Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 171: Kết Án

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:43:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giang nương t.ử, thấy ngươi nghĩ sai ?”

 

Giang Ninh trừng lớn mắt, “Hắn gả An Phương Phương ?”

 

“Không .” Cao Dũng liên tục lắc đầu, “Danh tiếng của An Phương Phương thối đến mức nào , thể cưới cô ! Cho dù giấu nhà trai gả cô , đợi đến khi chuyện vỡ lở, thêm một nhà kẻ thù, An bán hàng rong hồ đồ đến mức đó, là đưa An Phương Phương đến am ni cô .”

 

“An Phương Phương thể đồng ý ?” Giang Ninh càng thêm thắc mắc, đó là một trời sợ đất sợ, thể an an phận phận ni cô ? Quả là một trò lớn.

 

Cao Dũng nhấp một ngụm nước, ha hả, “Cô đồng ý cũng cách nào, bây giờ vết thương của cô còn lành hẳn, ngoài việc giường dựa cái miệng ngừng c.h.ử.i bới, gì cả, An bán hàng rong tìm một chiếc thuyền hàng về phía bắc, trực tiếp khiêng lên, đưa khỏi phủ Cù Châu, để cô ở am ni cô đất bắc xuất gia, cho am ni cô một ít tiền nhang khói, đừng hòng về nữa.”

 

Giang Ninh như điều suy nghĩ gật đầu.

 

Cao Dũng : “Thật thấy sắp xếp như , An Phương Phương là cái đèn cạn dầu, ở đây sẽ gây chuyện gì, hơn nữa An Vĩnh Nhân căn bản trấn áp , cứ tiếp tục như , cái nhà nhỏ của An Vĩnh Nhân cũng tan nát.”

 

Giang Ninh thể hiểu, liền nhắc nữa, chuyển sang hỏi: “Tiền Văn xử thế nào?”

 

Sắc mặt Cao Dũng nghiêm , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, “Loại hung thủ g.i.ế.c chắc chắn c.h.é.m đầu mùa thu, thấy quá rẻ cho ! Còn đồng bọn của , chính là phụ nữ , bà tình của Lão Điền, Lão Điền khi c.h.ế.t giao phó Tiền Văn cho bà .

 

Người phụ nữ là loại hiền lành gì, tự nhiên thể thật lòng chăm sóc Tiền Văn, nhưng bà điểm yếu trong tay Lão Điền, Lão Điền đều cho Tiền Văn , bà thể giúp Tiền Văn bỏ trốn.”

 

“Điểm yếu?”

 

Cao Dũng khẽ gật đầu, “Bà là nội gián của Âm Phong trại, kiếm là những đồng tiền trong sạch, Âm Phong trại ám sát khâm sai đại nhân, bà cũng góp sức, huyện lệnh đại nhân đang sức vây quét Âm Phong trại, những liên quan đến Âm Phong trại một cũng thể tha.

 

Lão Điền dùng chuyện uy h.i.ế.p phụ nữ , bà thể theo, bắt cả hai, còn từ miệng bà ít chuyện, cũng coi như là niềm vui bất ngờ.”

 

Giang Ninh , tỏ ý kiến.

 

Trước khi , Cao Dũng thuận miệng hỏi: “Còn chuyện của Tiền thị, chủ động vạch trần quan hệ của Tiền Văn và Lão Điền, công trong vụ án gian lận khoa cử, theo lý thể lấy công chuộc tội, thả thời hạn, nhưng vì bà và ngươi mâu thuẫn, huyện lệnh đại nhân bảo hỏi một câu, thả , nếu ngươi đồng ý, huyện lệnh đại nhân thể bồi thường cho bà ở những phương diện khác.”

 

“Phương diện khác?” Giang Ninh đột nhiên chút tò mò.

 

Cao Dũng gật đầu, “Cũng thể cho tiền thưởng, chỉ là đại nhân khá tính toán, một văn tiền cũng bẻ thành hai văn để dùng, thể cho tiền thì cố gắng cho.”

 

Khóe miệng Giang Ninh giật mạnh, cạn lời, “Đại nhân thấy thế nào hợp lý thì cứ , dù và thôn chúng còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”

 

Cao Dũng thở phào nhẹ nhõm, : “Giang nương t.ử yên tâm, cho dù thả thời hạn cũng nhanh như , đợi đến mùa thu.”

 

Sau khi Cao Dũng , Giang Ninh suy nghĩ một chút, trực tiếp đến xưởng tìm Lý thị.

 

“A nương, con thấy Đại Nha cũng còn nhỏ nữa, thể chuyện .”

 

Lý thị ngạc nhiên Giang Ninh, ghé sát , hạ thấp giọng : “Sao con đột nhiên quan tâm đến chuyện cưới xin của Đại Nha ? Có tình hình gì ?”

