Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 12: Ta thật sự một giọt cũng không còn

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Hướng Vãn trở về phòng ngủ, tìm thấy quả trứng ôm lòng.

“Là ngươi giúp ?”

Vừa khi nhận điều , nàng lập tức vận khí xuống đan điền, nhắm mắt cảm nhận một hồi. Nàng thể thấy rõ ràng trong khí xung quanh trôi lơ lửng những đốm sáng màu sắc khác , sự dẫn dắt của nàng, chúng đều hội tụ về phía đan điền.

Tụ khí! Nàng rốt cuộc thể tụ khí !

Thế nhưng, cơ thể của nguyên chủ khi vất vả lắm mới tụ khí, đan điền giống như một cái muôi thủng, trong thời gian cực ngắn sẽ để rò rỉ hết sạch linh khí hấp thu . Đây cũng chính là lý do vì nàng thể tu luyện.

Trước khi thiên kim thật xuất hiện, Thành chủ và phu nhân cũng vì nàng mà tìm khắp danh y, tìm ít thiên tài địa bảo cho nàng dùng, đáng tiếc đều vô dụng. Nhất thời, Vân Hướng Vãn khỏi cảm thấy thấp thỏm.

Trong hai phúc lợi chính mà hệ thống ban cho, ngoài phản hồi khí vận còn phản hồi tu vi. Không gian hệ thống cũng đang ở trạng thái ban đầu, mở khóa thêm nhiều chức năng thì tiên nàng trở thành một tu sĩ. Hơn nữa, nàng cũng sống dựa dẫm ai, dù tương lai quan hệ của nàng và bốn đứa trẻ thiết đến nhường nào nữa. Chẳng gì mang cảm giác an bằng việc bản trở nên mạnh mẽ.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, linh khí trong đan điền nàng tụ ngày càng nhiều, thậm chí hình thành một vòng xoáy khí đỉnh đầu. Theo tốc độ xoay của vòng xoáy nhanh dần, linh khí xung quanh điên cuồng ùa về phía nàng. Linh hải trong đan điền cũng giống như một cỗ máy tinh vi, ngừng nén và dung hợp linh khí hấp thu , cuối cùng biến chúng thành của .

【 Chúc mừng chủ nhân, chính thức trở thành một tu sĩ. 】 Giọng của hệ thống vang lên trong đầu.

Vân Hướng Vãn ngừng hấp thu linh khí, nàng tin nổi mà lẩm bẩm: “Ta thật sự... thật sự thể tu luyện ?”

【 Vâng, đúng , cơ thể của ngài một sức mạnh huyền bí sửa chữa tất. Sau , ngài còn là phế thể nữa, mà là Hỗn Độn Đạo Thể, còn gọi là Bản Nguyên Thể. 】

Giọng của hệ thống dù vẫn lạnh lùng, chút sức sống, nhưng Vân Hướng Vãn kìm mà kích động theo.

“Hỗn Độn Đạo Thể.”

Nguyên chủ từng thấy qua miêu tả về Hỗn Độn Đạo Thể trong cổ tịch. Đó là thánh thể tu luyện biến mất hàng vạn năm nay, tất cả loại thể chất. Nó vốn dĩ là cội nguồn của đại đạo, vì khi đột phá sẽ thuận theo tự nhiên, dẫn đến thiên phạt như lôi kiếp.

Nghĩ đến đây, giấc mộng " cũng phi thăng" còn là xa vời nữa. Tiền đề là nhanh ch.óng tăng độ gắn kết, tu vi phản hồi từ bốn đứa nhỏ, nàng thể kê cao gối mà ngủ .

Vân Hướng Vãn càng nghĩ càng thấy mỹ mãn, nàng phòng, và chuyện xảy như lúc nãy. , "Trứng " hề đáp nàng. Nó im lìm c.h.ế.t ch.óc, thậm chí vỏ trứng còn lạnh hơn cả lúc nàng mới nhặt . Cảm giác lạnh đến mức thấu xương.

Lòng Vân Hướng Vãn thắt , một dự cảm lành nảy sinh. Nó là "ngỏm" chứ? Bọn họ quan hệ gì ? Sao nó giúp nàng đến mức ?

Nàng vội vàng ôm c.h.ặ.t quả trứng hơn một chút: “Ngươi chứ? Đừng dọa . Ta còn kịp báo đáp đại ân đại đức của ngươi mà.”

Trứng vẫn chút phản ứng. Trong cơn bất lực, Vân Hướng Vãn đành thử đem chút linh khí ít ỏi trong đan điền phản phệ cho nó, còn tác dụng thì chỉ đành thuận theo ý trời.

Một lát , Vân Hướng Vãn đặt quả trứng trở ổ: “Ta thật sự một giọt cũng còn nữa , hy vọng ngươi kiên cường một chút, chống chọi cho .”

