Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 362: Quá Kế Rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:53:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu thị càng sắc mặt Dương lão nhị càng trắng.
Rất nhiều luân phiên giảng đạo lý cho Dương lão nhị, Dương Đại Nha thì đỡ Lý thị đang tức giận thôi đến một bên xuống.
“A nãi, chúng thật đúng là nợ đại bá nương ân tình lớn ! Môn như , của hồi môn của Nhị Nha đưa thế nào mới thích hợp?”
Mới một lát công phu, nàng nghĩ tới nhiều chuyện, thậm chí ngay cả phiền toái thể gặp đều tính .
Lý thị an ủi vỗ vỗ mu bàn tay nàng: “Con đừng lo lắng, a nãi còn ở đây, khẳng định sẽ để việc xảy sai sót, thật sự tự phủ thành một chuyến tìm đại bá nương con, mượn nó ít bạc cho Nhị Nha chống thể diện, tương lai từ từ trả là .”
Chu thị ở một bên xoắn tay, c.ắ.n răng : “A nương, thật sự thì đem tòa viện t.ử ở thôn Hạnh Hoa phủ thành cho Nhị Nha của hồi môn.”
Lý thị và Dương Đại Nha bộ đều thể tin tưởng về phía Chu thị.
“Tam thẩm, thể !” Dương Đại Nha vội vàng từ chối, nàng tòa viện t.ử chủ yếu là Chu thị bỏ bạc , vốn dĩ là để cho Dương Lai Quý.
Chu thị gượng hai tiếng: “Đều là một nhà, Nhị Nha gả đến nơi cái thẩm cũng cao hứng .”
Chính là trong lòng đang rỉ m.á.u mà thôi, nhưng vì vãn hồi ấn tượng của cha chồng đối với bà , bà cũng chỉ thể bỏ vốn gốc.
Lý thị thu hồi tầm mắt, gật đầu: “Tam thẩm con đúng, Nhị Nha gả đến nơi , tương lai cũng thể giúp đỡ tỷ , huống chi Lương đại nhân còn việc ở phủ nha, đến khẳng định so với khác nhiều hơn.”
Chu thị nháy mắt cảm thấy tim đau như nữa, cũng theo khuyên nhủ: “A nương đúng, Đại Nha, con cũng đừng từ chối nữa.”
Có Chu thị lời , Lý thị cũng chút tự tin, vọt tới mặt Dương lão nhị, lớn tiếng chất vấn: “Nhà lão tam , đem tòa viện t.ử ở phủ thành cho Nhị Nha của hồi môn, mày cứ , mày thể lấy thứ gì?”
Bạch Ngọc Nương kinh hãi, lúc cũng màng sẽ Lý thị chọc trán mắng, vội vàng biện giải: “Chúng con nghèo rớt mùng tơi, nơi nào còn thể cho nhiều của hồi môn như !”
“Không của hồi môn ngươi còn dám nhớ thương sính lễ của Nhị Nha, đầu óc nước !” Lý thị nghiêm giọng nhướng mày quát lớn.
Một câu chọc trúng nội tâm âm u của Bạch Ngọc Nương.
Ả lập tức giống như chim cút rụt cổ dám lên tiếng nữa.
Dương lão nhị ngẩng đầu, tầm mắt từ mặt nhất nhất quét qua, thấy một ở phía , duy nhất cùng một cái ý tưởng Bạch Ngọc Nương là vì sính lễ của Nhị Nha, trái tim nháy mắt chìm đáy cốc, chậm rãi nhắm đôi mắt mệt mỏi, c.h.ế.t lặng : “Được! Con đồng ý đem Nhị Nha quá kế cho đại phòng.”
Lý thị còn mắng nữa, lời , tức khắc mặt mày hớn hở, hứng thú bừng bừng phân phó Dương Đại Nha: “Mau tìm thôn trưởng, hiện tại liền mở từ đường sửa gia phả!”
Lưu thị vội : “Việc giao cho , !”
Có Lưu thị tham dự, hơn nữa Chu quản gia chữ ở đây, sửa gia phả thập phần thuận lợi.
Việc thỏa đáng, Chu quản gia đưa lời từ biệt với Lý thị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-362-qua-ke-roi.html.]
Lý thị nghĩ nghĩ, : “Chu quản gia, hôn kỳ của Nhị Nha định xong nhớ thông báo cho chúng , chúng cũng xem.”
Chu quản gia hiểu rõ gật đầu: “Lão phu nhân yên tâm, đến lúc đó phu nhân sẽ phái tới đón các ngài.”
Lúc Dương lão đầu và Dương lão tam nhận tin tức chạy về thôn thì Chu quản gia rời .
Dương lão đầu chỉ thể từ trong miệng Lý thị và Chu thị truy hỏi chuyện Dương Nhị Nha quá kế.
Dương lão tam cảm thán : “Không ngờ đại tẩu sẽ rộng lượng như , thế mà nguyện ý đem Nhị Nha quá kế qua đó.”
