Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:39:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chủ nhân, là .”

Ngay đó, giọng của Tiêu Ký Bạch vang lên trong tâm trí Vân Hướng Vãn.

Hóa .

Vân Hướng Vãn thả lỏng tựa lưng ghế, đó mới mở trận pháp cho tiểu hắc long bay . Chỉ một giây , một chú rồng đen nhỏ xíu xuất hiện ngay mặt bàn.

Thấy dáng vẻ , nàng kìm mà đưa tay chọc chọc cái sừng nhỏ của .

“Sao ngươi tới đây? Vi Vi ? Ngươi nỡ để con bé ở khách điếm một ?”

Câu hỏi dồn dập khiến tiểu hắc long nhất thời chẳng nên trả lời cái nào , im lặng một hồi men theo ngón tay nàng bò ngược lên . Lớp vảy rồng lành lạnh chạm da thịt, mang theo một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ, len lỏi qua mạch m.á.u thấm tận tim.

Vân Hướng Vãn theo bản năng định rụt tay , nhưng đối phương nhanh hơn một bước, quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng.

“Ngươi đừng quá đáng nha!”

Nàng tức đến nghẹn lời, dùng sức ấn mạnh cái đầu nhỏ của .

“Chủ nhân, vẫn luôn ở đây.” Tiêu Ký Bạch cuộn c.h.ặ.t hơn, như khảm hẳn da thịt nàng.

Khi rảnh rỗi là vòng tay trang sức, lúc lâm trận là lợi khí trong tay, cùng tiến cùng lùi, sinh t.ử .

Thôi , đành tùy . quan sát kỹ, nàng phát hiện đêm nay vẻ uể oải lạ thường, ngay cả giọng cũng mềm mấy phần. Trông cứ như kẻ vắt kiệt sức lực .

Chẳng lẽ thương ? Cũng , tu vi của khôi phục , lẻn Đan Vương phủ quả thực chuyện dễ.

Nghĩ đến đây, Vân Hướng Vãn phớt lờ sự kháng cự yếu ớt của tiểu hắc long, xách gáy nhấc bổng lên, lật qua lật , soi xét từ xuống chừa chỗ nào.

“Lạ thật, rõ ràng ngoại thương mà.” Nàng lẩm bẩm đầy nghi hoặc.

“Chủ nhân, . Vi Vi đang tu luyện ở khách điếm, tới nàng một cái về ngay.” Tiểu hắc long khó khăn ngọ nguậy mấy cái vuốt nhỏ.

Không ư?

Ánh mắt nghi ngờ của Vân Hướng Vãn quét qua một lượt, nhanh nàng phát hiện ở phần bụng tiểu hắc long một mảng vảy lưa thưa, sắp trụi đến nơi !

“Gì đây? Ngươi sắp lột da ?”

Vân Hướng Vãn cảm thấy phát hiện một sự thật chấn động. Rồng với rắn chắc cũng ná na ? Rắn lột da thì chắc rồng cũng .

Tiêu Ký Bạch vốn đang hoảng loạn, nàng thế liền vội vàng gật cái đầu nhỏ lia lịa: “Ừm.”

“Hóa là tới tìm chủ nhân để đòi an ủi. Yên tâm , chủ nhân sẽ giúp ngươi vượt qua giai đoạn khó khăn .”

Dứt lời, Vân Hướng Vãn lập tức dẫn linh truyền thủy từ trong gian một cái bát, thả tiểu hắc long trong: “Ngâm cho kỹ , thấy thoải mái hơn thì hãy về.”

Lẽ nên đuổi , nhưng ngặt nỗi Vi Vi vẫn còn ở khách điếm. Tuy con bé tu vi Trúc Cơ trung giai, nhưng dù cũng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi. Vân Hướng Vãn thực sự yên lòng.

“Ừm.” Tiểu hắc long khẽ đáp, đó nhắm mắt , chuyên tâm hấp thụ linh truyền thủy.

Vân Hướng Vãn chống cằm suy nghĩ một lát, bê cả bát lẫn rồng cùng tiến gian. Dòng thời gian trong gian nhanh gấp trăm bên ngoài, một canh giờ ngoài bằng tám ngày trong . Chừng thời gian đủ để tiểu hắc long tĩnh dưỡng .

Thế nhưng nàng canh chừng lâu cũng thấy lột da, chỉ thấy tinh thần lên trông thấy, lớp vảy cũng khôi phục vẻ sáng bóng vốn .

“Chủ nhân, về khách điếm đây.”

“Ơ? Thời gian vẫn hết mà, là ngươi ở dưỡng thêm chút nữa?” Nàng còn hết câu, tiểu hắc long vèo một cái biến mất tăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-149.html.]

“Rốt cuộc là tới đây ?” Vân Hướng Vãn hai tay buông xuôi, mặt đầy vẻ mờ mịt than vãn với hệ thống.

Chú ch.ó bệt xuống đất, u sầu ngước nàng: “Chủ nhân, dùng ngôn ngữ của Blue Star mà thì ngài đúng là một ‘thẳng nữ’ hết t.h.u.ố.c chữa.”

“Hả?” Vân Hướng Vãn càng thêm khó hiểu.

