Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 160: Mẫu Nghi Phu Nhân

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:43:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lời ?” Lý thị mặt trắng bệch, vô cùng lo lắng.

 

Lưu Thúy Hoa khựng , gượng : “Thực cũng hiểu lắm, chỉ là thằng con nhà qua một chút, hình như là triều đình phản cảm nhất với khoa cử gian lận, phủ Cù Châu chúng xảy chuyện lớn như , ước chừng còn quan lớn ở kinh thành ngã ngựa, nhổ củ cải kéo theo bùn, chuyện còn xong ! Trước đây Tú tài Cử nhân thi đỗ ở chỗ chúng tiến thêm một bước dễ dàng lắm, cụ thể dễ dàng thế nào cũng hiểu.”

 

Lưu Thúy Hoa đây là một chút liền qua đây khoe khoang, cho trong lòng thấp thỏm ngứa ngáy.

 

Giang Ninh trầm ngâm : “Bởi vì phương thức tuyển chọn nhân tài chủ yếu của triều đình là khoa cử, nước Tề nhiều châu phủ như , Hoàng thượng thể nhớ kỹ ai? Về chỉ cần nhắc tới phủ Cù Châu, chắc chắn ý nghĩ đầu tiên chính là khoa cử gian lận.”

 

“A! Vậy thì cháu trai còn học hành cái gì nữa!” Lý thị đau lòng nhức óc.

 

Giang Ninh nhịn : “A nương, lo xa quá ! Cháu trai vẫn là bạch đinh, cho dù bọn nó thi Đồng sinh cũng đợi hai ba năm nữa, đó là chuyện vụ án khoa cử gian lận, đối với bọn nó sẽ ảnh hưởng gì, là những đạt công danh trong thời gian vụ án khoa cử gian lận mới ảnh hưởng.”

 

Lý thị lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Không ảnh hưởng là , ảnh hưởng là ... những cũng quá đáng tiếc!”

 

Giang Ninh than thở: “Vậy cũng còn cách nào, cho nên Tri phủ một đống sâu mọt hại cạn! Cũng may vạch trần ... Thôi, những chuyện nữa, tiếp tục việc, chúng còn lo chuyện lớn như !”

 

đúng đúng! Làm việc việc...” Lưu thị lời còn dứt, phía đầu thôn liền truyền đến tiếng gõ chiêng.

 

Tất cả lập tức xông ngoài, đám đàn ông như thôn trưởng đầu.

 

Lưu Thúy Hoa cũng cùng.

 

Nửa đường gặp đám Cao Dũng, tất cả đều về phía Giang Ninh.

 

Cao Dũng tiến lên, chỉ chỉ xe ngựa phía : “Giang nương t.ử, Khâm sai đại nhân đến tuyên thánh chỉ , mau về bày hương án chuẩn tiếp chỉ, còn nhà cô, bộ đều gọi qua đây.”

 

“Hả? Con cái đều ở trong thôn, trong nhà chỉ , ồ, đúng , còn chồng và em dâu , tính ?” Giang Ninh chút ngơ ngác.

 

“Tính tính tính, đều gọi qua hết!” Cao Dũng khóe miệng toét thật lớn.

 

Giang Ninh vội vàng đầu chạy về nhà, thuận tiện kéo cả Lý thị và Chu thị theo.

 

Những khác thì theo đội ngũ quan sai, thỉnh thoảng thì thầm to nhỏ.

 

Giang Ninh dọn bàn , bày hương án lên, đội ngũ quan sai đến.

 

Hoàng Chính Dương quen cửa quen nẻo sân, : “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu , Dương Giang thị ở thôn Dung Thụ trấn Đại Sơn huyện Bình An phủ Cù Châu tú ngoại tuệ trung, hiền thục tri lễ, thâm minh đại nghĩa, công với xã tắc, ban phong Mẫu Nghi phu nhân, thưởng bạc trắng ngàn lượng, ruộng trăm mẫu, gấm vóc trăm cây, ngự ban trang sức tám bộ, khâm thử! Mẫu Nghi phu nhân, tiếp chỉ !”

 

Giang Ninh ôm lấy trái tim sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, máy móc lĩnh chỉ tạ ơn.

 

Hoàng Chính Dương thấy bà ngây khỏi buồn : “Mẫu Nghi phu nhân, chúc mừng!”

 

Lý thị sự dìu đỡ của Chu thị run rẩy lên, nuốt nước bọt ừng ực, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Đại... đại nhân, Mẫu Nghi phu nhân là cái gì?”

 

Lý thị hỏi nghi vấn của tất cả dân làng, cái cũng thể phong cho Giang Ninh quan chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-160-mau-nghi-phu-nhan.html.]

 

Hoàng Chính Dương vẻ mặt nghiêm túc trầm ngâm : “Mẫu Nghi phu nhân là sự khen thưởng cũng là khẳng định của Hoàng thượng đối với Dương Giang thị, vinh dự đặc biệt như bình thường thể , ngay cả nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân cũng chắc sách phong bực , phong hiệu , Mẫu Nghi phu nhân gặp quan thể quỳ, cho dù đến mặt Vương gia Hoàng phi cũng chỉ cần hành bán lễ.”

