Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 253: Đừng Hòng Ăn Vạ

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:47:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vu ma ma tâm lĩnh thần hội, lập tức bưng một bát cho cô , nhắc nhở: “Tiểu thư, Khương nãi chút cay ngọt, nếu ngài ăn cay, thể uống sữa.”

 

“Ai ăn !” Tôn Nguyệt Nhi xong, khăng khăng ăn.

 

Hà thị cảm thấy chút mất mặt, vội chuyển chủ đề: “Những điểm tâm đều là do đại công t.ử ?”

 

Hà thị khi qua đây sớm dò la rõ lai lịch của Dương gia, bọn họ đều con trai cả Dương gia là một đầu bếp, đó ba con đối với chuyện còn chút khinh mạn, lúc nếm thử những điểm tâm , lập tức thu những tâm tư đó.

 

Những cái khác , chỉ với tay nghề , khi t.ửu lâu khai trương nhất định thể ngày kiếm đấu vàng, con trai cả Dương gia dựa ngón nghề , tuyệt đối thể nhanh ch.óng vững gót chân ở Kinh thành, chừng còn thể lọt mắt của vị quý nhân nào đó, ví dụ như Tiêu Dao Vương tham ăn .

 

Nghĩ đến đây, Hà thị chút hoảng hốt, suy nghĩ xem Tiêu Dao Vương đó là vì nhung nhớ tay nghề của con trai cả Dương gia nên mới luôn đến cửa, đích dẫn Quảng Ân Bá xem cửa tiệm, thao tác ngược vài phần tương tự với năm xưa Tiêu Dao Vương bảo vệ Vĩnh Thái t.ửu lâu.

 

Ba con trao đổi ánh mắt một chút, Hà thị phát hiện biểu cảm của Tôn Linh Nhi lên bằng mắt thường thể thấy , trong lòng khỏi thở dài, cũng đây là chuyện chuyện .

 

Tôn Nguyệt Nhi tính tình thẳng thắn, căn bản giấu chuyện, lúc thắc mắc, trực tiếp liền : “Quảng Ân Bá, Tiêu Dao Vương đó thường xuyên đến phủ cũng là vì thích món ăn đại công t.ử ?”

 

Giang Ninh sửng sốt một chút, chút hiểu mục đích ba đến cửa , cô rước lấy rắc rối cho , liền thuận theo lời Tôn Nguyệt Nhi gật gật đầu: “Nhị tiểu thư ngược thông minh, đoán một cái là trúng.”

 

Tôn Nguyệt Nhi lập tức thở phào nhẹ nhõm, ngại ngùng dậy nhún hành lễ với Giang Ninh: “Bên ngoài lời đồn bay đầy trời, gì cũng , Nguyệt Nhi đó còn tin, thật sự xin .”

 

“Lời đồn? Của ?” Giang Ninh suy nghĩ một chút, cô hình như chính là đòi công đạo cho con trai con dâu đó loạn một trận, chẳng lẽ bên ngoài còn đồn cô thành cọp cái ?

 

Thấy cô vẻ mặt ngơ ngác, Tôn Nguyệt Nhi kinh ngạc suýt chút nữa c.ắ.n khăn tay: “Chính là lời đồn của ngài và Tiêu Dao Vương, ngài thật sự ?”

 

Giang Ninh khẽ lắc đầu: “Các vị cũng nhà chúng chân ướt chân ráo mới đến, đó còn náo loạn vui với An Quốc Công phủ, chuyện nọ xọ chuyện , hạ nhân trong nhà bận rộn lắm, cực ít ngoài, đương nhiên tin tức cũng sẽ lạc hậu hơn một chút, bên ngoài đồn và Tiêu Dao Vương thế nào?”

 

Tôn Nguyệt Nhi Tôn Linh Nhi một cái, thế nào cho .

 

Tôn Linh Nhi khổ hai tiếng, dịu dàng mở miệng: “Bên ngoài đều Tiêu Dao Vương thích Quảng Ân Bá, ngày ngày đến cửa, cho dù Quảng Ân Bá đối với ngài chút sắc mặt , Tiêu Dao Vương cũng cam chi như di.”

 

“Phụt!” Nước trong miệng Giang Ninh phun hết , kinh ngạc bật dậy: “Vậy mà ly kỳ đến mức ?”

 

Tôn Linh Nhi áy náy lên, khom , chực : “Trước đó tiểu nữ tưởng thật, vẫn luôn u uất vui, hôm nay chuyện của Bá gia và Vương gia ở Vân Trạch t.ửu phường, cảm thấy sự việc chắc như lời đồn, Bá gia, ngài thể giải hoặc cho tiểu nữ ?”

 

Giang Ninh như còn hiểu nữa, lập tức liền xua xua tay, bảo Vu ma ma đỡ Tôn Linh Nhi xuống.

 

Hà thị ở một bên hổ: “Bá gia, để ngài chê !”

 

Giang Ninh bất đắc dĩ lắc đầu: “Thừa tướng phu nhân một cái là trọng lễ giáo, hôm nay bà dẫn theo con cái đến cửa, chắc hẳn cũng là bất đắc dĩ, đều là , thể hiểu.”