Dương lão đầu gật gật đầu, giờ khắc , ông đột nhiên hiểu vì nhà lão đại thể đem ngày tháng trải qua như , ông nghĩ nghĩ, với Dương lão tam: “Tuy rằng bà nương con đem tòa trạch t.ử ở phủ thành cho Nhị Nha của hồi môn, nhưng một khoản bạc lớn như đối với nhà nông chúng mà con nhỏ, huống hồ Lai Quý còn học, cả nhà chỉ trông cậy con cũng , khoản bạc đầu trả cho các con, cũng cần bên ngoài.”
Nói cách khác đối ngoại vẫn viện t.ử là tam phòng cho Dương Nhị Nha của hồi môn. Tam phòng thanh danh bất luận tổn thất gì, Chu thị cứ như bầu trời rớt xuống cái bánh nướng, vui đến khóe miệng đều ép xuống.
Bởi vì thao tác thần sầu của bà , Lý thị đối với bà thật đúng là hòa nhã hẳn lên.
Chu quản gia trở phủ thành lập tức gặp Giang Ninh.
“Phu nhân, cha ruột Tuyết Yến cô nương quả nhiên là kẻ tiểu nhân tự tư tự lợi, nếu khuyên bảo, hơn nữa Phú Quý thiếu gia phong thư , chỉ sợ còn chịu gật đầu, thôn trưởng đem Tuyết Yến cô nương quá kế đến danh nghĩa ngài , đây là thư thôn trưởng và lão phu nhân , tiểu nhân .”
Giang Ninh nhận lấy thư cẩn thận xem xong, khóe miệng nhẹ nhàng giương lên: “Đã như , từ nay về Nhị Nha chính là đại tiểu thư nhà chúng , ngươi tự Lương gia một chuyến, đem tin tức cho Lương đại nhân, để bọn họ chọn ngày tới cửa cầu !”
Loại chuyện báo hỉ Chu quản gia tự nhiên sẽ để khác , tự chạy một chuyến.
Lương gia bên Lương phu nhân Viên thị đối với sự đến thăm của Chu quản gia cũng nhiệt tình bao nhiêu, chỉ sai tìm Lương Hoành Xương trở về.
Chu quản gia cũng để ý, mắt mũi mũi tim, yên lặng chờ.
Lương Hoành Xương vội vàng trở về, cửa liền chắp tay với Chu quản gia: “Chu quản gia, Hầu gia cho tin chuẩn ?”
Viên thị cũng qua, mặt cũng bao nhiêu vui mừng.
Chu quản gia cung kính : “Hầu gia mệnh tiểu nhân một chuyến về quê, đem việc báo cho trưởng bối trong nhà, mặt khác Hầu gia , Lương công t.ử thành tâm cầu cưới, trưởng bối trong nhà tự nhiên đạo lý cự tuyệt. Mặt khác Hầu gia , Tuyết Yến cô nương là lớn lên, đặt ở bên giáo dưỡng một thời gian, cũng là tình cảm, Hầu gia hy vọng bởi vì chuyện cha ruột của Tuyết Yến cô nương ảnh hưởng đến tiền đồ của Lương công t.ử, toại thuyết phục trưởng bối trong tộc, đem Tuyết Yến cô nương quá kế đến danh nghĩa Hầu gia. Từ nay về Tuyết Yến cô nương chính là đại tiểu thư Quảng Ân Hầu phủ chúng , liên quan đến nhị phòng Dương gia ở thôn Dung Thụ, chuyện của nhị phòng sẽ ảnh hưởng đến cô , tự nhiên cũng sẽ ảnh hưởng đến Lương công t.ử.”
“Hầu gia thật đem Tuyết Yến cô nương quá kế qua ?” Viên thị từ ghế b.ắ.n lên, biểu tình chút dại , còn vài phần kinh hỉ.
Lương Hoành Xương cũng là muôn phần khiếp sợ: “Chu quản gia, Hầu gia... đây là...”
Ông đó con trai mài đến cách nào, cũng nhận mệnh , căn bản là từng nghĩ tới việc còn xoay chuyển, một cô nương nhà nông bình thường gia cảnh bần hàn vấn đề nhiều cùng đại tiểu thư Quảng Ân Hầu phủ, giữa hai bên khác biệt một trời một vực, con trai ông đây là cưới kim phượng hoàng !
Chu quản gia hàm súc gật đầu, thấm thía : “Lương đại nhân, Tuyết Yến cô nương vốn dĩ cùng mấy vị công t.ử tiểu thư Hầu phủ là đường , một mạch tương truyền, năm đó nếu hai vợ chồng nhị phòng quá đáng, Hầu gia cũng sẽ cùng bọn họ đoạn . Cũng may mấy đứa nhỏ nhị phòng đều là , Hầu gia ân oán phân minh, sẽ đem những chuyện xa giữa lớn lan đến đứa nhỏ, hơn nữa Tuyết Yến cô nương tính tình , thông tuệ kiên cường, phẩm tính cực giai, cũng hy vọng Tuyết Yến cô nương tương lai sống thuận tâm.”