 

“Lợi hại như !” Lý thị ngẩn , vội vàng về phía Giang Ninh: “Vậy quỳ ?”

 

Giang Ninh cho dở dở , vội vàng đỡ lấy Lý thị: “A nương, đừng nháo nữa! Chúng vẫn giống như đây.”

 

“Cái thể giống !” Thôn trưởng tiếng lòng của tất cả , cũng may Giang Ninh vẫn là Giang Ninh , bọn họ cần căng thẳng như .

 

Giang Ninh vội vàng dẫn quan sai nhà, đun nước cho bọn họ.

 

Hoàng Chính Dương trong sân những tờ giấy , hiếm khi trêu chọc một câu: “Mẫu Nghi phu nhân còn nhớ những giấy Tuyên mà tại hạ đặt ?”

 

“Nhớ nhớ, chuẩn xong , còn của Từ đại nhân, một cái cũng thiếu, ngoài còn chuẩn cho A Phong một ít, thằng bé thích sách như , thể quang minh chính đại học đường, thi khoa cử!” Giang Ninh vẻ mặt cảm khái.

 

Ánh mắt Hoàng Chính Dương sâu thẳm, nhấp ngụm , : “Ta định đưa hài cốt A Phong về kinh thành an táng, hai ngày nữa sẽ xuất phát, những ngày qua đa tạ Mẫu Nghi phu nhân, lúc đó kịp lời cảm ơn t.ử tế, cơ hội nhất định sẽ báo đáp đàng hoàng. Trường Tùng Trường Thận đều là những đứa trẻ thông minh lanh lợi, là hạt giống sách, hãy bồi dưỡng thật , ở kinh thành đợi chúng!”

 

Giang Ninh vội vàng dậy, trịnh trọng bái tạ.

 

Hoàng Chính Dương xua tay, : “Hoàng thượng ban thưởng cho bà ruộng trăm mẫu, đáng tiếc thôn Dung Thụ nhiều ruộng đất như , ngược bên phủ thành xét nhà nhiều quan lớn thương nhân giàu , quan phủ thu ít trang t.ử, cái nào thích hợp, còn ở đây, bà thể chọn một trang t.ử, hai ngày sẽ xong điền khế cho bà.”

 

Giang Ninh vui mừng khôn xiết, cũng khách sáo với Hoàng Chính Dương, lập tức gật đầu đồng ý.

 

Đợi quan sai , bộ dân làng thôn Dung Thụ đều sôi trào! Trước đây còn sẽ ghen tị Giang Ninh ngày tháng càng ngày càng , hiện giờ chỉ thể ngước bà, cũng sinh tâm lý ghen tị gì nữa, chỉ sự ngưỡng mộ sâu sắc.

 

Lý thị híp mắt : “Chuyện lớn như với lão đầu t.ử, còn bọn Đại Đầu cũng thông báo, còn tế bái tổ tông, cảm tạ liệt tổ liệt tông phù hộ! Ai da, nhà họ Dương chúng đúng là tổ mộ bốc khói xanh , thế mà một tài giỏi như !”

 

đúng đúng, đều thê bằng phu vinh, mẫu bằng t.ử quý, nhưng A Ninh giống , bà dựa chồng cũng dựa con, dựa bản lĩnh của chính kiếm ban phong cho , chậc chậc chậc, khác thật đúng là hâm mộ nổi!” Lưu thị liên tục khen ngợi, hận thể để Giang Ninh con dâu bà !

 

Không ít đều nghĩ như , quên mất đây bọn họ ghét bỏ Giang Ninh thế nào.

 

Ngày hôm , Dương lão đầu và Dương lão tam nhận tin tức vội vàng về thôn, hai ngay cả nhà cũng kịp về, chạy thẳng đến xưởng.

 

Thôn trưởng trêu chọc : “Dương Giang, nhà ông phượng hoàng vàng !”

 

Dương lão đầu thấy lời , theo bản năng về phía Lý thị: “Thật ? Lão đại gia đích thật sự Hoàng thượng ban phong ?”

 

“Cái đó còn thể là giả ? Thánh chỉ còn đang thờ trong đường phòng nhà lão đại kìa! Ta dám chạm !” Lý thị vui mừng sợ sệt.

 

Dương lão đầu hồi lâu mới bình tĩnh , toét miệng hỏi: “Lão đại gia đích ? Sao thấy ?”

 

“Lại núi , tích trữ thêm chút đồ gửi qua chỗ Đại Đầu.” Lý thị nhỏ giọng lầm bầm .

 

Dương lão đầu cạn lời: “Còn gửi cái gì mà gửi! Chuyện lớn như để bọn nhỏ đều trở về, nhớ Dương Hán hình như bọn Đại Đầu ở , tìm giúp đỡ!”

 

 

Loading...