 

Lời coi như trúng tâm can Hà thị , Hà thị lập tức trút bỏ những lớp ngụy trang đó, sầu đến mức đều : “Ta cũng đứa trẻ cứ nhận định Tiêu Dao Vương đó, còn bày tư thế thì gả, là khuyên cũng khuyên , mắng cũng mắng , nhưng nó chính là một gân, bẻ . Hôm nay Tiêu Dao Vương thanh thiên bạch nhật đến Bách Hoa lâu, là nhẫn vô khả nhẫn , lời lẽ nặng nề một chút, ngờ đứa trẻ mà tinh thần hoảng hốt, trông bình thường, thật sự sợ a! Nó đến gặp ngài, liền...”

 

Giang Ninh lúc cũng khá đồng tình với Hà thị, vội vàng bảo Vu ma ma châm thêm cho bà, bảo nha hầu hạ ở đại sảnh ngoài.

 

Lúc mới nhanh chậm : “Ta và Tiêu Dao Vương thật sự quan hệ gì, khăng khăng hạ một định nghĩa, thì đó chính là bằng hữu gật đầu chi giao mà thôi. Hôm đó Hoàng thượng bảo Tiêu Dao Vương đưa một nhà chúng hồi phủ, đứa con trai cả đó của đích xuống bếp tiếp đãi, món ăn hợp khẩu vị Vương gia, ngài mới ngày ngày đến cửa, cứ chỉ đứa con trai cả đó của món ăn cho ngài , chỉ như mà thôi. Những lời đồn bên ngoài đó chỉ ly kỳ mà còn cực kỳ nực ...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-253-dung-hong-an-va.html.]

Giang Ninh về phía Hà thị: “Chúng xấp xỉ tuổi , đều là từ con dâu ngao lên, Thừa tướng phu nhân hẳn là thể hiểu. Ta nay vất vả lắm mới ngao thành bà bà, cháu nội đều đời , là bao nhiêu nghĩ thông mới tái giá!”

 

Hà thị liều mạng gật đầu, càng cảm thấy với Giang Ninh, tiện thể hận sắt thành thép trừng mắt đại nữ nhi một cái: “Bây giờ con thấy đấy, Quảng Ân Bá căn bản từng nghĩ đến chuyện tái giá, Tiêu Dao Vương cũng là nhắm đồ ăn mới hổ chạy đến nhà như , nay đến loại nơi đó, con còn chấp mê bất ngộ đến khi nào?”

 

Tôn Linh Nhi cầm khăn tay lặng lẽ rơi lệ, hé răng một tiếng.

 

Giang Ninh là một chút cũng coi trọng tác phong của Tôn Linh Nhi, nhưng tiện trở mặt với khách, dứt khoát đề nghị: “Tôn đại tiểu thư, cô nếu cố chấp với Tiêu Dao Vương như , ngại giáp mặt chuyện với Tiêu Dao Vương một chút, nếu Tiêu Dao Vương ý, cô cũng coi như như sở nguyện, nếu Tiêu Dao Vương vô ý... chúng cũng cần kéo dài thêm nữa, đúng ?”

 

Trong lòng Tôn Linh Nhi căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn hổ đỏ bừng: “Ta... dám.”

 

Giang Ninh: “...”

 

là cạn lời đến nhà .

 

Liễu Diệp ở một bên cũng là đầu tiên thấy đại gia khuê tú kỳ khôi như , nhịn : “A nương, là bảo phu quân giúp hỏi thử?”

 

Tôn Linh Nhi đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt cảm kích Liễu Diệp.

 

Giang Ninh căn bản xen chuyện , phản ứng của cô , mạc danh chút tức giận.

 

lúc , Tiêu Dao Vương dẫn theo Trì Khang nghênh ngang từ bên ngoài , trong tay còn xách theo một đống đồ.

 

Hắn căn bản ngờ Quảng Ân Bá phủ khách, đột ngột thấy nhiều nữ t.ử như , cái chân bước qua ngưỡng cửa lập tức thu : “Bản vương tìm Đại Đầu.”

 

“Vương gia!” Giang Ninh cao giọng gọi một tiếng, tiến lên nhún hành lễ, “Vương gia từ qua đây?”

 

Tiêu Dao Vương chút khó hiểu: “Bách Hoa lâu, ?”

 

Vừa dứt lời, Tôn Linh Nhi bày bộ dạng lung lay sắp đổ.

 

Tiêu Dao Vương dọa nhảy dựng: “Cô nương bệnh , Trì Khang, mau mời thầy t.h.u.ố.c!”

 

Giang Ninh sức chớp chớp mắt: “Vương gia, ngài quen vị tiểu thư ?”

 

Tiêu Dao Vương định thần kỹ mấy cái, trong ánh mắt lộ sự ngu ngốc và mờ mịt trong trẻo: “Ta nên quen ?”

 

Tôn Linh Nhi chống đỡ nổi, triệt để ngất xỉu.

 

Tôn Nguyệt Nhi gấp đến , ôm Tôn Linh Nhi khống cáo Tiêu Dao Vương: “Tỷ tỷ đối với ngài một mảnh si tình, ngài thì gả, ngài thể quen ?”

 

Tiêu Dao Vương bừng tỉnh đại ngộ: “Cô là đại nữ nhi của Tôn thừa tướng!”

 

“Chính là!” Tôn Nguyệt Nhi căm phẫn bất bình trừng mắt Tiêu Dao Vương, còn tính là lý trí.

 

Tiêu Dao Vương liên tục lùi , cách xa ba con Tôn gia, cứ như sợ ăn vạ : “Bản vương cho các , bản vương cái gì cũng , cô ngất xỉu là chuyện của cô , liên quan đến bản vương, Thừa tướng đừng hòng tìm bản vương gây rắc rối!”

 

 

Loading...