Xuyên Thành Mẹ Chồng Độc Ác Cực Phẩm - Chương 39
Cập nhật lúc: 2025-11-29 01:11:47
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm sai lầm nhược điểm khác nắm giữ, tâm chỉnh đốn nhà họ Tiền, chẳng là chuyện trong chớp mắt . Vân cô nương bất quá chỉ thuận miệng một câu, Tri phủ đại nhân tùy tiện sai bắt , liền khiến nhà họ Tiền còn đường xoay sở.
Trương Lan Lan hề ngốc, Vân cô nương đời nào vô duyên vô cớ chạy đến mặt Tri phủ phu nhân mà lê đôi mách, để Tri phủ đại nhân , nhất định là ý lôi kéo .
Vân cô nương thấy thần sắc nàng, nàng hiểu lòng của , liền dừng đúng lúc, dây dưa nhiều về vấn đề , gọi Trương Lan Lan cùng Cẩm Tú Phường.
Trong phủ còn việc, Vân cô nương một lát liền rời . Trương Lan Lan rửa mặt, chào hỏi Hồ thị một tiếng, trong lòng nhớ đến đôi con trai con gái, liền tìm bọn trẻ.
Ba đứa trẻ đang chơi đùa trong sân, thấy rõ sự phân chia rạch ròi. Lấy Lưu Tú ranh giới, một bên là Vương Lạc, một bên là Lưu Thanh. Hai Nam hài nảy sinh ý ganh đua, ngấm ngầm tranh giành tỷ tỷ, đều ngoan ngoãn đến lạ thường, tranh lấy lòng Lưu Tú.
Lưu Tú tâm tư của các , chỉ cảm thấy chỉ cần các đ.á.n.h , hòa thuận chơi cùng là , nào ngờ hai tiểu gia hỏa ngoài mặt hì hì, trong bóng tối đấu đá ngừng.
Dù cũng chỉ là tâm tư trẻ con, chờ chơi cùng vài ngày quen thuộc sẽ thôi, lớn tiện can thiệp, chỉ cần hai Nam hài thực sự đ.á.n.h , chuyện đều dễ .
Hạt Dẻ Nhỏ
Lưu Tú thấy nương trở về, chạy tới lao lòng Trương Lan Lan nũng. Lưu Thanh cũng hì hì chạy tới. Tỷ hai ôm ấp nũng trong lòng Nương, khiến Vương Lạc bên cạnh mà ganh tị.
“Nương! Con cũng Nương!” Vương Lạc quanh một lượt, nghĩ , lập tức chạy thẳng nhà chính. Hồ thị đang xem sổ sách, Vương Lạc hấp tấp chạy lòng Nương , còn quên liếc mắt đưa tình với Lưu Thanh: Ngươi Nương thương, cũng Nương thương!
Hồ thị tít cả mắt, ôm con trai xoa xoa một hồi, bảo chơi, thì lo liệu bữa tối.
Lưu Cảnh khi Trương Lan Lan ngoài cũng ngoài, lo liệu chuyện tìm sư phụ cho Tiểu Thạch Đầu, giờ khắc mới về, nhà uống một ngụm , kể cho thê t.ử những điều mắt thấy tai hôm nay.
Vị thợ quan tài mà Lưu Cảnh tìm, vốn là nhân tuyển cực kỳ , nhưng Lưu Cảnh đến nơi mới , vị thợ đó mới qua đời mấy hôm ! Thợ quan tài trong thành vốn nhiều, đa đều t.ử của , tìm cho Tiểu Thạch Đầu một vị sư phụ thích hợp nữa, là chuyện dễ dàng.
Trương Lan Lan suy nghĩ một phen, chuyện của Tiểu Thạch Đầu thể kéo dài, cần giải quyết sớm.
“Ta một cách, .” Trương Lan Lan .
“Ồ, nàng xem?” Lưu Cảnh ngạc nhiên hỏi.
“Chàng cũng từng , thợ quan tài dễ hơn thợ mộc, tay nghề quá phức tạp.” Trương Lan Lan chậm rãi , “Ý là, chi bằng truyền thụ riêng cho Tiểu Thạch Đầu một ít tay nghề, cần quá nhiều, chỉ cần đủ để quan tài là . Sau Tiểu Thạch Đầu trở thành thợ quan tài, dù khác cũng là truyền dạy, sẽ ảnh hưởng đến việc ăn của nhà chúng . Hơn nữa, ngoài nhận Tiểu Thạch Đầu đồ , ít nhất trâu ngựa cho sư phụ mấy năm mới học nghề, đợi đến khi thoát ly sư phụ tự lập môn hộ, còn chờ đến năm nào tháng nào. Ta thấy Tiểu Thạch Đầu cũng còn nhỏ nữa, nếu cứ kéo dài, ngay cả việc cưới thê t.ử cũng khó , chi bằng sớm học nghề, tự lập môn hộ.”