“Tiểu hắc long rõ ràng là gặp chuyện nên mới tới tìm ngài xin an ủi, tiện thể ‘sạc điện’ luôn. Với ngài ? Hắn từng ký ức rằng cưới ngài vợ. Tuy khôi phục trí nhớ mới đó là giả, nhưng lúc thấy vẻ mặt thất vọng lắm nha.”

Hệ thống khua khoắng một cái vuốt, càng càng phấn khích: “Điều đó chứng tỏ cưới ngài thật đấy! Đáng ghét, dám ý đồ to gan như , đúng là phạm thượng, tội đáng muôn c.h.ế.t! Chủ nhân, nhất ngài nên đề phòng một chút. Không ai cũng giống như bản hệ thống , vô d.ụ.c vô cầu, một lòng một chỉ vì chủ nhân mà việc.”

Lời càng về càng nồng nặc mùi giấm chua. Vân Hướng Vãn ngẩn một lúc giơ tay gõ đầu ch.ó của hệ thống một cái: “Được , ngươi về gian , ngủ đây.”

Nói xong, nàng một cái Tịnh Trần Thuật cho sạch sẽ ngã lưng xuống giường. Đừng nha, giường ở Đan Vương phủ đúng là cực phẩm, thơm mềm. Nàng xoay định chìm giấc mộng thì ngọc giản truyền tin rung lên.

“Chủ nhân, về đến khách điếm, Vi Vi sự đều , chớ lo.”

Vân Hướng Vãn xong liền nhắn một câu: “Hai ngày tới ngươi chăm sóc Vi Vi cho , đừng đưa con bé đến xem khảo hạch. Đợi chuyện kết thúc, chúng lập tức về tông, nhớ kỹ.”

Tin nhắn gửi , nhanh hồi âm: “Đã nhớ.”

Đến lúc , Vân Hướng Vãn mới thể an tâm nhắm mắt ngủ sâu.

Nàng ngủ , nhưng nhiều tại đại lục Thánh Lâm đang thao thức yên. Kẻ mũi chịu sào chính là Lâu Nhạc. Vừa nhận tin thành Đan Vương xuất hiện Kiếp Đan, lão vứt bỏ hết sự vụ, tức tốc lên đường lao về phía .

Thế nhưng đang giữa đường, lão nhận truyền tin từ Hoắc Bác Diên: “Tam trưởng lão, Kiếp Đan nhất định rơi tay Tiên Kiếm Tông . Ngươi cứ , sẽ cùng Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão tới .”

Lẽ thường chống lưng là chuyện , nhưng Lâu Nhạc lúc chẳng vui vẻ gì. Thêm một là thêm một phần cạnh tranh, giây phút , tình nghĩa đồng môn đều là hư ảo, chỉ Kiếp Đan mới là thật. Lão chỉ hận thể khiến tất cả những kẻ tranh đoạt với đều lăn c.h.ế.t hết.

rõ ràng là chẳng ai giúp lão thực hiện nguyện vọng đó cả.

“Tông chủ yên tâm, khi hội quân với Vô Thương, sẽ sớm rõ ngọn ngành, xác định tung tích của Kiếp Đan.”

Trả lời xong, Lâu Nhạc hóa thành một luồng hồng quang, một nữa tăng tốc, dốc lực bay về phía thành Đan Vương.

Cảnh tượng tương tự cũng đang diễn ở khắp các ngõ ngách của đại lục Thánh Lâm. E rằng chẳng mấy canh giờ nữa, thành Đan Vương sẽ đổi khác, phong vân quyến rũ, biến ảo khôn lường.

Sáng sớm hôm , Vân Hướng Vãn thức dậy từ sớm. Việc đầu tiên nàng khi tỉnh giấc là kiểm tra dung mạo và trang phục của . Hôm nay chắc chắn đông như trẩy hội, nàng tuyệt đối thể để lộ sơ hở. Xác nhận thuật dịch dung và thuật liễm khí đều thỏa, nàng mới thu hồi trận pháp, bước khỏi phòng.

“Ái chà, đang định gọi đây.” Bên ngoài cổng viện, nàng bắt gặp Tôn Viễn đang tới.

Vân Hướng Vãn chìa tay : “Linh thẻ và linh thạch của ?”

“Đã bảo là đồ ham tiền mà còn nhận.” Tôn Viễn đoạn, vẩy tay một cái mặt nàng như đang ảo thuật, một tấm linh thẻ liền xuất hiện tay.

Vân Hướng Vãn mặt biến sắc, lặng lẽ y biểu diễn. Tôn Viễn cũng chẳng thấy ngại, đưa tấm thẻ gần mắt nàng hơn: “Này, linh thẻ đây, bên trong một triệu thượng phẩm linh thạch.”

Vân Hướng Vãn cầm lấy thẻ: “Còn nữa .” Nàng vẫn quên bốn triệu trung phẩm linh thạch . Chính vì thắng tiền đó mà nàng mới luyện Kiếp Đan, để giờ đây rắc rối cứ bám đuôi mãi thôi.

“Ở đây, thiếu của một xu.” Tôn Viễn đưa thêm một cái túi trữ vật tay nàng.

“Rất , đủ cả . Đi thôi, đến lúc tham gia khảo hạch luyện d.ư.ợ.c sư lục phẩm .”

Vân Hướng Vãn cũng khỏi nảy sinh vài phần mong đợi. Hôm nay, coi như là đầu tiên nàng và Tôn Viễn cùng một võ đài để phân tài cao thấp.

 

 

 

 

Loading...