Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 172: Phương Mộc Tịch
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:43:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ đây dù cũng là chuyện cả đời! Nếu em nhà họ Phương nhỏ tuổi hơn một chút thì còn thể đồng ý, đằng bọn họ thực sự quá lớn tuổi !” Lý thị nhíu mày thật c.h.ặ.t, nhưng thể phủ nhận, trong lòng bà bắt đầu d.a.o động.
Dương Đại Nha rụt rè Lý thị và Giang Ninh: “A nãi, đại bá nương, cho dù tìm cho con một trạc tuổi để gả, con cũng chắc hòa hợp với nhà của , đến lúc đó là một đống chuyện vụn vặt gà bay ch.ó sủa, con tìm nhà đẻ chủ cũng xong, gả chồng như thì ý nghĩa gì?”
Giang Ninh dù cũng là xuyên , khả năng chấp nhận tương đối mạnh, ở góc độ của Dương Đại Nha mà xem xét, lựa chọn xác thực đáng tin cậy hơn gả xa, hơn nữa tuyệt đối thể đảm bảo cuộc sống khi kết hôn của nàng thoải mái, nhưng hai nhà đoạn , bà thích hợp đưa ý kiến.
Lý thị vẫn còn đang do dự: “Con để suy nghĩ kỹ , suy nghĩ thật kỹ.”
Hiển nhiên, chuyện Dương Đại Nha hôm nay sức ảnh hưởng nhỏ đối với bà.
Đợi Dương Đại Nha việc, Lý thị kéo Giang Ninh sang một bên nhỏ giọng hỏi: “Bốn em nhà họ Phương rốt cuộc là tình hình thế nào? Con rõ cho xem.”
Giang Ninh đành đem những chuyện kể ngọn ngành: “Trước đây em bọn họ đúng là nghèo rớt mùng tơi, việc ở chỗ con mới bắt đầu chút tiền dư, bốn em đều là chịu khổ quen , sống cực kỳ tiết kiệm, quần áo rách thì khâu khâu vá vá, rách nữa vá, nỡ bỏ tiền mua đồ mới, quanh năm suốt tháng cũng tích cóp vài lượng bạc, bọn họ hiện tại mỗi ước chừng đều mười mấy lượng bạc tiền để dành.”
Mắt Lý thị lập tức sáng lên ít: “Vậy chẳng bọn họ thể mua đất xây nhà ?”
Giang Ninh gật đầu: “Theo lý mà thì đúng là như , nhưng con cũng bọn họ nghĩ thế nào, còn về quê .”
“Ta hỏi thử xem.” Lý thị là , lập tức chạy , Giang Ninh cản cũng kịp.
Bốn em nhà họ Phương hiện giờ đều đang nung vỏ sò, khi tan mới sang bên cạnh đập gạch mộc, thời gian việc lệch với trong thôn, ít khi giao tiếp với Lý thị, đột nhiên thấy Lý thị chạy tới đây, Phương Mộc Chu lập tức hỏi: “Thím việc gì ?”
Lý thị do dự mở lời thế nào, tiên hỏi bọn họ việc mệt , hỏi cảm nhận của bọn họ, tóm là kiếm chuyện để , chút cản trở bọn họ việc.
Phương Mộc Chu bất đắc dĩ khổ hai tiếng: “Thẩm t.ử, chuyện gì cứ thẳng là .”
Lý thị gượng một cái, yếu ớt hỏi: “Các ngươi từng nghĩ tới chuyện mua đất xây nhà ở thôn chúng ?”
Bốn em , chút kinh ngạc.
Phương Mộc Thuyền thẳng: “Đại nương bán đất?”
Lý thị liên tục lắc đầu: “Ta chỉ hỏi xem các ngươi dự định gì thôi!”
“Ha ha ha, đại nương chẳng lẽ còn mối cho em chúng ?” Phương Mộc Thuyền chỉ là đùa, thấy Lý thị vẻ mặt nghiêm túc, lập tức kinh ngạc đến ngây : “Thật ?”
Lý thị cũng rõ, chỉ bảo: “Ta chính là hỏi xem các ngươi dự định gì? Cứ ở mãi bên việc cho con dâu cả nhà ? Sau đó về quê?”
Phương Mộc Chu nhanh ch.óng phản ứng , thở dài một : “Lá rụng về cội cái gì chứ, chúng từ nhỏ ly hương, ngay cả cha nương chôn ở cũng nhớ rõ, còn về quê hương gì nữa! Có điều chúng cũng nghĩ tới chuyện mua đất ở bên , cứ như bây giờ cũng .
Nếu thẩm t.ử thật sự mối cho em chúng , chúng mua đất nhập hộ khẩu ở bên cũng là thể, trắng là đây dám nghĩ tới, ha ha...”
Thái độ của rõ ràng, Lý thị do dự một hồi lâu mới về phía nhỏ nhất trong bốn em là Phương Mộc Tịch: “Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi ?”