“Cái ...” Lưu Cảnh nghĩ một lát, nếu Tiểu Thạch Đầu chịu khó học hỏi, theo ba tháng là thể học tay nghề độc lập quan tài, quả là một cách , “Ta thấy chủ ý của Nương t.ử , về nhà sẽ bàn bạc với Tiểu Thạch Đầu.”
Trương Lan Lan tiếp tục : “Nhà Tiểu Thạch Đầu ở trong thành, cửa hàng cứ mở ở nhà , cũng đỡ tiền thuê mặt bằng.”
Lưu Cảnh càng nghĩ càng thấy đáng tin cậy, nghĩ đến tương lai của Tiểu Thạch Đầu nơi nương tựa, một tảng đá lớn trong lòng cũng buông xuống, phần còn là lo lắng chuyện học hành của Lưu Thanh.
Sáng sớm hôm , cả nhà thu dọn đồ đạc chỉnh tề, xách theo lễ vật, đến tư thục của Lưu Dụ. Trương Lan Lan nhớ đến hôm đó trông thấy Hải Đường, trong lòng cứ mãi băn khoăn, nên tìm Lưu Dụ hỏi cho rõ ràng . Lưu Cảnh tâm tư của thê tử, đường cứ dẫn theo đôi con trai con gái vui vẻ.
Cả nhà đến tư thục, vẫn còn đang giảng bài, liền chờ ở trong sảnh đường, đợi đến khi tan học, Chương Hòe lúc mới rảnh rỗi đến tiếp khách. Lưu Dụ bí mật chào hỏi , về chuyện cháu trai đến tư thục học, Chương Hòe trong lòng rõ.
Năm ngày Lưu Thanh sẽ chính thức đến tư thục bái sư, từ đó ăn ở tại tư thục, bắt đầu cuộc đời học của . Tiểu Lưu Thanh vẻ kích động, cuối cùng nó cũng thể cùng nhị thúc sách học chữ !
Chương Hòe cùng phu thê Lưu Cảnh chuyện một lúc, bảo Lưu Dụ dẫn Lưu Thanh dạo quanh tư thục quen. Người lớn chuyện, Lưu Tú cảm thấy buồn chán, cũng theo nhị thúc và ngoài dạo chơi.
Vừa khỏi sảnh đường, liền thấy Chương Lăng vẻ mặt mừng rỡ chạy tới, : “Tú Tú , Thanh nhi, các ngươi đến?”
Lưu Tú hì hì : “Hôm nay theo cha Nương đến, cha Nương chuyện với , năm ngày nữa sẽ dọn đến tư thục học.”
“Tốt quá, và Thanh nhi sẽ là bạn học !” Chương Lăng hiền lành với Lưu Thanh, vẻ sư .
“Còn xin Chương Lăng ca ca chiếu cố nhiều hơn.” Lưu Tú vái chào Chương Lăng.
“Tú Tú gì , đều là bạn học, Thanh nhi tuổi còn nhỏ, chiếu cố nó là điều nên .” Chương Lăng , “Đi thôi, cũng cùng Dụ ca nhi dẫn các ngươi dạo, chỉ xem qua hoa viên, còn nhiều nơi qua .”
Chương Lăng và Lưu Dụ dẫn Tỷ hai Lưu Tú, Lưu Thanh dạo khắp tư thục, chỉ cho Lưu Thanh chỗ là học đường, chỗ là thư viện vân vân. Lưu Tú lắng kỹ lưỡng, chỉ cảm thấy Chương Lăng chuyện ôn tồn nhã nhặn, giọng ấm áp dễ , lời từ miệng thốt đặc biệt lọt tai.
Chương Lăng lớn lên ở trấn, tò mò về cuộc sống nông thôn, liền hỏi thăm cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của họ, Lưu Tú lượt trả lời, Lưu Dụ thỉnh thoảng bổ sung. Chương Lăng từ nhỏ chỉ sách, nô đùa như trẻ con thôn quê, thấy thú vị. Lưu Dụ thỉnh thoảng cũng bổ sung thêm, thấy Lưu Dụ mỗi tháng đều về nhà dạy nhà học chữ, Chương Lăng mắt sáng rỡ, : “Tú Tú mà đang học chữ, thật là .”
Lưu Tú mặt đỏ lên, : “Đều là chủ ý của nương, còn đa tạ nhị thúc nhiều.”
Lưu Tú nhắc đến nương nàng, Chương Lăng liền nhớ đến phụ nữ hiền lành , thầm nghĩ hổ là nông dân thể gửi Lưu Dụ học, kiến thức khác hẳn những phụ nữ nông thôn bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-doc-ac-cuc-pham/chuong-39.html.]
