Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 33: Cùng hội cùng thuyền

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vãn Dạ công t.ử, xin chờ cho một lát, sẽ bảo Vinh thúc mang linh thạch đến ngay.”

Hồng Diên đích mang một chiếc ghế dựa đến cho Vân Hướng Vãn, mời nàng xuống chờ đợi. Lúc , chẳng ai bận tâm đến sự rời của Vân Tu Minh.

Chỉ một lát , một vị lão giả tóc hoa râm nhưng tinh thần vẫn vô cùng quắc thước đẩy cửa bước . Bước chân lão chậm rãi, nhưng chỉ hai ba bước tới mặt . Một luồng áp lực khiến nghẹt thở ập đến, Vân Hướng Vãn khỏi nheo mắt . Đây chính là cao thủ bậc nhất tại Bạch Ngọc Thành trong nguyên tác, một nhân vật chẳng khác nào “Quét rác tăng” trong truyền thuyết: Kim Đan đỉnh phong, nửa bước tiến Nguyên Anh.

“Vinh thúc, đây là bộ thượng cổ trận pháp mà cháu .” Hồng Diên đưa ba bộ trận pháp cho lão.

Vinh thúc dùng thần thức quét qua từng bộ một, về phía Vân Hướng Vãn: “Tiểu công t.ử, trận pháp là do luyện chế ?”

Vân Hướng Vãn gật đầu, thái độ kiêu ngạo cũng siểm nịnh: “Chính là tại hạ.”

“Hậu sinh khả úy!” Vinh thúc đưa tay vuốt râu, đó hiền từ hỏi: “Tiểu công t.ử sư thừa từ vị cao nhân nào ?”

“Thật ngại quá, Vinh thúc, gia sư quản giáo nghiêm, cho phép tại hạ tiết lộ danh tính của ở bên ngoài.” Trong lòng Vân Hướng Vãn khẽ giật , lập tức mượn gió bẻ măng. Thừa nhận một vị sư phụ cũng , ít nhất khi kẻ ý đồ tay, cũng cân nhắc đến thế lực nàng.

“Là lão phu đường đột .” Vinh thúc dừng đúng lúc, hề ý ép buộc, ngược bàn bạc với nàng: “Tiểu công t.ử, một trăm linh lăm vạn linh thạch , một tấm Linh thẻ của Trân Bảo Các chúng ? Như sẽ thuận tiện cho việc mang theo cũng như giao dịch .”

Vân Hướng Vãn , khẽ rũ mắt suy tư.

“Vinh thúc, Diên tỷ, hai hãy cho Vãn Dạ một tấm Linh thẻ . Lúc nãy hộ vệ chặn ở cửa đó, nếu thì đây , hai suýt chút nữa là mất một vị khách quý đấy.” Mộ Dung Linh Nhi nhân cơ hội xen , thuận tiện đòi công bằng cho Vân Hướng Vãn.

“Là Trân Bảo Các tiếp đón chu đáo. Vãn Dạ công t.ử, thế , chúng sẽ miễn phí cho một tấm Linh thẻ cao cấp, đồng thời miễn phí giao dịch trọn đời. Coi như đây là lời tạ , thấy ?” Hồng Diên lập tức lên tiếng xin và đưa bồi thường.

“Vậy tại hạ xin cung kính bằng tuân mệnh.” Vân Hướng Vãn chắp tay cúi chào.

...

Sau khi xong thẻ, Vân Hướng Vãn cùng Mộ Dung Linh Nhi bước khỏi Trân Bảo Các.

“Vãn Dạ, thể cho mượn tấm thẻ một chút ?” Mộ Dung Linh Nhi một bước xuống bậc thang, đưa tay về phía nàng.

Hửm? Vân Hướng Vãn chút do dự, nhưng khi chạm đôi mắt trong trẻo của thiếu nữ, nàng vẫn giao tấm thẻ tay cô: “Cho .”

Mộ Dung Linh Nhi nở nụ rạng rỡ, cầm lấy tấm thẻ chạy vội ngoài. Dáng vẻ sinh động hoạt bát khiến Vân Hướng Vãn chợt nhớ đến kết cục của cô trong nguyên tác. Cũng giống như nguyên chủ, cô cũng coi là một “nữ phụ độc ác”.

Nói cũng , chuyện của cô nàng khá là cẩu huyết. Vì Vân Tu Minh và Mộ Dung Linh Nhi là thanh mai trúc mã, khi nữ chính trở về, luôn là cái đuôi nhỏ bám theo cô. từ khi nữ chính xuất hiện, ánh mắt Vân Tu Minh dần hút về phía đó, còn bận tâm đến Mộ Dung Linh Nhi nữa. Đến lúc , Linh Nhi mới nhận thực lòng thích Vân Tu Minh và quá quen với sự hiện diện của . Để giành thương, cô một chuỗi những việc ngu ngốc đến mức mất cả lý trí. Cuối cùng, cô nam nữ chính liên thủ trấn sát, cái c.h.ế.t cũng t.h.ả.m khốc chẳng kém gì nguyên chủ.

Cùng là những kẻ lưu lạc ở chân trời, Vân Hướng Vãn bất giác nảy sinh vài phần đồng cảm “ cùng cảnh ngộ”.