Phương Mộc Tịch ngờ Lý thị là nhắm , thụ sủng nhược kinh, lắp bắp : “Hai... hai mươi tám !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-172-phuong-moc-tich.html.]
“Có cô nương nào thích ?”
Phương Mộc Tịch lắc đầu như trống bỏi.
“Có thói hư tật gì ? Ví dụ như ăn ngon lười , c.ờ b.ạ.c gì đó?”
Phương Mộc Tịch chút tức giận: “Thẩm t.ử! Ta bao giờ chuyện đó, đừng vu oan cho !”
Lý thị cũng giận, ngược gật đầu : “Nếu gả đại tôn nữ cho ngươi, ngươi đồng ý ?”
“Hả?” Phương Mộc Tịch ngơ ngác.
Mấy em khác nhà họ Phương cũng trợn tròn mắt, bọn họ từng nghĩ Lý thị thể mối cho quả phụ nào đó, vạn ngờ tới là đại tôn nữ của bà, cô nương hình như mới mười lăm mười sáu tuổi, vẫn là một hoàng hoa khuê nữ, trời rớt xuống cái bánh bao nhân thịt thế ?
Phương Mộc Chu là đầu tiên hồn, vội vàng tiến lên hỏi: “Thẩm t.ử... , A bà, tôn nữ của coi trọng ?”
Cách xưng hô đổi cũng nhanh thật, Lý thị còn phản ứng kịp, bất quá bà vẫn qua tình hình của Dương Đại Nha một chút: “Đều ở cùng một thôn, nhà nó tình huống thế nào các ngươi cũng , nó bây giờ chính là tìm cùng thôn, thể giúp đỡ nhà đẻ, đương nhiên, sự giúp đỡ mà đứa nhỏ đó chính là giúp nhà đẻ việc, cũng là nhớ thương tiền nam nhân kiếm , nếu các ngươi thể chấp nhận...”
Lý thị c.ắ.n răng, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: “Thì tới nhà cầu !”
Sự tình giao phó xong, Lý thị đầu cũng ngoảnh khỏi sân, để bốn em nhà họ Phương ngơ ngác.
Tất cả đồng loạt về phía Phương Mộc Tịch: “Lão tứ, nghĩ thế nào?”
Phương Mộc Tịch đến giờ vẫn sắp xếp suy nghĩ: “Đại ca, nhị ca, tam ca, các đều thành gia ! Đệ... ... ...”
Phương Mộc Chu vỗ một cái đầu : “Đệ cái gì mà ! Bốn em chúng nếu thể cưới vợ sinh con, nhà họ Phương chúng cũng tính là tuyệt hậu, là chuyện ! Cơ hội hiếm , thể bỏ lỡ, đồng ý !”
Lão nhị Phương Mộc Thuyền nhíu mày: “ đối phương yêu cầu lão tứ luôn giúp đỡ nhà đẻ, chuyện khác gì ở rể ?”
Lão tam Phương Mộc Phàm cạn lời : “Nhị ca, cho dù là ở rể cũng mà! Tình cảnh của chúng cưới hoàng hoa khuê nữ quả thực khó hơn lên trời, huống hồ cũng bắt lão tứ ở rể, chỉ là giúp đỡ một chút, miễn là quá đáng, cảm thấy thể đồng ý.”
Phương Mộc Chu gật đầu: “Ta cũng nghĩ như , lát nữa trấn dạo một vòng, ngày mai sẽ tìm A bà chuyện cưới xin, đúng , chúng cũng tích cóp tiền, dứt khoát mua đất trong thôn, xây cái nhà, lão tứ mua ở phía tây thôn, ba em chúng mua ở phía đông thôn, ở gần , cũng thể chiếu ứng lẫn .”
Thực khi Đông gia trở thành Mẫu Nghi phu nhân do Hoàng đế phong, từng nghĩ tới chuyện an cư ở thôn Dung Thụ , chỉ là bốn em bọn họ đều là quang côn (độc ), chuyện cũng gấp gáp như , hiện giờ ngược thể nhân cơ hội , cho xong chuyện .
Chiều hôm đó Phương Mộc Chu liền dẫn Phương Mộc Tịch tìm Giang Ninh, qua ý tứ.
Quyết định của em nhà họ Phương, Giang Ninh một chút cũng bất ngờ, nhưng vẫn qua chuyện của Tiền thị.
Phương Mộc Chu chân thành bái tạ: “Đông gia, những điều ngài chúng đều , ngài yên tâm, mấy em chúng gây chuyện, cũng sợ chuyện, càng sẽ kinh động đến ngài.”
Giang Ninh chính là thích sự thông thấu của Phương Mộc Chu, trầm ngâm : “Đã mua đất, thì phía tây thôn bên cạnh nhà Đại Nha mua nửa mẫu, phía đông thôn bên mua bao nhiêu các ngươi tự xem mà , về sẽ với thôn trưởng một tiếng, chuyện lớn gì.”