Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 193: Giải Vây
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:44:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Nặc Ngôn thấy thái độ của và trai nới lỏng nguyên nhân là vì Dương nhị thiếu gia, lập tức thêm nhiều chuyện Dương nhị thiếu gia giúp đỡ cô: “Dương nhị thiếu gia sẽ ở Đông Ly sơn trang, nhân phẩm của hai chắc chắn tin tưởng , nếu việc còn thể tìm giúp đỡ, nhà cũng tính là lạ nước lạ cái đúng ?”
Chu nương t.ử và Hứa Nặc Sơn mỗi một tâm tư, phản bác.
Hứa Nặc Ngôn càng vui vẻ hơn.
Sáng sớm hôm , cô cố ý khỏi cửa sớm hơn thường ngày một chút, đến cổng lớn trang t.ử liền thấy Dương Nhị Đản xe bò, lập tức vẻ mặt kinh ngạc: “Nhị thiếu gia ngoài ?”
Dương Nhị Đản chỉ chỉ xe bò: “Ta thành, Hứa cô nương cùng ?”
Hứa Nặc Ngôn rộng rãi lên.
Trên đường cô cứ liên tục về việc thế nào thuyết phục mẫu và đại ca cho cô ở Phủ thành, Dương Nhị Đản ngay cả cơ hội xen lời cũng .
Mãi cho đến khi sắp đến Trân Bảo các mới chèn hỏi: “Hứa cô nương ngoài thích trâm cài còn thích gì nữa?”
Hứa Nặc Ngôn sửng sốt một chút, cẩn thận suy nghĩ: “Còn thích đại ca xuất nhân đầu địa nữa!”
Dương Nhị Đản: “... Ta , cô thong thả.”
Hứa Nặc Ngôn Trân Bảo các bao lâu chưởng quầy liền mang đến một bộ đầu diện: “Hứa cô nương, cô xem bộ đầu diện thể phục hồi ?”
Hứa Nặc Ngôn nhận lấy đồ cẩn thận xem xét, nhíu mày: “Phượng thoa ngọc lục bảo trân quý như nứt ?”
Chưởng quầy vẻ mặt xót xa: “Chẳng ! Nói là Chu gia lão thái thái nổi giận, cẩn thận ném vỡ phượng thoa , lão thái thái xót xa thôi, Chu công t.ử lập tức sai đưa qua đây, hôm nay thể sửa xong ?”
“Để xem.” Hứa Nặc Ngôn dám tự cao, cẩn thận kiểm tra một chút, phát hiện chỗ nứt ở rìa, đá quý nứt, mới nhận công việc .
Ước chừng qua hơn một canh giờ, Hứa Nặc Ngôn mới sửa xong phượng thoa, chưởng quầy liền hỏi .
Cô vội vàng đặt đồ hộp gấm: “Cẩn thận một chút, nhất là qua hai ngày nữa hẵng dùng.”
Chưởng quầy cẩn thận kiểm tra một chút, phát hiện vết nứt phượng thoa thật sự biến mất , lập tức toét miệng: “Tay nghề của Hứa cô nương đúng là chê !”
Ông mang đồ ngoài, hai tay dâng lên: “Chu công t.ử, để ngài đợi lâu , xem thử phượng thoa sửa ý ?”
Chu công t.ử vốn ôm hy vọng quá lớn, kết quả khiến kinh ngạc, chằm chằm phượng thoa cẩn thận xem xét hồi lâu, trong mắt lóe lên một tia tinh quang: “Đây là tay nghề của vị đại sư nào?”
Chưởng quầy ha hả : “Là Trân nương của Trân Bảo các chúng .”
“Có thể gặp mặt một ?” Thái độ của Chu công t.ử vô cùng thành khẩn.
“Chuyện ...” Chưởng quầy chút khó xử.
Chu công t.ử lập tức lấy từ trong n.g.ự.c hai lạng bạc.
Chưởng quầy thể gọi Hứa Nặc Ngôn.
Hứa Nặc Ngôn còn tưởng là phượng thoa vấn đề, ngờ Chu công t.ử thấy cô ăn mặc kiểu cô nương một tràng thơ văn khen ngợi mỹ nhân, cuối cùng còn tình ý chằm chằm cô: “Cô nương từng hứa hôn ?”
Sắc mặt Hứa Nặc Ngôn biến đổi, chút quẫn bách.
Chưởng quầy lúc mới mục đích của Chu công t.ử, vội vàng : “Chu công t.ử, Hứa cô nương Phủ thành, chỉ là dừng chân ngắn ngủi mà thôi.”
Chu công t.ử càng vui vẻ hơn, lớn tiếng : “Vậy thì vặn! Cô nương ở nơi nơi nương tựa, Chu mỗ tuy tài cán gì, nhưng cũng chút sức mọn, thể che mưa chắn gió cho cô nương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-193-giai-vay.html.]
“Chuyện chuyện chuyện ...” Chưởng quầy gấp đến mức đổ mồ hôi hột, Chu gia ông đắc tội nổi, Hứa Nặc Ngôn ông đắc tội, nhất thời chủ ý.
