Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 180: Tát Ao Cá
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:43:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất cả đều kinh ngạc Dương Tam Thiết, thấy chạy như một cơn gió.
Dương Tam Thiết vội vã chạy ngoài, mở tay nải mang theo kiểm tra một chút, ôm tay nải : “Chung gia gia, giấy Tuyên là A nương con tự , Miên Miên khẳng định sẽ thích.”
“Ngươi! Cũng thật là cơ linh!” Chung Bác Hãn cạn lời, kiểm tra một chút giấy Tuyên Dương Tam Thiết mang tới, phát hiện vẫn tệ: “Thảo nào Minh luôn khen ngợi, giấy quả thực , ở một phương diện thậm chí so với giấy Tuyên Thanh Châu còn hơn một bậc.”
Dương Tam Thiết trông mong Chung Bác Hãn: “Chung gia gia, ngài giấy một cuộn thể bán một lượng rưỡi ?”
“Rất khó!” Chung Bác Hãn thật: “Ngươi xem, giấy Tuyên Thanh Châu một cuộn một lượng, giấy vốn là vật tiêu hao, cho dù giấy so với giấy Tuyên còn hơn một chút, sách cũng sẽ bỏ nhiều tiền như để chọn nó.”
Dương Tam Thiết chút ủ rũ, nhưng cũng thất vọng, vẫn ôm cuộn giấy bái phỏng Miên Miên.
Miên Miên Dương Tam Thiết tới lập tức bỏ việc trong tay xuống, vội vàng qua gặp khách: “Tam Thiết ca ca!”
“Miên Miên?” Dương Tam Thiết thấy Miên Miên mặc một bộ váy lụa màu vàng nhạt, mắt lập tức sáng lên: “Hai năm gặp, sắp dám nhận !”
Miên Miên híp mắt, mong đợi phía Dương Tam Thiết: “Đại nương ? Đại nương tới thăm ?”
Dương Tam Thiết lắc đầu.
Khóe miệng Miên Miên trong nháy mắt xệ xuống: “Bà gặp ?”
“Không ... A nương tới phủ thành, là theo mấy đồng môn thi tới đây, cái là giấy Tuyên A nương , tặng cho .” Dương Tam Thiết vội vàng lấy đồ dỗ nàng.
Miên Miên lập tức khơi gợi hứng thú: “Đại nương còn giấy Tuyên?”
“Muội thử xem!” Dương Tam Thiết mong đợi nàng.
Miên Miên lập tức bảo nha bên cạnh lấy văn phòng tứ bảo dùng tới, ngay mặt Dương Tam Thiết một bài thơ.
Dương Tam Thiết kinh ngạc thôi: “Miên Miên cũng giỏi thật! Người sách cũng chắc tài hoa như ! Tuyệt! Thật là tuyệt!”
Miên Miên khen đến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, kiềm chế niềm vui sướng trong lòng, hỏi: “Tam Thiết ca ca chỉ là theo bọn họ tới phủ thành chơi đùa?”
Dương Tam Thiết lắc đầu, thản nhiên mục đích và suy nghĩ của .
Miên Miên vui vẻ: “Gia gia bảo tới tìm nghĩ cách, còn thật sự một mạch cái gì cũng hết a! Cũng che giấu một chút!”
“Ta che giấu cái gì chứ? Chúng ai với ai? Ta còn cần chơi tâm nhãn với ? Muội cứ cách , nếu cách thì cùng lắm bán một cuộn một lượng, khẳng định thể bán hết!” Dương Tam Thiết sớm tính đến tình huống nhất.
Miên Miên che miệng trộm: “Tam Thiết ca ca, đừng vội, bán giấy giá đắt, chúng đường tắt, qua mấy ngày nữa một hội thưởng hoa, đến lúc đó dùng giấy đại nương để vẽ tranh thơ, khen ngợi một chút, các tiểu thư khác khẳng định tranh , nếu thể thêm một ít hoa văn giấy thì càng .”
Dương Tam Thiết như điều suy nghĩ, một lát cúi chào Miên Miên thật sâu: “Muội một phen lời khiến rộng mở trong sáng, yên tâm, về sẽ với A nương, nếu thể loại giấy nữ t.ử thích, đầu tiên tặng cho !”
“Vậy cứ chờ đấy!”
Hai xong, Dương Tam Thiết cáo từ, khỏi Chung phủ liền thấy đám Hứa Nặc Sơn đang đợi bên ngoài.
“Sao các về ?” Dương Tam Thiết chạy lên phía .
Cung Hải Ninh trêu chọc : “Không ngờ tiểu t.ử ngươi thế mà còn quen Chung Học chính, thảo nào Minh lão đưa thư tiến cử cho ngươi! Sớm nghĩ cách lấy lòng ngươi !”
