Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 445: Óc Heo Cũng Có Lúc Thông Minh

Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:08:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời khiến Thôi lão phu nhân dỗ dành đến mức khép miệng: “Tốt ! Vậy thì đợi con và Cẩm Tú trở về!”

 

Minh Tam phu nhân , lập tức về thu dọn đồ đạc.

 

Cùng lúc đó, Trình Đông Giang cũng dẫn đến ngoài cung môn.

 

Hoàng đế vặn đang dùng bữa cùng Vĩnh Dương công chúa và Hứa Nặc Sơn ở cung của Hoàng hậu, khi nhận tin tức, ngài nửa điểm cũng gặp.

 

Vĩnh Dương công chúa nũng : “Phụ hoàng, cứ tuyên ! Trình Đông Giang đó luôn cẩn trọng dè dặt, nay bày trận thế lớn như cầu kiến, nếu gặp, đòi Huyền Vũ đỉnh từ Trình gia?”

 

Nhắc đến Huyền Vũ đỉnh, thái độ của Hoàng đế quả nhiên đổi: “Vậy thì theo Vĩnh Dương, tuyên!”

 

Vĩnh Dương công chúa đắc ý nháy mắt hiệu với Hứa Nặc Ngôn.

 

Hứa Nặc Sơn bật , cưng chiều nhẹ nhàng lắc đầu với nàng, nhắc nhở nàng đừng quá đáng.

 

Những hành động nhỏ của hai lọt mắt Hoàng hậu, bà tuy biểu cảm gì thừa thãi, nhưng trong lòng vui vẻ. Lúc chọn cho nữ nhi một phò mã gia thế hiển hách như , trong lòng bà thoải mái, nhưng sự xuất hữu nhân, cân nhắc lợi hại, chỉ đành quả quyết đưa lựa chọn, may mà Hứa Nặc Sơn tồi, ngược cũng bù đắp sự tiếc nuối của bà.

 

Trình Đông Giang khom lưng cúi đầu, chạy chậm cửa, "bịch" một tiếng quỳ xuống: “Vi thần bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế!”

 

“Được ! Ngươi chuyện gì gặp trẫm?” Giọng điệu Hoàng đế lạnh nhạt, giận tự uy.

 

Tim Trình Đông Giang run lên, c.ắ.n răng : “Hoàng thượng, Ô Nhã công chúa sáng sớm hôm nay ném phò mã xuống ao suýt c.h.ế.t đuối, đó dùng ghế gỗ đập vỡ đầu tiện nội, vi thần khiêng bọn họ đến ngoài cung môn, xin Hoàng thượng chủ a!”

 

“Cái gì! Ô Nhã công chúa đó vô pháp vô thiên như ?” Hoàng hậu kinh ngạc lên tiếng, về phía Hoàng thượng, “Hoàng thượng, cần tuyên Ô Nhã công chúa cung ?”

 

Sắc mặt Hoàng đế khó coi, cố nhịn phát hỏa, phân phó Đức Khang: “Đi mời Ô Nhã công chúa cung, bảo thái y xem cho hai đó.”

 

Đức Khang đến Trình phủ tìm , lúc mới Ô Nhã công chúa sớm chạy về dịch trạm hội họp với sứ thần Ô Nhã , thôi, sứ thần Ô Nhã đều theo cùng cung.

 

Dưới sự cứu chữa của thái y, thương thế của Thôi Ngọc Điệp khống chế, chỉ là cả bẩn thỉu, Hoàng hậu liền sai đưa bà xuống một bộ y phục sạch sẽ.

 

Trình Đông Giang và Trình Hoành giả bệnh tỉnh vẫn luôn quỳ một bên, thở mạnh cũng dám.

 

Hoàng hậu nhíu mày: “Hoàng thượng, Trình phu nhân dù cũng là chồng của Ô Nhã công chúa, Tề quốc coi trọng nhất là đạo hiếu, nàng thể tay nặng như ?”

 

Cũng là thâm cừu đại hận sống c.h.ế.t gì, còn là trưởng bối, bất luận lý do gì, đều nên.

 

Hoàng đế mệt mỏi nhắm mắt , trong lòng tính toán cách xử trí, hồi lâu, ngài từ từ mở mắt , sắc mặt bình tĩnh, suy nghĩ.

 

Lan Tùy Văn Đông dẫn Ô Nhã công chúa cung, gặp Hoàng đế liền quỳ xuống nhận : “Tề hoàng, công chúa hôm nay báo sự việc cho vi thần, chuyện quả thực là công chúa đúng, vi thần nàng, công chúa cũng .”

 

Ô Nhã công chúa tình nguyện mở miệng: “Ô Nhã nhận .”

 

Hoàng đế lập tức cảm thấy một ngụm khí nghẹn ở n.g.ự.c, lên xuống xong, tức giận đến mức lửa giận bốc lên: “Công chúa , từng nghĩ bù đắp ? Tề quốc lấy hiếu trị thiên hạ, ngay cả trẫm, đối với trưởng bối tông hoàng thất đều lễ ngộ vài phần, lễ tết càng đích đến thăm hỏi, công chúa chân ướt chân ráo đến đây, hiểu lễ nghi Tề quốc trẫm thể hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-445-oc-heo-cung-co-luc-thong-minh.html.]

 

công chúa ngày đầu tiên thành đ.á.n.h vỡ đầu chồng , trẫm thực sự thể dung túng! Nếu trẫm hôm nay tha nhẹ cho ngươi, bá quan cũng thể tha nhẹ cho trẫm!”

