Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 189: Tiền Thị Ra Tù
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:44:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Nhị Đản tức giận , hung hăng trừng mắt một cái, dậy chắp tay với Hứa Nặc Sơn : “Hứa đại ca, chung đại sự cần lệnh của cha lời của bà mối, chuyện thư về hỏi ý kiến của mẫu , tạm thời thể cho câu trả lời.”
Hứa Nặc Sơn thở phào nhẹ nhõm, mặt cũng nụ : “Nên nên !”
Hứa Nặc Sơn , Dương Tam Thiết lập tức gấp gáp: “Nhị ca Nhị ca, sẽ thật sự trúng Hứa cô nương chứ! Cô nương đó còn lợi hại hơn Trương đại nương, đanh đá đều thể tỷ đ.á.n.h gục, thật sự lấy tỷ , đ.á.n.h ?”
Dương Nhị Đản vẻ mặt khó hiểu: “Ta kết chứ kết thù, tại đ.á.n.h ?”
Dương Tam Thiết cứng họng, thất thần lẩm bẩm : “Mấy đại thúc đại nương trong thôn đều như ?”
Dương Nhị Đản cạn lời , nhíu mày quát mắng: “Sau bớt xem mấy thứ lộn xộn đó ! Còn loại lời sẽ giáo huấn đấy!”
Dương Tam Thiết thè lưỡi, ung dung hỏi: “Nói như Nhị ca nghĩ kỹ ?”
Dương Nhị Đản rũ mắt, mặt cảm xúc gì: “Dù đều thành , lấy ai mà chẳng là lấy? Hứa cô nương ít rõ gốc gác, là lý lẽ nỗ lực, Hứa gia nhân đinh đơn giản, nhiều chuyện như , Hứa đại ca là Tú tài , môn sự là trèo cao , nếu A nương ở đây, Hứa gia cũng chướng mắt , như còn do dự cái gì? Bất quá sự luôn A nương đồng ý mới .”
Dương Tam Thiết lặng lẽ xong, cảm thấy thật đúng là chuyện như , liền oán thầm nữa.
Giang Ninh thời gian thật đúng là sầu lo sự của Dương Nhị Đản, nàng gấp gáp để Dương Nhị Đản thành , mà là Lý thị khi Dương Đại Nha gả chỉ cần gặp nàng là nhắc tới hai câu, nàng tới lui thật sự cô nương nào thích hợp, nhắm mắt gả bừa tìm cho Dương Nhị Đản một nữ t.ử rõ lai lịch, nếu tính cách giống như Liễu Diệp thì cũng thôi, nếu giống như An Phương Phương thì nàng !
Tìm bà mối ngóng, cái miệng đó của bà mối lời thể tin , mấy giao hảo với nàng như Trương thị quen cô nương cũng mấy , cho dù cô nương tệ, trong nhà cô nương đó chắc thanh tịnh, quả thực mạng.
Giang Ninh đang buồn bực thì nhận thư của Dương Nhị Đản.
Chưa đợi nàng xem thư Lý thị lo lắng hoảng hốt xông nhà nàng: “Con dâu cả, xong , Tiền thị đó thật sự thả ! Bây giờ đang ở cửa thôn dây dưa kìa!”
Lòng Giang Ninh chùng xuống, quả nhiên lo lắng cái gì thì cái đó đến: “Bà gì ?”
Lý thị tức giận mắng vài câu mới : “Cái đàn bà hổ đó bà là vợ của lão nhị, nhất quyết đòi thôn. Thôn trưởng sai lấy Hòa ly thư , đe dọa bà còn gây sự nữa sẽ báo quan, nhốt bà , Tiền thị lúc mới yên tĩnh.
bà la hét đòi gặp con, cứ đứa bé là do bà sinh, Thôn trưởng bọn họ thật đúng là ngăn cản , chỉ thể tới tìm .”
Trong lòng Giang Ninh một trận buồn : “A nương, bọn họ tìm , đuổi Tiền thị tới tìm con gì? Con bây giờ đoạn với nhị phòng , cũng lập trường hỗ trợ a! Hơn nữa con bây giờ gì cũng là Mẫu Nghi phu nhân do Hoàng thượng phong, thật sự mặt thì hiềm nghi giậu đổ bìm leo, thích hợp.”
“Vậy bây giờ! Nhà tính con là thông minh nhất, cha chồng con và lão tam nhà, đều là phụ nữ, thể nghĩ đến cũng chỉ con thôi!” Lý thị ngay lập tức liền gấp gáp.
Giang Ninh bất đắc dĩ nhắc nhở một chút: “Người đừng quên còn Đại Nha, đứa bé đó chủ ý kiên định, để Phương Mộc Tịch cùng Đại Nha ngoài gặp Tiền thị, Tiền thị nếu cố ý khó thì để Phương Mộc Tịch mặt, đem lời rõ ràng mới .”
Lý thị xoắn xuýt một hồi lâu cũng cách nào hơn, chỉ thể tìm Dương Đại Nha và Phương Mộc Tịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-189-tien-thi-ra-tu.html.]
