Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 20: Thể Hiện Trù Nghệ Một Chút
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:39:37
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Ninh thấy hai ăn mặc bất phàm, khỏi chút thấp thỏm: “Mua nấm ?”
Người tới xổm sạp hàng, thuận tay cầm lên một cây nấm bụng dê: “Chủ sạp, ngươi đây là vật gì?”
Giang Ninh khẽ gật đầu: “Nấm bụng dê, bởi vì vân giống bụng dê mà tên, hầm canh vô cùng tươi ngon.”
Người bên cạnh cầm một cây trúc tôn, vẻ mặt tò mò: “Đây là vật gì?”
“Trúc tôn, thể dùng để hầm canh, cũng thể xào lăn, hai vị công t.ử mua ?” Ánh mắt mong chờ của Giang Ninh chằm chằm bọn họ.
Khổng Như Phàm chẳng qua là cảm thấy đồ vật sạp từng thấy mới tò mò hỏi hai câu, hiện tại thấy chủ sạp trông mong chằm chằm , mua ngược ngại ngùng.
Ngô Thư Bạch bên cạnh thấp giọng trầm ngâm : “Nghe nấm loại độc, chủ sạp bảo đảm đồ ngươi bán độc?”
Giang Ninh còn mở miệng, Dương Nhị Đản ở một bên cấp thiết : “Hôm qua chúng mới gà rừng hầm nấm, những nấm đều bỏ , ngon lắm! Sao thể độc!”
“Ồ? Lời là thật?” Khổng Như Phàm chút động lòng, nhưng quyết định mua.
Giang Ninh liền : “Kim chưởng quỹ của Đại Sơn khách sạn quen tiểu phụ nhân, tiểu phụ nhân cũng để một ít nấm ở chỗ ông . Nếu hai vị hoài nghi, hai vị thể theo tiểu phụ nhân đến Đại Sơn khách sạn, tiểu phụ nhân mượn bếp một ít đồ ăn cho hai vị nếm thử, cứ dùng những cây nấm thế nào?”
“Thú vị! Vậy cứ như thế !” Ngô Thư Bạch đồng ý.
Giang Ninh thu dọn đồ đạc, bảo Dương Nhị Đản tìm mấy Dương Đại Đầu, nàng mang theo những cây nấm theo hai đến Đại Sơn khách sạn .
Kim chưởng quỹ Giang Ninh mượn bếp nấu ăn khỏi hiếm lạ, chỉ đồng ý, còn theo xem náo nhiệt, thầm nghĩ nàng một phụ nhân xuất nhà nghèo khổ thể đồ gì.
Giang Ninh một vòng trong bếp Đại Sơn khách sạn, thể nguyên liệu nấu ăn của là thật sự đầy đủ, gà vịt thịt cá cái gì cần đều .
Giang Ninh chọn một con gà, định hầm cho bọn họ một nồi canh gà nấm.
Mọi vốn dĩ để tâm lắm, thấy thủ pháp nấu ăn của Giang Ninh thuần thục, kỹ xảo xử lý thịt gà thua kém đầu bếp lớn bên kinh thành, mới ý thức vị phụ nhân mắt đơn giản.
Khổng Như Phàm và Ngô Thư Bạch một lát, thần sắc từ lơ đãng trở nên thận trọng nghiêm túc.
Đầu bếp phụ trách bếp ban đầu cũng từ lúc đầu nhíu mày đến kinh thán.
Kim chưởng quỹ thì càng cần , vẻ mặt mong chờ cũng là vì cái gì.
Giang Ninh tiên bỏ canh gà xuống hầm, nhân lúc rảnh rỗi những cây trúc tôn cũng ngâm nở , thể cùng dày heo rau xanh hoặc thịt nạc tôm nõn cùng xào lăn, thêm nước dùng sệt , mùi vị vô cùng tươi ngon.
Lúc món ăn khỏi nồi, mắt tất cả đều sáng lên.
Giang Ninh mặt ăn mấy miếng trúc tôn, : “Các thể đợi một hai canh giờ, xem trúng độc hãy dùng.”
Kim chưởng quỹ và đầu bếp dáng vẻ khí định thần nhàn của nàng liền đĩa rau vấn đề, vội vàng cầm đũa lên nhân lúc còn nóng nếm thử một chút.
Hai ăn một miếng một miếng, ánh mắt Giang Ninh lập tức liền đổi.
Kim chưởng quỹ càng là nhiệt tình hỏi: “Giang đại nương, trúc tôn bán thế nào?”
Ngô Thư Bạch và Khổng Như Phàm lúc Kim chưởng quỹ mở miệng cũng động đũa, đợi Giang Ninh báo giá, Khổng Như Phàm cướp lời : “Ta lấy hết.”
Kim chưởng quỹ nhíu mày đầu .
Khổng Như Phàm khách khí , : “Chưởng quỹ, vốn dĩ Giang đại nương chính là vì buôn bán với chúng mới mượn bếp của ngài, ngài yên tâm, hai món ăn bao nhiêu tiền, tại hạ bao!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-20-the-hien-tru-nghe-mot-chut.html.]