Dương Tam Thiết mặt quỷ: “Ta cũng Chung gia gia chính là Học chính, lấy lòng bây giờ cũng còn kịp, chỉ là tác dụng gì, ha ha ha...”
Mọi khỏi mỉm .
Cung Hải Ninh lớn: “Được! Hôm nay chủ, mời các ngươi tới Vĩnh Thái t.ửu lâu ăn một bữa, bắt đầu từ ngày mai chúng đóng cửa khổ !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-180-tat-ao-ca.html.]
Hắn như , những khác tự nhiên sẽ từ chối.
Dương Tam Thiết Vĩnh Thái t.ửu lâu liền bảo chưởng quầy mang hết các món chiêu bài lên.
Chưởng quầy nhận Cung Hải Ninh, hầu hạ vô cùng chu đáo, nhanh một bàn đầy thức ăn bày , còn tiểu nhị ở bên cạnh giới thiệu.
Dương Tam Thiết ăn một miếng gà luộc , tỉ mỉ nếm thử, biểu cảm gì đổi, nếm một miếng nộm ba sợi, vẫn gì, thứ ba ăn một miếng vịt , đặt đũa xuống, uống một ngụm .
Cung Hải Ninh mà nơm nớp lo sợ: “Sao thế? Không hợp khẩu vị?”
Tiểu nhị ở bên cạnh cũng khẩn trương thôi.
Dương Tam Thiết lắc đầu, thở dài một : “Cũng hợp khẩu vị, thật, đầu bếp t.ửu lâu nhà nấu ăn , chính là đột nhiên ăn đồ ăn A nương và đại ca !”
Tiểu nhị âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cung Hải Ninh thăm dò hỏi: “Mẫu Nghi phu nhân và lệnh nấu ăn còn lợi hại hơn đầu bếp t.ửu lâu nhà ?”
Dương Tam Thiết chớp chớp mắt, về phía Hoa Vĩnh Niên: “Đại ca nấu ăn ở khách sạn nhà , ngon định đoạt.”
Hoa Vĩnh Niên gật đầu lia lịa: “Đó chỉ là ngon a! Nhà đó buôn bán bình thường, từ khi tuyển Trường Tùng đại ca, việc buôn bán lập tức bùng nổ, chèn ép Minh Giang khách sạn đối diện đến mức còn gì, trở về mời các ngươi qua nếm thử.”
Cung Hải Ninh như điều suy nghĩ gật đầu, tuy rằng và Hoa Vĩnh Niên là đồng môn, nhưng hai nhà ở cùng , cộng thêm nhà họ Cung gia đại nghiệp đại, thật sự từng tới khách sạn nhà họ Hoa.
Đoàn ăn một bữa no nê ở Vĩnh Thái t.ửu lâu, khi Cung Hải Ninh bảo chưởng quầy chuẩn xe bò, gói ít đồ ăn mang .
Bọn họ trang t.ử liền Dương Nhị Đản dẫn một đám đang tát ao cá.
Mỗi đàn ông đều thể từ chối sự cám dỗ của việc lên núi leo cây xuống nước bắt cá, đám sách cũng giống , Hoa Vĩnh Niên lập tức chạy về Tây Uyển, bảo thư đồng tìm cho một bộ y phục kém nhất, xách cái thùng vội vã chạy về phía ao cá.
Phía là tiếng gọi của Cung Hải Ninh.
Lúc đám xông tới ao cá, chỉ thấy trong ao cá hơn hai mươi đang , một nhóm kéo lưới, một nhóm ngừng tát nước ngoài.
Dương Tam Thiết hưng phấn xông đến mặt Dương Nhị Đản: “Nhị ca nhị ca, cũng xuống!”
“Các ngươi sạch sẽ xuống gì? Chúng một lát là xong .” Dương Nhị Đản từ chối.
Dương Tam Thiết bắt đầu cởi giày .
Dương Nhị Đản: “...”
“Mấy vị công t.ử đợi ở bờ, tiểu nhân lùa cá một chỗ, các ngài phụ trách bắt cá, ?” Chu quản gia đưa một phương án trung hòa.
Mọi gật đầu như gà mổ thóc, chớp mắt chằm chằm lưới cá.
Rất nhanh lưới cá dần dần áp sát bờ, nước trong ao đục ngầu, trong lưới vẫn hiện lên bóng dáng cá lớn, lít nha lít nhít, con nhỏ ở cũng một hai cân, bên đoán chừng còn lớn hơn.
Hoa Vĩnh Niên hô to: “Đại hoạch a! Nhanh nhanh nhanh, tối nay chúng ăn cá!”
Thư đồng lập tức chuẩn sẵn sàng.
Dương Tam Thiết mắt sắc tay nhanh, dùng sức tóm lấy một con cá lớn bốn năm cân, giãy thoát, khiến hét lên một trận.
Dương Nhị Đản lấy mấy cái vợt lưới và giỏ tre tới: “Dùng cái .”