Hứa Nặc Ngôn thấy Chu công t.ử bộ dạng nhất quyết , chưởng quầy cách nào, lập tức trong lòng chùng xuống.
lúc , Dương Nhị Đản xách đồ : “Hứa cô nương!”
Hứa Nặc Ngôn như thấy cứu tinh, vội vàng chạy qua: “Nhị thiếu gia.”
Chu công t.ử híp mắt, mang theo địch ý đ.á.n.h giá Dương Nhị Đản, thấy ăn mặc bình thường, lập tức liền thêm vài phần khinh thường: “Thiếu gia? Thiếu gia nhà ai ăn mặc thế ? Hứa cô nương là lừa chứ!”
Dương Nhị Đản nhíu mày, theo bản năng thích Chu công t.ử: “Tình hình nhà thế nào liên quan gì đến ngươi? Còn đến lượt ngươi tới chỉ tay năm ngón.”
Chưởng quầy thấy Chu công t.ử sầm mặt, sợ hãi thôi, vội vàng lên tiếng hỏi: “Vị công t.ử , ngài mua đồ ?”
Ánh mắt Dương Nhị Đản rơi chưởng quầy, khẽ gật đầu, hỏi Hứa Nặc Ngôn: “Hứa cô nương, cô thích trang sức gì?”
Hứa Nặc Ngôn vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.
Dương Nhị Đản chắp tay với cô, thẳng: “Hôm đó lệnh nhắc đến chuyện cưới hỏi với , thư về nhà hỏi A nương, A nương đồng ý , chỉ là trong nhà việc dứt , đặc biệt gửi bạc đến, bảo mời quan môi đến cửa cầu hôn, cô nương thích gì cứ việc chọn.”
Hứa Nặc Ngôn ngây một lát, cân nhắc tình thế hiện tại một chút, quả quyết vẻ mặt e lệ, khẽ gật đầu.
Chu công t.ử nổi giận: “Tốt! Tốt lắm! Ta ngược xem xem kẻ nào dám giành nữ nhân với !”
Sắc mặt Hứa Nặc Ngôn tái, Dương Nhị Đản chống đỡ .
Chưởng quầy cũng lo lắng vô cùng.
Dương Nhị Đản chỉ híp híp mắt, hỏi: “Ngươi là phương nào?”
Lúc mới hỏi gia thế đối phương khiến Chu công t.ử cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng vẫn kìm nén báo danh xưng: “Chu Hạo Chu gia phủ Cù Châu!”
Chưởng quầy ở một bên bổ sung: “Chu gia là đại hộ tiếng ở Cù Châu, ăn lớn.”
Dương Nhị Đản bừng tỉnh: “Vậy Chu gia so với Chung gia thì thế nào?”
“Chung gia? Ngài là nhà Viện trưởng Cù Châu thư viện?” Chưởng quầy nhịn hít sâu một ngụm khí lạnh, ánh mắt Dương Nhị Đản thêm vài phần kính trọng.
Chu Hạo thì vẻ mặt kinh ngạc: “Không thể nào! Chung gia là dòng dõi thư hương, ngươi thế nào cũng thể quan hệ với Chung gia!”
Nói thì , nhưng trong lòng Chu Hạo đ.á.n.h trống lui quân, nếu thật sự liên quan đến Chung gia, hôm nay coi như đá tấm sắt , thương nhân lợi hại đến cũng thể đấu với quan!
Dương Nhị Đản lắc đầu: “Ta là của Chung gia, nhà chỉ là nông gia bình thường.”
Chu Hạo còn kịp thở phào nhẹ nhõm, liền Dương Nhị Đản tiếp: “Chỉ là mẫu Hoàng thượng khâm phong, trở thành Mẫu Nghi phu nhân mà thôi, Hứa cô nương chẳng qua là nể mặt vài phần, gọi một tiếng thiếu gia, thực tế thật sự tính là thiếu gia gì.”
Chưởng quầy triệt để sợ ngây , Mẫu Nghi phu nhân là thế nào? Đó chính là nữ hùng ai ai hiểu ở phủ Cù Châu, hương vu mà bà phát hiện cứu sống bao nhiêu bách tính nghèo khổ! Còn ít nơi đúc tượng vàng thờ phụng bà , đó chính là kỳ nữ t.ử mà ngay cả Tri phủ cũng lễ ngộ!
Nếu Dương Nhị Đản thật sự là con trai của Mẫu Nghi phu nhân, Chu Hạo chẳng là đắc tội với Mẫu Nghi phu nhân ? Chuyện còn đòi mạng hơn cả đắc tội với Chung gia, dù thương nhân ăn coi trọng nhất chính là danh tiếng, nếu danh tiếng hỏng , ăn đều hủy hết, Chu gia cách lụi bại cũng xa nữa.
Chu Hạo cũng phận của Dương Nhị Đản cho sợ đến trắng bệch mặt, theo bản năng về phía chưởng quầy, thấy chưởng quầy cúi đầu, dám lên tiếng.
Lúc Dương Tam Thiết và mấy học t.ử của Cù Châu thư viện nghênh ngang chạy : “Nhị ca, thật sự là ! Đệ còn tưởng nhầm !”