Trong lòng Kim chưởng quỹ vui, nhưng cũng Khổng Như Phàm lý, đành đưa mắt về phía những cây nấm khác .
Ngô Thư Bạch lập tức : “Chưởng quỹ, phàm sự cái , cho dù ngài mua cũng nên đợi chúng hãy ?”
Giang Ninh thấy Kim chưởng quỹ xụ mặt xuống, vội : “Kim chưởng quỹ, ngài yên tâm, nếu ngài , đưa cho ngài là .”
Biểu cảm của Kim chưởng quỹ mới dịu ít, ung dung chằm chằm nồi canh gà .
Theo thời gian trôi qua, mùi thơm của canh gà tản , tiểu nhị vội vàng , : “Chưởng quỹ, phía khách nhân đang hỏi bếp món gì ngon, cũng lên cho bọn họ một phần.”
Kim chưởng quỹ lập tức về phía Giang Ninh.
Giang Ninh thì lắc đầu: “Kim chưởng quỹ, ngài còn xác nhận mùi vị canh gà của thế nào, độc , cũng dám tùy tiện để khách nhân nếm thử.”
Kim chưởng quỹ gật gật đầu: “Vẫn là Giang đại nương lý.”
Như thế ông chỉ thể ngoài trấn an khách nhân .
Đợi lúc Kim chưởng quỹ nữa bếp , dẫn theo mấy Dương Đại Đầu tới.
Dương Tứ Trang ngửi thấy mùi thơm của canh gà, đầu óc đều chuyển động nữa, trong lòng trong mắt đều là canh gà. Nhìn phản ứng của bọn họ, Khổng Như Phàm vốn dĩ chỉ tám phần mong chờ lập tức biến thành mười phần.
Đợi khi canh gà khỏi nồi, Giang Ninh bỏ bên trong một nắm muối nhỏ, khuấy đều một chút liền dùng bát múc mấy bát chia cho mấy đứa trẻ.
Khổng Như Phàm đều cuống lên: “Giang đại nương! Sao bà chia canh gà !”
Giang Ninh vẻ mặt vô tội: “Đây là để bọn nhỏ nếm thử độc !”
Mọi : “...” Có kiểu nếm thử như ?
Khổng Như Phàm càng là sờ sờ mũi, chút cạn lời, thầm nghĩ phụ nhân là trắng trợn chiếm tiện nghi của , đáng hận còn thể cái gì.
Có tiền lệ , đầu bếp và Kim chưởng quỹ lập tức động thủ, mỗi múc một bát, bọn họ chủ yếu là nếm thử nước canh, thuận tiện thử mùi vị của nấm, ngược để ý ăn thịt gà .
Khổng Như Phàm và Ngô Thư Bạch thấy đều ăn , còn vẻ mặt hưởng thụ, cũng kịp chờ đợi tự động thủ.
Cuối cùng một nồi canh gà một đám chia sạch sẽ, ngay cả nấm cũng còn, con gà vẫn còn nguyên.
Khổng Như Phàm ăn đến vui vẻ, thấy hai đứa nhỏ nhà họ Dương luôn thỉnh thoảng liếc trộm trong nồi hai cái, liền hào phóng phất tay: “Còn các ngươi chia , khoản tính cho gia! Những cây nấm chúng cũng đều lấy hết, Giang đại nương giá !”
Giang Ninh lúc ngược phạm khó, do dự : “Hai vị công t.ử, đại nương cũng là đầu tiên bán những cây nấm , thật đúng là định giá thế nào. Hai vị kiến thức rộng rãi, cũng là trung hậu chính trực, bằng các tới định giá?”
Khổng Như Phàm và Ngô Thư Bạch , ngược ngờ đối phương sẽ đá quả bóng cho bọn họ.
Cũng may hai vẫn chút thủ đoạn, bất quá hai khắc đồng hồ tra giá cả của nấm.
Bên kinh thành giỏi nấm chỉ hai gian t.ửu lâu lớn, một món nấm xào lăn xấp xỉ nặng hai lạng, định giá ở hai trăm văn, đó còn là nấm tươi, Giang Ninh bán là phơi khô, nặng cân, giá tiền còn tăng thêm một chút. vật giá trấn Đại Sơn thể so với kinh thành, thương lượng một chút, cuối cùng một cân định ở năm mươi văn.
Giá tiền vượt qua dự tính trong lòng Giang Ninh, nàng sảng khoái bán tất cả nấm cho Khổng Như Phàm, nhập trướng ba trăm văn.
Sau khi hai Khổng Như Phàm , Kim chưởng quỹ lập tức mời Giang Ninh đến nhã gian chuyện, còn bảo đầu bếp mấy món ăn cho cả nhà bọn họ.
“Giang đại nương, bà chỗ bà còn nấm ? Có thể cũng bán cho một ít , thể giá giống như !” Kim chưởng quỹ chút cấp thiết.