 

Lan Tùy Văn Đông lập tức cầu tình: “Hoàng thượng, công chúa quả thực là hiểu lễ giáo, nhưng chuyện hôm nay nàng cũng , ở một nàng, chủ yếu là Trình phu nhân kiếm chuyện.”

 

Hoàng đế sớm điều tra rõ ràng sự việc, lập tức phân phó: “Đi! Triệu tập những khác của Trình gia qua đây, các ngươi mặt trẫm chuyện gì chuyện đó! Trẫm xem xem ai quá đáng nhất! Hôm nay, trẫm nhất định nghiêm trị tha!”

 

Cái đập tay đó của Hoàng đế, những bên đều run rẩy trong lòng, ngay cả Hứa Nặc Sơn cũng chút yên, nhưng Vĩnh Dương công chúa kéo cho lên.

 

Thôi Ngọc Điệp hai cung nữ dìu tới, lúc thấy Ô Nhã công chúa ánh mắt đó hận thể ăn tươi nuốt sống nàng .

 

Ô Nhã công chúa cũng nhường nhịn.

 

Lan Tùy Văn Đông vô cùng mệt mỏi, hôm nay vốn định dẫn công chúa cung thỉnh tội, nhân tiện bàn bạc chuyện lãnh địa, kết quả Ô Nhã công chúa cho rối tung rối mù.

 

Hoàng đế lạnh lùng Thôi Ngọc Điệp, nhanh chậm hỏi: “Thôi thị, Ô Nhã công chúa hôm nay là ngươi động thủ nàng mới động thủ, chuyện ?”

 

“Hoàng thượng, oan uổng a!” Thôi Ngọc Điệp quỳ ở đó, chỉ trích Ô Nhã công chúa, “Là nàng phân xanh đỏ đen trắng ném Hoành nhi đang ngủ say xuống ao nước, ý đồ g.i.ế.c chồng! May mà đường qua viện của bọn họ thấy động tĩnh, lúc mới cứu Hoành nhi lên, nhưng nhi t.ử của suýt chút nữa c.h.ế.t đuối, chẳng qua là tìm công chúa đòi một lời giải thích, nhưng công chúa màng sống c.h.ế.t của Hoành nhi, cứ ở trong phòng thưởng ăn điểm tâm, lấy phận chồng quản giáo nhi tức như , ?”

 

Sắc mặt Hoàng đế đen , híp mắt gắt gao chằm chằm Ô Nhã công chúa: “Lời Thôi thị ngươi giải thích thế nào?”

 

Ô Nhã công chúa tức hộc m.á.u : “Rõ ràng là Trình Hoành uống say khướt gọi thế nào cũng tỉnh, cả còn hôi hám, bảo ném xuống ao nước cho tỉnh rượu mà thôi, ao nước đó sâu, thể c.h.ế.t đuối ?”

 

“Công chúa cũng Hoành nhi say rượu, ngươi bảo ném nó xuống bỏ , mưu sát phu thì là gì?” Thôi Ngọc Điệp nước mắt giàn giụa.

 

Lần Hoàng đế về phía Thôi Ngọc Điệp: “Lời Thôi thị đúng, là Ô Nhã công chúa sai !”

 

Trong lòng Lan Tùy Văn Đông chùng xuống, vội vàng : “Hoàng thượng, nhất định là hạ nhân hầu hạ công chúa tận tâm, tự ý bỏ chạy, công chúa ý g.i.ế.c chồng, cũng vạn vạn dám như !”

 

Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, về phía một đương sự khác là Trình Hoành: “Trình Hoành, ngươi ?”

 

Trình Hoành từ lúc khỏi cửa sáng nay đến giờ vẫn luôn ở trạng thái bình thường, cũng ai quản , ngược cho thời gian suy nghĩ dài.

 

Lúc Hoàng đế hỏi, lập tức qua não mà mở miệng: “Hoàng thượng, Ô Nhã công chúa chắc chắn bí mật thể lộ ngoài, chắc chắn vì mới g.i.ế.c diệt khẩu!”

 

“Ngươi bậy bạ gì đó!” Ô Nhã công chúa tức giận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hận thể dùng ánh mắt lăng trì .

 

Trình Hoành sợ hãi rụt về phía Thôi Ngọc Điệp, nuốt nước bọt ực một cái: “Ta đều là sự thật! Từ hôm qua cảm thấy kỳ lạ, công chúa gả cho gả một cách tình nguyện, thể hướng Hoàng thượng cự hôn về quan ải, ngài là công chúa, về bộ lạc cũng thể tái giá, danh tiếng bên cũng ảnh hưởng đến ngoài quan ải.

 

ngài gả , còn chỗ nào cũng kiếm chuyện, từ việc tháo cổng hôm qua đến việc g.i.ế.c g.i.ế.c mẫu sáng nay, ngươi chắc chắn là đang đ.á.n.h chủ ý g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà chúng , một quang minh chính đại sống những ngày tháng phú quý ở kinh thành!

 

thực sự nghĩ , công chúa vì thà ở kinh thành quả phụ cũng về Ô Nhã bộ lạc, cho đến hôm nay thấy dung mạo lớp mạng che mặt của công chúa cuối cùng cũng đoán nguyên nhân!”

 

Lời , sắc mặt của tất cả đều đổi.

 

 

Loading...