Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 166: Hứa Nặc Ngôn

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:43:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Nặc Ngôn thụ sủng nhược kinh, liên tục lắc đầu, khuôn mặt đỏ bừng: “Mẫu Nghi phu nhân quá khen , con thể so với con gái ngài!”

 

“Gọi cái gì Mẫu Nghi phu nhân, ở trong thôn nhiều quy tắc như , gọi là thẩm t.ử là .” Giang Ninh giá t.ử, : “Ta con , chúng a xuất bản lĩnh gì, chủ yếu phẩm tính, phẩm tính xuất đến cũng chướng mắt!”

 

Mọi lập tức hiểu Giang Ninh đang ai.

 

Chu nương t.ử nhân cơ hội giải thích: “Vừa nãy sở dĩ chúng do dự ở bên ngoài dám cũng là thấy nhiều xe ngựa như , cứ tưởng thể nào nhận thiệp mời, nghĩ đến liền chậm trễ một chút thời gian, ngược chặn đường của vị Triệu tiểu thư , còn suýt chút nữa gây rắc rối cho bà.”

 

Giang Ninh cho là đúng.

 

Dương Tiểu Nha lanh lảnh : “Đại nương, là vị Triệu tiểu thư quá mức kiêu ngạo ngang ngược, liên quan đến , đường trong thôn vốn dĩ nhỏ, chắn đường chỉ , còn xe ngựa phía , cô chẳng qua là thấy dễ bắt nạt, mượn đề tài để chuyện thôi, loại bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh , ngay cả con cũng chướng mắt, càng đừng A nương con!”

 

Chu nương t.ử , kinh thán thôi: “Dương tiểu thư tuổi còn nhỏ thể những lời , quá lợi hại ! Ta thật sự còn gì để .”

 

“Mới ! Vừa nãy con đều thấy , lúc vị Triệu tiểu thư khó dễ, đại ca ca và đại tỷ tỷ đều bảo vệ đại nương, rõ ràng chính bọn họ cũng sợ hãi, vẫn chắn ở phía , đại tỷ tỷ mới là giỏi!” Dương Tiểu Nha rạng rỡ với Hứa Nặc Ngôn.

 

Hứa Nặc Ngôn khen đến ngại ngùng, khuôn mặt đỏ hồng.

 

Hai cô gái nhân cơ hội bên cạnh chuyện, ước chừng trời sắp tối, Dương Đại Đầu một bàn thức ăn chiêu đãi khách khứa trong nhà, ăn cơm tối xong mới về phòng nghỉ ngơi.

 

Chu nương t.ử đ.á.n.h giá căn phòng quét vôi vỏ sò, cảm thán một câu: “Cùng là quả phụ, Mẫu Nghi phu nhân sống những ngày tháng hồng hỏa như , thật khiến kính phục!”

 

Hứa Nặc Ngôn xuống, nhẹ nhàng : “A nương, Mẫu Nghi phu nhân là thật sự lợi hại, Dương tiểu thư lúc đầu bọn họ phân gia cái gì cũng , tất cả những thứ đều là Mẫu Nghi phu nhân kiếm , phụ nữ như thể là thôn phụ bình thường? Chúng cũng cần hâm mộ, đại ca nhanh sẽ tham gia huyện thí , chỉ cần đại ca thể thi đỗ Tú tài, cho dù là Đồng sinh, những khổ cực chúng chịu những năm nay cũng tính là uổng phí.”

 

Hứa Nặc Ngôn vẫn luôn kìm nén một cỗ kình lực, để những tộc lúc đầu bỏ đá xuống giếng hối hận vì đối xử với cả nhà bọn họ như .

 

Chu nương t.ử đau lòng con gái sớm hiểu chuyện: “Ta con giống như Dương tiểu thư vui vẻ hoạt bát, cần tuổi còn nhỏ gánh vác nhiều như !”

 

Hứa Nặc Ngôn lắc đầu: “A nương những thứ đều là con cam tâm tình nguyện, lúc đầu khi A cha lâm chung con đảm bảo với ông , nhất định sẽ chăm sóc cho A nương và đại ca, lời hứa của con con nhất định sẽ .”

 

Chu nương t.ử càng đau lòng hơn, ai lúc đầu chủ ý bán hết gia sản của bà thực là con gái đưa , càng ai bà nuôi con trai học cũng là ý của con gái, cái nhà ngoài mặt là bà chủ, thực tế là con gái bà chủ sự.

 

con đều mười lăm , cũng nên gả chồng , thể vì cái nhà lỡ chuyện chung đại sự của !” Chu nương t.ử thấm thía khuyên nhủ.

 

Bà ở góa nhiều năm, ngoại trừ xuống biển kiếm tiền , gần như là khỏi cửa, càng từng thâm giao với ở làng chài, nhận thiệp mời vốn dĩ bà cũng định qua đây, chủ yếu là cân nhắc đến con gái đến tuổi, nếu gả chồng nữa sẽ thành gái lỡ thì, lúc mới c.ắ.n răng dẫn một đôi con cái qua đây, nhân cơ hội xem mắt một chút.

