Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 279: Đế Vương Chi Nộ
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:49:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà từng thời khắc nào tuyệt vọng bất lực như hiện tại.
Bây giờ còn ai thể giúp bà ? Bà mờ mịt quanh, Tiêu Dao Vương và Thụy Lão Vương gia thì cần , hai vốn dĩ chướng mắt lão Lục và Bạch gia, hiện giờ chỉ sợ trong lòng đắc ý thế nào !
Định Quốc Công phủ thì lão Lục coi như đắc tội c.h.ế.t , của Định Quốc Công phủ vì tính toán cho tương lai, tuyệt đối sẽ hỗ trợ cầu tình, còn chỉ Quảng Ân Bá mà bà chướng mắt nhất.
! Hoàng thượng khen ngợi nữ nhân nhiều, nhiều đến mức ngay cả bà cũng ghen ghét, bà chướng mắt nữ nhân , hiện giờ thể cầu nữ nhân hỗ trợ.
Trong lòng Đức phi đang rỉ m.á.u.
Giang Ninh chạm đôi mắt đầy toan tính của bà , trong lòng mạc danh chút hoảng, vội vàng lặng lẽ lui về phía .
lúc , đám thái y ở thiên điện cùng tiến Tuyên Chính điện.
Người cầm đầu bẩm báo: “Hoàng thượng, chúng thần cẩn thận biện nhận qua, bột phấn trong tay Lục hoàng t.ử và bột phấn Bạch Hữu hít chính là cùng một loại, chỉ là chúng thần từng thấy qua loại t.h.u.ố.c , còn cần cẩn thận biện nhận.”
Vưu thị đang quỳ mặt đất lúc khàn khàn : “Hoàng thượng, dân phụ t.h.u.ố.c từ mà , đó là lúc Bạch Hữu buôn bán ở quan ngoại, mua từ trong tay một thương nhân Tây Vực.
Người hít t.h.u.ố.c sẽ nghiện, trạng thái như say rượu, dùng lời của Bạch Hữu chính là phiêu phiêu d.ụ.c tiên, thể vũ hóa đăng tiên, diệu thể tả. Hắn cực kỳ bảo bối, mỗi ngày cố định thời gian đều hít, ngày thường ai cũng cho chạm , nghĩ tới thế mà tặng vật cho Lục hoàng t.ử!”
Sắc mặt Hoàng đế xanh mét, đôi môi mím c.h.ặ.t giống như một đường thẳng cứng đờ, đôi mắt phun lửa thế mà lóe từng trận hàn mang, cho dù cuồng nộ mắng to, cũng thể sự phẫn nộ của ngài tới đỉnh điểm.
Đức phi sợ tới mức tim sắp ngừng đập, hoảng loạn cầu cứu những mặt tại trường: “Lục hoàng t.ử vẫn là đứa trẻ, nó là Bạch Hữu lừa gạt, nó tình, cầu các ngươi cho nó một cơ hội, cầu Hoàng thượng khai ân a!”
Tả Đô Ngự sử phẫn nộ hừ một tiếng: “Đức phi nương nương, câu Hoàng thượng cực đúng, từ mẫu đa bại nhi, Lục hoàng t.ử sớm thành , thể vẫn luôn coi ngài là đứa trẻ? Giống như Đại hoàng t.ử ở độ tuổi mang binh xuất chinh, hứng chịu gió cát Đại Mạc, ngủ đêm nơi hoang dã.
Lục hoàng t.ử ở kinh thành gối cao vô lo, càng nên cầu tiến tư quá, mà trầm mê chơi bời, chuyện dơ bẩn ác độc như thế!”
Tôn thừa tướng đám đều gật đầu, bọn họ tuy là thần t.ử, tiện đắc tội hoàng t.ử, nhưng loại bại hoại nếu chèn ép xuống, tương lai để lên hoàng vị, Tề quốc chẳng là vong !
Đức phi tự đuối lý, chỉ ô ô lớn, thật là đáng thương, đó đem tầm mắt dừng ở lão thái quân: “Hoàng cô mẫu, Lục hoàng t.ử sai , cầu ngài cho nó một cơ hội, nó sẽ sửa, nó nhất định sẽ sửa...”
Nói xong bà nhắm ngay Giang Ninh: “Quảng Ân Bá, đều là , ngươi nhất định thể hiểu tấm lòng yêu con của bản cung đúng , cầu ngươi giúp Lục hoàng t.ử cầu xin tình, bảo đảm, bảo đảm nó nhất định sẽ tái phạm, nó về nhất định sẽ ngoan ngoãn...”
“A!”
Đức phi còn xong tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Lục hoàng t.ử dọa sợ, đầu , chỉ thấy Ngự Long bảo kiếm trong tay Hoàng đế đang nhỏ m.á.u tươi, cánh tay trái của Lục hoàng t.ử rơi ở cách đó xa.
Bà ngơ ngác một màn mắt , lung lay, ngã quỵ xuống.
Hoàng đế phẫn nộ lạnh lùng Lục hoàng t.ử đang mặt đất cuộn giãy giụa gào rống, giọng bình tĩnh đến lạ thường: “Truyền ý chỉ của trẫm, Lục hoàng t.ử vô đức, xứng con cháu hoàng gia, tức khắc biếm thứ dân, u cấm Lương Châu, chung bước kinh thành một bước!