Phương Mộc Tịch chuyện lập tức cản Dương Đại Nha qua đó : “Ta với bà , nàng đừng qua đó kẻo đau lòng động khí.”
“ đó rốt cuộc là mẫu ruột của , nếu ngoài, bà khẳng định sẽ cam tâm tình nguyện bỏ qua, yên tâm , .”
Lý thị thấy hai vợ chồng bọn họ cẩn thận từng li từng tí, đầu óc lóe lên một tia sáng, hét lớn: “Đại Nha, con t.h.a.i ?”
Dương Đại Nha đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu: “A nãi, hai tháng nay thấy nguyệt sự, hẳn là .”
“Đây chính là chuyện đại hỉ, con còn giấu giếm! Không thể thống gì!” Lý thị quát mắng Dương Đại Nha, bọn họ vui mừng, ngay cả chút uất khí do Tiền thị mang đến cũng tan ít.
Ba ca ca của Phương Mộc Tịch em dâu m.a.n.g t.h.a.i đặc biệt để tâm, ngay lập tức liền bỏ công việc trong tay xuống theo ngoài.
Nhiều như rầm rộ xuất hiện mặt Tiền thị, Tiền thị chỉ coi như bọn họ tồn tại, thấy Dương Đại Nha liền phát nạn xông lên: “Nha đầu c.h.ế.t tiệt! Lão nương nuôi mày lớn mày chính là báo đáp tao như ! Mau bảo bọn họ thả tao thôn, tao về nhà!”
Phương Mộc Tịch tiến lên chắn mặt Dương Đại Nha, Dương Đại Nha theo bản năng che bụng, xa lạ Tiền thị hình dung gầy gò, già mười mấy tuổi mặt, rũ mắt : “A nương, hòa ly với cha , là ý của Tiền gia, cũng là đồng ý, nên tìm Tiền gia, chứ đến Dương gia gây sự.”
“Nha đầu c.h.ế.t tiệt! Mày còn dám cãi ! Có tin tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày !” Tiền thị liền động thủ, Phương Mộc Tịch một tay túm lấy: “Đủ ! Còn gây sự nữa ném bà khỏi cửa thôn!”
“Ngươi là ai hả?” Tiền thị sợ hãi Phương Mộc Tịch thể cường tráng miệng chịu yếu thế.
Phương Mộc Tịch trầm giọng : “Ta là nam nhân của Đại Nha, nàng gả cho .”
Tiền thị lập tức trừng lớn mắt, kinh hãi giận dữ đan xen, c.h.ử.i ầm lên: “Tiểu tiện nhân! Mày mà câu dẫn loại lão nam nhân , hổ! Mày cút qua đây cho tao! Hôm nay lão nương nhất định hảo hảo giáo huấn mày mới !”
Nói Tiền thị bắt đầu ngó xung quanh tìm gậy gộc.
Dương Đại Nha nhẫn vô khả nhẫn, rống giận: “Đủ ! Người tính là mẫu cái gì! Từ nhỏ đến lớn từng quản , và Nhị Nha sinh là do bà nội mang, khi hiểu chuyện hai tỷ chúng liền thành nha của , việc trong nhà ngoài ngõ đều là tỷ chúng , chính là một mụ đàn bà ăn ngủ, ngủ dậy gây chuyện thị phi. Cha thật sự là xui xẻo tám đời mới lấy một phụ nữ như !”
Ta từng ghét bỏ nên trò trống gì, dựa cái gì mà lúc hòa ly còn lý lẽ hùng hồn giáo huấn ! Người còn là Dương Tiền thị, của Dương gia, họ Dương, bây giờ là Phương Dương thị! Bất luận gả chồng , đều bất kỳ quan hệ gì với !”
Tiền thị từng nghĩ tới đại nữ nhi từ nhỏ nhẫn nhục chịu đựng một ngày sẽ chuyện với bà như , nhất thời ngây tại chỗ, phản ứng kịp.
Dương Đại Nha dường như phát tiết bộ sự căm hận tích tụ trong lòng, tiếp tục tố cáo vô cái sai của Tiền thị: “Năm đó là ngu xuẩn mới trêu chọc Mao thị, cũng là vì mà cha mới hỏng một cái chân, vẫn là vì , Phú Quý dọa đến bệnh nặng, kết quả chỉ nghĩ đến bản , căn bản màng đến sống c.h.ế.t của bọn họ!”
Sau mới còn lén lút gom góp tiền, tại lúc đầu đưa Phú Quý lên trấn khám bệnh lấy ? Biết Phú Quý khỏi bệnh như thế nào ?”
Tiền thị lên tiếng.
Dương Đại Nha trào phúng lạnh : “Là đại bá nương, là đại bá nương bỏ ba trăm văn , đó cũng là đại bá nương đưa Phú Quý lên trấn tái khám! Người gây họa phủi m.ô.n.g cái gì cũng quản, bộ cục diện rối rắm đều ném cho chúng ! Người bây giờ mặt mũi gì ở đây là mẫu của chúng ? Người tư cách ?”