 

Kết quả toan tính của bà đều vì Triệu Nguyệt Kiều gây chuyện mà gác , chỉ thể đợi khi trở về bảo con trai giúp đỡ ngóng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-166-hua-nac-ngon.html.]

Hứa Nặc Ngôn nhắm mắt: “A nương, nhà hiện giờ cái gì cũng , cho dù con đến cũng gả nhà t.ử tế nào. Huống hồ chỉ cần ngóng một chút, đại ca đang học chắc chắn sẽ đ.á.n.h trống lui quân, con tội gì giày vò những lời tiếng đó?”

 

“Vậy cũng thể gả a! Nếu lỡ chuyện chung đại sự của con, còn mặt mũi nào gặp A cha con!” Thần sắc Chu nương t.ử càng thêm sầu khổ.

 

Hứa Nặc Ngôn chút kiên nhẫn: “Được A nương! Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, vì lo lắng chuyện của con bằng quan tâm đại ca, nếu đại ca thể huyện thí phủ thí viện thí cùng qua, còn lo con gả ?”

 

Vụ án khoa cử gian lận phủ Cù Châu mới hạ màn, viện thí hoãn năm ngoái định tháng chín năm nay, huyện thí vốn dĩ tháng hai kéo dài đến tháng tư, phủ thí kéo dài đến tháng sáu, đối với hàn môn t.ử chân tài thực học cửa luồn cúi như Hứa Nặc Sơn mà , tuyệt đối là một cơ hội !

 

Vừa nhắc tới con trai, vẻ sầu lo mặt Chu nương t.ử nhạt ít.

 

Giang Ninh bên cũng đang với Dương Tiểu Nha về Hứa Nặc Ngôn.

 

“Con thành thật với A nương xem, hôm nay vị Hứa cô nương thế nào?”

 

Dương Tiểu Nha tinh nghịch nháy mắt với bà: “A nương, trực tiếp giúp nhị ca xem mắt là , cần vòng vo với con.”

 

Giang Ninh lập tức vui vẻ, nhẹ nhàng điểm trán Dương Tiểu Nha: “Con nhóc con cũng nhiều đấy! Vậy con cảm thấy Hứa cô nương ?”

 

Dương Tiểu Nha nghiêng đầu: “Ngoại trừ Hứa tỷ tỷ A nương còn nhân tuyển ý khác ?”

 

Giang Ninh lắc đầu: “Những cô nương độ tuổi thích hợp trong thôn chúng thì nữa, lúc đầu chúng còn phân gia, những cô nương đó đều coi thường nhà chúng , cũng để ý đến mấy em các con, bây giờ tuy trong thôn thái độ với nhà chúng hòa nhã hơn nhiều, nhưng bọn họ đó thích nhị ca con cũng là sự thật, bảo nhị ca con bàn chuyện cưới gả với bọn họ, trong lòng lấn cấn, lựa chọn nhất chính là cưới cô nương thôn khác. Thôn khác rõ nguồn gốc, còn môn đăng hộ đối, cái khó, giống như Triệu tiểu thư hôm nay, Triệu gia chỉ là hào địa phương, ở huyện Bình An chúng m.á.u mặt, khỏi huyện Bình An thì cái gì cũng , như còn coi thường nhà chúng , tiểu thư nhà giàu khác thì càng cần nghĩ. Nếu cưới con gái nhà nông bình thường, khó tìm cảnh tương đương nhà chúng , trong lòng sầu a! Hiếm khi gặp một thuận mắt như , luôn tìm hiểu nhiều hơn.”

 

Dương Tiểu Nha sờ cằm dáng bà cụ non : “Con cảm thấy Hứa tỷ tỷ giống như vẻ ngoài thẹn thùng, là một cô gái chủ ý, cụ thể rõ lắm, A nương, con mới tiếp xúc với tỷ nửa ngày, vì hỏi con bằng hỏi tam ca tứ ca, hoặc nhờ ngóng một chút.”

 

Giang Ninh khẽ gật đầu, gì nữa.

 

Sáng sớm hôm , Dương Đại Đầu trời sáng dậy đồ ăn, khách khứa ở Dương gia ăn sáng xong mới cáo từ, khi Giang Ninh quên chuẩn điểm tâm cho bọn họ.

 

Dương Tam Thiết và Dương Tứ Trang cũng đeo hành lý, với Giang Ninh: “A nương, Hứa đại ca đưa về Tang Phố mới về Ma Phố, qua Ma Phố, chúng con vặn cùng một đường.”

 

Dương Tiểu Nha và Vạn nương t.ử đó : “Vậy thì đều cùng , cũng bầu bạn, chúng con đến trấn Tùng Khê thì xuống thuyền.”

 

Lúc Dương Nhị Đản vặn cửa, : “Thuyền cá của Phan đại nương lát nữa là tới, con cùng Hán thúc dỡ hàu, thuyền trống của bà vặn thể đưa qua đó.”

 

Giang Ninh thấy bọn họ đều sắp xếp thỏa, lập tức về phía Dương Đại Đầu và Liễu Diệp: “Các con thì ? Có về cùng ?”

 

Dương Đại Đầu đếm một chút, lắc đầu: “Nhiều như cũng hết, chúng con .”

 

 

Loading...