 

Lý thị gần đây những chuyện lớn liên tiếp dọa cho thần kinh căng thẳng, cộng thêm Giang Ninh tin tức linh thông, bao giờ lời thừa, bà một khi mở miệng, Lý thị sẽ suy nghĩ nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-171-ket-an.html.]

Giang Ninh gõ bàn, cho bà chuyện Tiền thị thể thả , “Bát tự còn nét nào, A nương, đừng ngoài, con lo Tiền thị ngoài về nhà họ Tiền, e là đến thôn chúng gây sự, gây sự chắc chắn sẽ nhắm bọn trẻ, thấy Đại Nha đến tuổi, lỡ như bà bất chấp tìm gả Đại Nha , các cũng chỗ mà !”

 

Lý thị kinh ngạc, “Con đừng , cái đức hạnh c.h.ế.t tiệt của mụ đàn bà thối đó, thật sự khả năng chuyện c.h.ế.t ! Không , tìm lão nhị chuyện cho rõ, chuyện cưới xin của Đại Nha thể trì hoãn nữa!”

 

Nói Lý thị mặt mày rầu rĩ xuống, “ cũng nào thích hợp! Cha chồng con cháu trai của Dương tam và cháu trai nhỏ của Dương lão cẩu đều hợp, thấy trong thôn chúng cũng nào thích hợp hơn, khỏi thôn như mù, chỉ thể tìm bà mối, nhưng lời của bà mối thể tin ?”

 

Giang Ninh Lý thị đều là sự thật, nghĩ đến đứa trẻ Dương Đại Nha ngoài việc đây hiểu chuyện bắt nạt con nhà bà, cũng chuyện gì , , cộng thêm chăm chỉ, vẫn luôn dẫn cố gắng việc kiếm tiền, bà đối với cô bé cũng ấn tượng .

 

“Thế , con tìm một quen giúp hỏi thăm, nếu trong thôn chúng thích hợp, con đề nghị là tìm cho cô bé một nhà chồng xa một chút, nhất là loại nhà nhiều trai tráng hiểu chuyện, thấy thế nào?”

 

Lý thị vẻ mặt vui mừng, đang chuẩn gật đầu, Dương Đại Nha đột nhiên xuất hiện ở cửa, vành mắt còn đỏ hoe.

 

“Sao ? Sao ?” Lý thị lập tức chạy ngoài.

 

Giang Ninh cũng theo.

 

Dương Đại Nha ở bên ngoài xưởng nức nở, “A nãi, đại bá nương, con gả xa, con rời xa , hu hu.”

 

“Đây… đây cũng chuyện gì lớn! Sao thế?” Lý thị đau lòng.

 

Ngay cả Giang Ninh cũng chút nỡ, “Không gả xa thì gả xa, .”

 

Dương Đại Nha giọng nghẹn ngào, “ con thôn chúng , khỏi thôn.”

 

Giang Ninh về phía Lý thị, chuyện hết cách .

 

Lý thị nhíu mày, “Đại Nha, con A nãi , những đàn ông trong thôn chúng hợp với con nhà họ đều đông nhiều chuyện, con gả qua đó , ngoan, lời A nãi, chúng tìm trong thôn.”

 

Dương Đại Nha sốt ruột, chỉ xưởng bên cạnh, “Ai , bên đó mấy lấy vợ, còn ở trong thôn chúng , con thể gả!”

 

“Ai?” Lý thị chớp chớp mắt, nhất thời phản ứng kịp.

 

Giang Ninh kinh ngạc che miệng, “Đại Nha, con em nhà họ Phương?”

 

Dương Đại Nha cúi đầu.

 

Lý thị tức đến mức suýt nữa mắng to.

 

Giang Ninh vội vàng hiệu cho bà bình tĩnh, dẫn hai xa hơn.

 

Lý thị chống nạnh mắng, hận sắt thành thép, “Đầu óc con nghĩ thế nào ? Anh em nhà họ Phương bốn , lớn nhất tuổi còn lớn hơn cha con mấy tuổi, nhỏ nhất cũng gần ba mươi , chú con còn dư, con gả cho ai cũng sẽ cả thôn chê!”

 

Dương Đại Nha ngẩng đầu đẫm lệ, nước mắt từng giọt lớn lăn xuống, “A nãi, chân của cha con việc nặng, Phú Quý còn nhỏ, nếu con gả xa, gánh nặng trong nhà đều đè lên vai Nhị Nha, nó hai năm nữa cũng gả , đợi chúng con đều gả , cha con và Phú Quý ? Việc nhà ?

 

Con nghĩ kỹ , gả cho em nhà họ Phương, bọn họ ở thôn chúng đất, con giúp đỡ nhà đẻ bọn họ chắc chắn cũng ý kiến, như khác gì ở rể, còn thêm một chống đỡ, chuyện gì cũng thể để mặt, hơn con gả xa ?”

 

 

Loading...