật , nàng thể diễn một vở kịch với bọn chúng lúc thi đấu, tăng thêm tỷ lệ chiến thắng.

“Tất nhiên là , về sẽ khắc bí thuật đó lên ngọc giản, đặt Tàng Bảo Các cho t.ử Thiên Huyền Tông đều thể tu tập.” Thiên Huyền Tông xứng đáng để nàng bảo vệ.

“Được thế thì quá, đa tạ sư .” T.ử Anh mỉm mãn nguyện. Quả nhiên, nàng cũng lầm .

“Khách sáo quá, dạo d.ư.ợ.c điền một vòng đây.” Vân Hướng Vãn xong, ý niệm động, thanh kiếm Thả Mạn liền xuất hiện.

T.ử Anh lúc nắm lấy tay nàng: “Sư , cái d.ư.ợ.c điền đó cũng , trực tiếp đến Tàng Bảo Các . Bên trong vẫn còn cất giữ ít linh d.ư.ợ.c, để con bé An Lam đụng .”

“Hửm?” Vân Hướng Vãn đầy vẻ nghi hoặc.

“Ta đưa xem là ngay.” T.ử Anh dắt tay Vân Hướng Vãn, bay về hướng Đông Nam.

“Nương, Sư phụ, hai đợi...” Tiêu Yến Thanh định gọi linh kiếm đuổi theo.

“Tiểu t.ử, cùng tu luyện ba tháng ?” Mạc Đạo Tiên mở lời gọi .

Tiêu Yến Thanh khựng tại chỗ. Cậu thoáng qua bóng lưng Vân Hướng Vãn và T.ử Anh đang khuất dần, đầu , nghiêm túc ôm quyền vái Mạc Đạo Tiên: “Muốn, xin Mạc trưởng lão ngần ngại chỉ dạy.”

Nương thời gian qua tuy cũng huấn luyện bọn họ, nhưng vẫn đủ tàn khốc. Cậu cần nhiều kinh nghiệm thực chiến hơn mới thể sống sót con đường tu luyện đầy rẫy hiểm nguy . Chỉ khi đủ mạnh, mới thể bảo vệ tất cả những gì bảo vệ!

“Tốt lắm, tiểu t.ử, theo .” Mạc Đạo Tiên dẫn Tiêu Yến Thanh , còn thì thực sự ai .

Vân Hướng Vãn và T.ử Anh đến d.ư.ợ.c điền, nàng liền cảm thấy ngọc giản động tĩnh. Lấy xem, là Tiêu Yến Thanh gửi tới: “Nương, con tu luyện cùng vị Mạc trưởng lão đây, đừng lo.”

“Cái thằng bé .” Vân Hướng Vãn chút lo lắng, nàng tin T.ử Anh, nhưng tin lão già Mạc Đạo Tiên .

“Đừng lo, họ vẫn ở trong Thiên Huyền Tông thôi. Chắc là tới chỗ bí cảnh núi .” T.ử Anh dùng thần thức dò thấy sự hiện diện của hai .

Nghe , Vân Hướng Vãn mới thở phào: “Sư tỷ, Mạc trưởng lão là của Quy Nguyên Tông mà? Sao ông thể bí cảnh của Thiên Huyền Tông ?” Vân Hướng Vãn nhướng mày, đôi mắt đào hoa lấp lánh ý vị trêu chọc.

T.ử Anh giả vờ như thấy, giơ tay chỉ cánh đồng d.ư.ợ.c điền rộng lớn mặt: “Chính là chỗ .”

Vân Hướng Vãn theo hướng tay T.ử Anh chỉ, cả hình như phỗng. Một vùng d.ư.ợ.c điền rộng ít nhất cũng mười mấy mẫu, nhưng lưa thưa chỉ vài cây linh d.ư.ợ.c, mà cây nào cây nấy đều héo rũ, trông như thể giây chầu trời tới nơi. Vân Hướng Vãn tính sơ qua, linh d.ư.ợ.c trong mười mấy mẫu đất cộng còn nhiều bằng trong gian của nàng. Cũng may là chủng loại ở đây khá phong phú, nếu chăm sóc thì cũng đủ dùng.

T.ử Anh đưa tay đỡ trán: “Đi thôi, chúng đến Tàng Bảo Các.”

Vân Hướng Vãn phất tay: “Đến Tàng Bảo Các gì chứ? Mấy cây linh d.ư.ợ.c quý giá đang kêu cứu mạng đây .”

“Thực trong môn vẫn luôn tận tâm chăm sóc chúng, nhưng hiểu chẳng thấy khá khẩm hơn, ngược còn sắp héo c.h.ế.t sạch .” T.ử Anh đến đoạn ngượng ngùng, cầm hồ lô nốc một ngụm rượu.

Vân Hướng Vãn thấy thế liền giật phắt bầu rượu từ tay nàng: “Sư tỷ, tỷ ăn mảnh là , cũng nếm thử xem đây là vị gì.”

Dứt lời, chẳng đợi T.ử Anh kịp phản ứng, nàng cầm bầu rượu lên uống một hớp. mới miệng, ngũ quan của nàng nhăn nhúm hết cả . Trời ạ, ai cho nàng rượu trong hồ lô đắng như chứ!

Cái vị ... quả thực còn đắng hơn cả cái cuộc đời c.h.ế.t tiệt !

“Ha ha ha...” T.ử Anh chống nạnh, đến mức gập cả . Cái biểu cảm nhỏ nhoi của sư thật sự là quá sinh động, quá thú vị.

“Phi phi phi!!!”

Sự tò mò hại c.h.ế.t con mèo mà! Vân Hướng Vãn vội vàng nhét bầu rượu tay T.ử Anh, nhanh tay lấy từ "tiệm tạp hóa" của hệ thống một lốc sữa AD, uống một hết sạch một bình mới miễn cưỡng ép vị đắng ngắt trong miệng xuống.

“Đây là thứ gì ?” T.ử Anh từng thấy vật gì hình dáng kỳ quái như thế .

Bởi Vân Hướng Vãn yêu cầu hệ thống khi đưa hàng lên kệ gỡ bỏ bộ bao bì nhãn mác, nên thứ hiện mắt T.ử Anh lúc chỉ là những chiếc bình nhựa màu trắng đơn thuần, trông cũng quá lạc lõng với bối cảnh chung.

“Đây là loại nước ngọt tự nghiên cứu , tặng tỷ hai bình uống thử .” Vân Hướng Vãn đưa hai bình cho T.ử Anh.

T.ử Anh mảy may nghi ngờ, học theo dáng vẻ của nàng mà cắm ống hút , thử uống một ngụm. Trong nháy mắt, vị sữa thơm ngọt lan tỏa khắp khoang miệng, tinh tế mà đậm đà, tựa như dải lụa mềm mại lướt qua kẽ răng. Vị giác vốn thứ rượu t.h.u.ố.c đắng chát hành hạ đến mức tê liệt suốt bao năm qua, khoảnh khắc như cứu rỗi .

“Ngon thật đấy.”

“Ngon đúng ? Vậy để tạ uống trộm rượu của tỷ, sẽ nghiên cứu thêm cho tỷ một loại nước ngọt khác nhé.” Đây mới chính là mục đích thực sự của Vân Hướng Vãn.

“Có thể ?” Ánh mắt T.ử Anh sáng rực lên.

“Tất nhiên là thể .”

“Thế thì quá, đa tạ sư nhé.” T.ử Anh mỉm mãn nguyện. Từ nay về , mỗi uống rượu t.h.u.ố.c, nàng còn chịu đựng cái vị đắng ngắt nữa .

 

 

 

 

Loading...