“Thấy ? Linh thẻ cao cấp, miễn phí giao dịch trọn đời đấy!” Mộ Dung Linh Nhi cầm tấm Linh thẻ mới tinh đưa đến mặt tên hộ vệ lúc nãy, lắc lắc , chỉ tay về phía Vân Hướng Vãn bước khỏi cửa: “Của Vãn Dạ đấy!”

Tên hộ vệ giật , tấm thẻ Vân Hướng Vãn, vội vàng cúi đầu tạ : “Tiểu nhân mắt thấy Thái Sơn, xin Mộ Dung tiểu thư tha tội.”

“Ngươi xin gì? Người ngươi cần xin !” Mộ Dung Linh Nhi thấy Vân Hướng Vãn tới, liền nắm lấy cánh tay nàng kéo , chỉ gương mặt đang ngơ ngác của nàng mà mắng tên hộ vệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-33-cung-hoi-cung-thuyen.html.]

“Công t.ử, tiểu nhân mắt tròng, xin đại nhân đại lượng tha cho tiểu nhân .” Tên hộ vệ dám thêm lời nào, trực tiếp quỳ xuống dập đầu. Người nắm giữ Linh thẻ cao cấp của Trân Bảo Các, ngoài việc tài sản trăm vạn, còn bối cảnh thâm sâu. Bất kể là điều kiện nào, cũng hạng hộ vệ quèn như dám đắc tội. Lúc chỉ thể cầu nguyện Vãn Dạ hạng hẹp hòi thù dai.

“Hừ! Xem ngươi còn dám khinh nữa ?” Mộ Dung Linh Nhi hừ lạnh một tiếng, dáng vẻ kiêu ngạo cứ như đ.á.n.h thắng một trận oanh liệt . Có chút đáng yêu.

“Chúng thôi.” Vân Hướng Vãn xoay tay nắm lấy cổ tay Mộ Dung Linh Nhi, đưa cô rời khỏi nơi đó.

Hai phố, Linh Nhi còn hùng hổ giờ bỗng nhiên im lặng.

“Mộ Dung tiểu thư, định đến phường thị mua chút nguyên liệu. Muội...” Vân Hướng Vãn thấy chút gượng gạo nên tìm cớ tách , nhưng lời dứt Mộ Dung Linh Nhi cô cũng đến đó.

...

Phường thị ở một nơi hẻo lánh, ngay cạnh chợ rau, tuy hỗn độn bát nháo nhưng cái giá cả rẻ mạt. Nếu tinh mắt, thể đào ít nguyên liệu với giá hời. Vân Hướng Vãn thấy Mộ Dung Linh Nhi suốt dọc đường cứ nhíu c.h.ặ.t mày, gương mặt lộ rõ vẻ chán ghét nhưng cố nhịn , trông vô cùng buồn . Loại môi trường , chắc tiểu thư như cô từng thấy bao giờ. Đã quen mà còn cố bám theo, chẳng con bé đang tính toán gì.

Vân Hướng Vãn thì quá quen, nàng nhẹ nhàng dẫn lối thẳng đến cửa tiệm nhỏ nơi nàng từng mua trận kỳ .

“Ông chủ, cho một trăm bộ trận kỳ trắng.”

“Có ngay, ngay! Công t.ử, lấy cho ngài đây.” Ông chủ tiệm đầu bù tóc rối thấy khách sộp đến, lập tức bật dậy khỏi ghế bành, lục tung căn tiệm bừa bãi của . Cuối cùng cũng gom đủ một trăm bộ trận kỳ, chất đống như núi nhỏ đất.

“Công t.ử, tiểu thư, thật ngại quá, cửa tiệm xập xệ, mong hai vị bao dung.” Ông chủ nịnh nọt, đưa tay gãi m.ô.n.g.

Vân Hướng Vãn quen với cảnh , nhưng Mộ Dung Linh Nhi thì nỡ , trực tiếp mặt chỗ khác.

“Được , thẳng giá .” Thấy cô thích nơi , Vân Hướng Vãn cũng rời sớm.

thấy công t.ử là sảng khoái, thế , một bộ tính ngài năm mươi hạ phẩm linh thạch, một trăm bộ là năm ngàn.” Ông chủ chậm rãi đưa một bàn tay .

“Ông chủ, sảng khoái thật, nhưng ông thành thật chút nào. Lần đến, ông chỉ lấy năm linh thạch, , mới mấy ngày gặp mà tăng giá gấp mười ?” Vân Hướng Vãn khoanh tay, mà như lão.

Ông chủ đến mức ngượng ngùng. Khốn thật, hình như ngoài “kẻ cuồng mặc cả” , chẳng ai lão bán trận kỳ giá năm linh thạch cả. Lão đành c.ắ.n răng cứng: “Công t.ử cứ đùa, khắp cái phố chỗ nào bán giá đó?”

Vân Hướng Vãn cũng dứt khoát: “Không bán chứ gì? Vậy .”

“Ấy ! Đừng mà, bán, bán mà...”

Thế là, Vân Hướng Vãn chỉ tốn năm trăm hạ phẩm linh thạch để mua một trăm bộ trận kỳ. Rời khỏi cửa tiệm, Mộ Dung Linh Nhi thở phào một , giơ ngón tay cái về phía Vân Hướng Vãn.

“Vãn Dạ, giỏi thật đấy!”

 

 

 

 

Loading...