Nàng khẽ vỗ vỗ lên vỏ trứng trở giường. Thấy tiểu bao t.ử vẫn còn đang chìm trong giấc nồng ngọt ngào, nàng thở phào một cái, cũng xuống.

nhắm mắt thật lâu vẫn thấy buồn ngủ. Hơn nữa thính lực của nàng dường như cũng nhạy bén hơn, tiếng gà gáy ch.ó sủa trong thôn nàng đều thấy rõ ràng. Sống đời cần gì ngủ lâu, khi c.h.ế.t sẽ trường miên. Không ngủ nữa, dậy tu luyện!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-12-ta-that-su-mot-giot-cung-khong-con.html.]

Vân Hướng Vãn xuống giường, đắp chăn kỹ cho Tiểu Vy, tiện tay lấy một chiếc áo cũ sân, khoanh chân xuống. Khi tia nắng đầu tiên chiếu sân, rọi lên nàng, nàng mới từ từ mở mắt, đồng thời nhả một ngụm trọc khí.

Hai canh giờ tu luyện chỉ bù linh khí truyền cho Trứng mà còn tăng lên gấp mấy , đan điền cảm giác căng đầy. Vân Hướng Vãn dậy xa. Trong tầm mắt, thứ đều vô cùng rõ nét. Nàng thậm chí thể thấy giọt sương một chiếc lá cách xa mấy trăm mét.

“Cái con bé c.h.ế.t tiệt , giờ nào còn chịu dậy?!” Nhà bên, giọng Vương đại nương mắng nhiếc con gái đặc biệt ch.ói tai.

Vân Hướng Vãn xoa xoa lỗ tai, đến bên giếng nước. Nàng thử xem sức lực của lớn hơn . Quả nhiên, đây nghiến răng nghiến lợi mới xách nổi hơn nửa thùng nước, giờ xách đầy một thùng mà thấy nhẹ tênh. Cảm giác khiến nàng hăng m.á.u đến mức mỗi tay một thùng diễn luôn bài lên xuống tại chỗ.

“Nương, đang gì thế?” lúc , Tiêu Ngạn Thanh dụi mắt từ trong nhà bước .

Vân Hướng Vãn lặng lẽ đặt thùng nước xuống, giả vờ như chuyện gì: “Ngạn Thanh, con tỉnh ? Sáng nay ăn gì? Ta cho.”

Nhắc đến món ngon Vân Hướng Vãn , ngay cả Tiêu Ngạn Thanh cũng lập tức tỉnh táo hẳn: “Dạ gì cũng ạ, món gì cũng ngon.”

Vân Hướng Vãn xoa cằm, suy nghĩ một lát: “Vậy thì bánh bao thịt, cháo trắng và quẩy nhé!”

Nói là , nàng cảm thấy tràn trề sức lực. Khoảng một hai canh giờ , bánh bao thịt nóng hổi lò. Cháo thịt nạc cũng xong, cùng với những chiếc quẩy thơm nức mũi bưng lên bàn. Bốn đứa trẻ ăn đến mức miệng đầy mỡ, chẳng còn chút phong thái nào nữa. Vân Hướng Vãn cũng thấy ngon miệng lạ thường, ăn liền một lúc ba cái bánh bao lớn.

Đợi ăn no nê, nàng nắm tay đặt bên miệng, hắng giọng một cái: “Các con, chuyện quan trọng .”

Bốn đôi mắt sáng lấp lánh lập tức đồng loạt về phía nàng. Vân Hướng Vãn hài lòng mỉm . Tiêu Ngạn Lăng tự nhiên chỗ khác, nhưng đôi tai dựng lên chứng minh đang lắng kỹ.

“Các con, báo cho các con một tin , thể tu luyện .”

Vân Hướng Vãn tung quả b.o.m nặng ký , thành công thấy bốn đôi mắt đầy vẻ tin nổi. nhanh, Tiêu Ngạn Thanh dường như nhận điều gì đó, khó khăn thốt lên một câu: “Chúc mừng nương.”

Tiêu Ngạn Lăng và Tiêu Huyền Linh một cái cúi đầu, gì. Riêng Tiêu Dư Vy nhỏ nhất, chẳng tâm tư gì phức tạp, chỉ đơn giản là mừng cho Vân Hướng Vãn: “Tốt quá nương, sẽ những đó nhạo nữa.”

Vân Hướng Vãn xoa đầu tiểu bao t.ử, liếc mắt , nàng nhận mấy đứa nhóc khác dường như vui cho lắm.

“Nương, nếu thể tu luyện, Linh sâm ngàn năm bán nữa, cứ mang hết .” Tiêu Ngạn Thanh đột ngột thốt một câu, khiến Vân Hướng Vãn bừng tỉnh.

Mang ?

Trời ạ, hóa bọn trẻ cho rằng nàng hễ tu luyện là sẽ rời bỏ nơi . Nếu theo tính cách của nguyên chủ thì chắc chắn là . nàng nguyên chủ, nàng là Vân Hướng Vãn. Cùng tên cùng họ, nhưng cùng một linh hồn.

“Thằng nhóc thúi, ai bảo là sắp hả?”

 

 

 

 

Loading...