Đức phi dạy con nghiêm, dung túng Bạch gia ỷ thế h.i.ế.p , lừa gạt , giáng Đáp ứng, giam Từ An tự.
Bạch gia tàng trữ cấm d.ư.ợ.c, dụ dỗ hoàng t.ử, nhiều việc ác, Bạch Chấn Đông, Bạch Hữu xử trảm mùa thu, tịch thu bộ gia sản, nam đinh lưu đày Tây Bắc, nữ t.ử trục xuất khỏi kinh.
Trước tiên đem đám Đổng gia giam , Tả Đô Ngự sử ở ?”
Hoàng Chính Dương vội vàng : “Thần ở.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-279-de-vuong-chi-no.html.]
Hoàng đế lạnh giọng phân phó : “Tức khắc dẫn phủ Vân Trạch...”
Hoàng đế ban từng đạo thánh chỉ xuống, cho khác cơ hội phản ứng.
Chờ văn võ bá quan lui xuống, Hoàng đế vẻ mặt mệt mỏi đến mặt Thẩm lão thái quân: “Hoàng cô mẫu, là trẫm dạy con phương pháp, để ngài chịu ủy khuất.”
Thẩm lão thái quân nơm nớp lo sợ: “Hoàng thượng ngàn vạn thể nghĩ như ! Lão cũng nghĩ tới lời ngày đó sẽ khiến cho rắc rối lớn như , sớm như thế...”
Hoàng đế xua xua tay: “Hoàng cô mẫu cũng gì, gì !”
Ngài cũng nhớ tới đó Thẩm lão thái quân , chẳng qua là khen ngợi Đại hoàng t.ử dũng mãnh thiện chiến, Nhị hoàng t.ử ôn hậu hiếu thuận, Ngũ hoàng t.ử bác học đa tài, Bát hoàng t.ử hoạt bát đáng yêu, một phen lời cực kỳ bình thường.
Là Đức phi tự lòng hẹp hòi, xuyên tạc ý tứ của Thẩm lão thái quân.
Bất quá ngài hôm nay cũng coi như rõ đứa con trai , cho dù chuyện rượu độc ở Định Quốc Công phủ ngài cũng thể tha nhẹ, hoàng gia thể khố, cũng thể nuôi phế vật, nhưng tuyệt đối cho phép hít t.h.u.ố.c cấm.
Lục hoàng t.ử là tự tìm c.h.ế.t, trách khác.
Trái tim treo cao của Thẩm lão thái quân rốt cuộc rơi xuống đất.
Thụy Lão Vương gia thấy bộ dáng thôi của bà, là kiên nhẫn: “Được , bà trở về dưỡng bệnh ! Về việc gì bớt trộn lẫn chuyện của đám tiểu bối, tranh thủ dưỡng sống thêm vài năm mới là đắn.”
Lời thô lý thô, Thẩm lão thái quân cũng tức giận, cung kính hành lễ lui xuống.
Giang Ninh , cân nhắc xem cũng nên theo cáo lui .
lúc , Hoàng đế gọi bà .
Giang Ninh chút ngốc, còn chút khẩn trương, thầm nghĩ, Hoàng đế sẽ tính sổ mùa thu chứ!
Hoàng đế để Đức Khang thu hồi Ngự Long bảo kiếm, chậm rãi xuống, mệt mỏi xoa xoa mi tâm, hữu khí vô lực phân phó : “Lát nữa sai đưa hai vò rượu cung, còn điểm tâm Dương Đại Đầu ở Định Quốc Công phủ, cũng sai đưa một phần cung...”
Tiêu Dao Vương rùng một cái, lấy lòng : “Hoàng ăn để thần chạy một chuyến là .”
Hoàng đế tức giận trừng mắt một cái: “Trẫm còn xong! Còn bảo Dương Đại Đầu cung, trẫm để vài món ăn trong yến tiệc đêm giao thừa.”
Tiêu Dao Vương gượng hai tiếng, rụt rụt cổ.
Giang Ninh cung kính hành lễ: “Thần lập tức trở về an bài.”
Sau khi Giang Ninh , Hoàng đế cũng đuổi Tiêu Dao Vương ngoài, trong mắt nhiều thêm vài phần mê mang và buồn bã: “Hoàng thúc, ngài trẫm sai ?”
Thụy Lão Vương gia mặt đổi sắc chép chép miệng, : “Hoàng thượng là vua một nước, mỗi quyết định đều là trải qua suy tính cẩn thận, gì ? Lão đầu t.ử ngài là bởi vì chuyện của Lục hoàng t.ử mà thoải mái.
lão đầu t.ử vẫn lắm miệng một câu, đều ba tuổi già, năm đó lão đầu t.ử thích lão Lục, ngài xem, lớn lên cũng lão đầu t.ử kinh hỉ! Nhìn cái dạng dập đầu của , một chút khí độ hoàng t.ử cũng , còn bằng tên nhóc Tiêu Trọng Vân , cũng Đức phi dạy con trai như thế nào!
Bất quá nha rồng sinh chín con mỗi con mỗi khác, ngài cũng thể trông cậy mỗi đứa con đều tiền đồ đúng ? Nhìn xem lão đại, lão nhị, lão ngũ, lão bát, trong lòng thoải mái hơn nhiều ?”