Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 383: Nhị Tẩu Thật Lợi Hại

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:53:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những năm nay Chung gia và Dương gia gần gũi, thậm chí còn thiết hơn cả một tộc , ông kính phục nhân phẩm của Giang Ninh, thật lòng ái tài, mong mỏi thể giúp Dương gia bồi dưỡng vài trụ cột vững chắc.

 

Dương Tam Thiết thấy để cho Chung Bác Hãn lớn tuổi như còn nhọc lòng, trong lòng cũng áy náy thôi, hít sâu một , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, : “Được! Sang năm con sẽ xuống trường thi, chắc chắn sẽ thất vọng!”

 

Hàng chân mày đang nhíu c.h.ặ.t của Chung Bác Hãn giãn vài phần, vui mừng gật đầu, nhưng vẫn thực sự buông bỏ nỗi lo trong lòng.

 

Dương Tam Thiết từ thư phòng của Chung Bác Hãn , trời bỗng đổ tuyết nhỏ, gió lạnh thổi tung những chiếc lá khô cành, cuốn đến cổng vòm mặt trăng, lượn một vòng ở khúc quanh rơi xuống nền đất.

 

Một bàn chân giẫm lên đám lá khô, vội vã chạy về phía Dương Tam Thiết: “Tam ca!”

 

Dương Tam Thiết ngước mắt lên, lập tức kích động đón lấy: “Tứ Trang! Ta về đây!”

 

Dương Tứ Trang nhảy cẫng lên Dương Tam Thiết, mất dáng vẻ ông cụ non thường ngày.

 

“A nương phái qua báo cho , bảo tối nay về nhà, Nhị ca, Phú Quý còn Thiệu Khiêm và Nhị Nha chắc cũng sẽ qua đó, ồ! , còn gia đình Đại Nha tỷ nữa.” Dương Tứ Trang kể hết những thể nghĩ tới.

 

Dương Tam Thiết chút kinh ngạc: “Gia đình Đại Nha tỷ cũng tới ?”

 

Vừa nãy ở nhà, A nương hề nhắc đến chuyện với .

 

Dương Tứ Trang nhớ tới Tiền thị, nụ mặt nhạt vài phần, khẽ thở dài một tiếng, kể những chuyện của nhị phòng: “Tiền thị đỡ đao Đại Nha tỷ, Nhị thúc ngay cả tự đ.â.m một đao cũng dám, khiến Đại Nha tỷ lạnh lòng, ngay cả Phú Quý cũng thất vọng tột cùng về Nhị thúc, bây giờ đều ngầm hiểu nhắc những chuyện ở quê nữa, tối nay Tam ca nhớ đừng nhé.”

 

Dương Tam Thiết liên tục gật đầu: “Đệ yên tâm, nhớ , còn kiêng kỵ gì nữa thì luôn cho , kẻo tối nay gặp lỡ lời.”

 

Dương Tứ Trang cẩn thận suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không còn chuyện gì khác nữa, nhưng Tam ca về thì vẫn nên sai báo cho A gia A nãi một tiếng, đó A nương sai Chu quản gia đưa quà tết về thôn Dung Thụ.

 

Chu quản gia về kể rằng A gia A nãi cứ nhắc mãi đến , gặng hỏi đang ở , khi nào thì về, bọn họ vì chuyện của Nhị thúc mà luôn cảm thấy hổ thẹn với đại phòng chúng , ngay cả quà tết Chu quản gia đưa tới cũng nhận, may mà Chu quản gia khéo léo, cố gắng thuyết phục A gia A nãi nhận lấy.

 

Chu quản gia tinh thần của hai ông bà dường như lắm, mấy tháng nay phảng phất già nhiều, cũng còn như nữa.”

 

“Nhị thúc thật đáng c.h.ế.t!” Dương Tam Thiết tức giận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đ.ấ.m mạnh xuống ghế.

 

Bất bình hỏi: “Vậy còn Nhị thúc thì ? Xảy chuyện lớn như , ông vẫn sống như chuyện gì xảy ư?”

 

“Còn !” Dương Tứ Trang cụp mắt : “Ông còn đặc biệt chạy hỏi Chu quản gia về tình hình của Đại Nha, Nhị Nha và Phú Quý, dò hỏi xem bọn họ sống ở , ngày tháng trôi qua thế nào.

 

Chu quản gia chán ghét, liền đưa những thứ mà Đại Nha và Phú Quý chuẩn cho ông , chỉ bọn họ ở Phủ thành nỗ lực, vất vả, Nhị thúc chẳng xúc động gì lớn, còn chút thất vọng.”

 

“Đại Nha và Phú Quý vớ cha như cũng thật đáng thương!” Dương Tam Thiết mà vô cùng bực bội, thể tưởng tượng Dương lão đầu và Lý thị tức giận đến mức nào, “Theo thấy thì nên để A gia A nãi ở trong thôn, suốt ngày đối mặt với đứa con bất hiếu như , tức c.h.ế.t mới là lạ!”

 

Dương Tứ Trang lắc đầu: “Trước đây Nhị ca cũng từng khuyên, bảo A gia A nãi ở sơn trang, dù trong sơn trang cái gì cũng , bọn họ gì cũng , nhưng bọn họ từ chối, đời c.h.ế.t cũng c.h.ế.t ở nhà cũ trong thôn Dung Thụ, còn bọn họ Tam thúc Tam thẩm chăm sóc, cần chúng lo lắng.

 

Thực thể hiểu suy nghĩ của bọn họ, lúc khi phân đại phòng chúng , bọn họ chẳng cho thứ gì, bây giờ cho dù chúng sẵn lòng phụng dưỡng, bọn họ cũng còn mặt mũi nào sống cùng chúng , may mà Tam thúc Tam thẩm đều là hiếu thuận, đến nỗi đáng tin cậy như Nhị thúc.

 

Tam ca, nãy gặp Chung gia gia , cũng chuyện khoa cử cải chế đúng ! Chung gia gia khuyên xuống trường thi ?”

 

Dương Tam Thiết gật đầu, tuy bất đắc dĩ nhưng vẫn sảng khoái: “Ta đồng ý !”

 

“Ta ngay mà!” Dương Tứ Trang bày dáng vẻ đoán .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-383-nhi-tau-that-loi-hai.html.]

 

Hai , điều đều cần .

 

Buổi tối, nhà họ Dương đều trở về đông đủ, ăn mừng Dương Tam Thiết trở về.

 

Dương Tam Thiết cũng keo kiệt, kiếm nhiều tiền, tay vô cùng hào phóng, đều tặng đúng sở thích của từng , Lương Thiệu Khiêm tuy là thư sinh, nhưng thích nhất là những món đồ chơi nhỏ.

 

Dương Tam Thiết tặng nhạc cụ của bộ lạc mang về từ quan ngoại, cầm một cái Đạt Phổ, tò mò hỏi: “Thứ chơi thế nào?”

 

Dương Tam Thiết chỉ mới thấy, chứ hiểu, liền đem những kiến thức lý thuyết .

 

Lương Thiệu Khiêm loay hoay hai cái đều nắm bí quyết.

 

Món đồ truyền đến tay Hứa Nặc Ngôn, cô lập tức gõ vang Đạt Phổ một cách chính xác.

 

Dương Tam Thiết vô cùng kinh ngạc: “Nhị tẩu! Tẩu thật lợi hại! Thứ chính là dùng như đó!”

 

Hứa Nặc Ngôn ngượng ngùng : “Cũng chỉ là tình cờ thôi, những cái khác thì tẩu .”

 

Giang Ninh Hứa Nặc Ngôn như điều suy nghĩ, nhân cơ hội bảo Chu quản gia mang những viên ngọc thạch giao cho cô: “Tam Thiết mang từ quan ngoại về, A nương đối với thứ dốt đặc cán mai, nhưng đạo lý ngọc dưỡng thì vẫn , con giỏi trang sức, giao cho con sắp xếp thế nào?”

 

“Nhiều thế !” Hứa Nặc Ngôn kinh ngạc trừng lớn mắt.

 

Dương Tam Thiết giải thích: “Tây Vực sản xuất nhiều ngọc thạch, những ngọc thạch đối với bọn họ lẽ chỉ là những hòn đá bình thường suối, vì yêu thích nên mới đặc biệt tìm đến giao dịch, ở Kim Cốc thành mua bán vô cùng rẻ, nếu đồ đạc quá nhiều mang về hết , còn lấy thêm vài rương nữa.”

 

Hứa Nặc Ngôn liên tục gật đầu: “Quả thực là , nếu A nương tin tưởng con, con nhất định sẽ tận dụng thật , vòng ngọc, trâm ngọc, thoa ngọc, nhẫn ngọc, mặt dây chuyền ngọc, ngọc bội, vòng tay ngọc, ấn chương ngọc đều cực kỳ , còn thể nhiều bộ đầu diện vàng khảm ngọc.”

 

Càng cô càng vui mừng, thậm chí kịp chờ đợi chuẩn bắt tay .

 

“A nương, những ngọc thạch quá nhiều, con thể xin một ít ngọc vụn vài bộ đầu diện vàng khảm ngọc đặt ở cửa tiệm để bán ?”

 

Giang Ninh mỉm : “Có gì ! Đã giao cho con sắp xếp, con cứ liệu mà .”

 

Hứa Nặc Ngôn gật đầu thật mạnh: “Con dâu sẽ chiếm tiện nghi của Tam thúc t.ử , nguyên liệu bao nhiêu bạc, con dâu sẽ trả.”

 

Dương Tam Thiết vội vàng từ chối.

 

Một phen đùn đẩy chuyện mới xem như qua .

 

Tiếp theo là chia đồ cho những khác, ngay cả Dương Mộ Y nhỏ nhất cũng chia một chiếc khóa ngọc bình an.

 

Ngày hôm , Dương Tam Thiết dậy từ sớm rửa mặt chải đầu, mang theo một ít đồ đạc, sai Nguyên Bảo đ.á.n.h xe, một cửa.

 

Chu quản gia bẩm báo tình hình với Giang Ninh: “Trước Tam thiếu gia cửa đều mang theo phu xe và hộ vệ, hôm nay kỳ lạ, thế mà để Nguyên Bảo đ.á.n.h xe.”

 

Giang Ninh suy nghĩ một chút, khẽ lắc đầu: “Mặc kệ nó !”

 

Bây giờ Phủ thành thêm một hình phạt là phạm tội sửa tường thành, dân phong lập tức trở nên trong sạch hơn nhiều, trời quang mây tạnh, ai dám hành hung ác, ngay cả những đàn bà đanh đá cũng dám cãi vã vô kiêng kỵ như , chỉ sợ lỡ cẩn thận ầm ĩ đến nha môn, Tri phủ đại nhân nắm thóp bắt khổ sai.

 

 

Loading...