Đi dạo một vòng, ước chừng chuyện của lớn gần xong, Chương Lăng và Lưu Dụ liền đưa Tỷ hai trở về. phu thê Lưu Cảnh chuyện xong với , nội đường ngủ trưa, Phu thê hai uống chờ bọn trẻ về.
Lưu Thanh nhảy chân sáo chạy , lao lòng nương nũng, : “Nương, tư thục thật lớn, thật !”
Trương Lan Lan xoa đầu con trai, : “Vậy Thanh nhi chăm chỉ sách nha!”
“Dạ !” Lưu Thanh sức gật đầu.
Cả nhà hiếm hoi tụ họp trong thành, Lưu Cảnh đề nghị đưa tửu lầu bên ngoài ăn một bữa ngon. Người nông dân hiếm khi cơ hội đến tửu lầu trong thành, Tỷ hai sắp tửu lầu, mắt sáng rực lên vì vui sướng.
Tửu lầu gần nhất cách tư thục xa, ngay góc phố nơi Lưu Dụ bày hàng. Bốn lên lầu hai, chọn một chỗ sát cửa sổ, thể thấy nơi Lưu Dụ thường ngày bày hàng.
Con trai sắp học, Lưu Cảnh tâm trạng , bảo mỗi gọi món thích, một bàn rượu thịt vô cùng phong phú, Lưu Cảnh còn gọi một chai Hoàng tửu để uống.
Tay nghề của đầu bếp tửu lầu , cộng thêm tâm trạng vui vẻ nên ăn ngon miệng, ai nấy đều ăn no căng bụng.
Theo thói quen thường ngày, lát nữa là đến giờ Lưu Dụ bày hàng, Trương Lan Lan chăm chú quan sát Lưu Dụ, thấy thỉnh thoảng liếc về phía góc phố, thần sắc vẻ bồn chồn.
Trương Lan Lan đoán chừng, Lưu Dụ hình như đang chờ ai đó, chắc chắn là Hải Đường, liền cố ý gọi thêm hai đĩa bánh ngọt và một ấm , cả nhà ăn cơm xong vội rời , cứ thong thả uống ăn điểm tâm.
Lưu Dụ càng lúc càng sốt ruột, Trương Lan Lan trong lòng rõ, quả nhiên, một lúc liền thấy Hải Đường tay xách một cái giỏ đến góc phố, ngang ngó dọc yên tại chỗ chờ . Hải Đường xuất hiện, Lưu Dụ càng lo lắng lập tức rời khỏi tửu lầu. Trương Lan Lan thấy rõ ràng trong lòng, tiểu thúc đơn thuần tám phần Hải Đường mê hoặc, chỉ là rõ tình cảm của hai đến mức độ nào.
Hải Đường xách giỏ đợi một lúc, thấy Lưu Dụ lâu tới, dậm chân một cái đầu bỏ .
Hải Đường tâm tư bất chính, là câu dẫn Lưu Tuấn thành, nay chuyển sang Lưu Dụ. Trương Lan Lan tuyệt đối thể để tiện nhân lòng bất chính như Hải Đường hủy hoại tiền đồ của Lưu Dụ, lập tức bắt đầu tính toán.
Gia đình Vương chưởng quỹ Lưu Thanh năm ngày sẽ tư thục bái sư học hành, liền nhiệt tình giữ gia đình Lưu Cảnh ở thêm vài ngày, đợi đến khi lo liệu xong chuyện nhập học của Lưu Thanh hãy về. Trương Lan Lan vốn quấy rầy nhà Vương chưởng quỹ nhiều ngày, định dọn lữ điếm tạm trú, nhưng tiếc là Hồ thị yêu thích Lưu Tú, ngày ngày ôm lòng hôn dứt, nếu Trương Lan Lan đưa Lưu Tú , Hồ thị sẽ là đầu tiên đồng ý.
Thế là cả nhà tiếp tục ở nhà Vương chưởng quỹ, Trương Lan Lan tránh khỏi việc quản thúc hai đứa trẻ nghịch ngợm, khách quy củ của khách.
Lưu Tú thì , nhà Nghĩa phụ Nghĩa mẫu cũng coi như là nửa nhà của nó, nhưng Lưu Thanh thì khỏi khiến lo lắng. Trương Lan Lan Lưu Thanh và Vương Lạc đang trừng mắt trong sân, lấy một chữ sầu mà hình dung thì cho đủ.
Hai đứa trẻ , chơi cùng mấy ngày vẫn hòa hợp, khi Lưu Tú mặt, hai đứa giả ngoan hơn cả đứa ngoan nhất, lấy lòng tỷ tỷ, nhưng Lưu Tú bước nhà, hai đứa bé liền đấu đá như gà chọi, ai chịu nhường ai. Thấy hai đứa ngươi một lời một câu, sắp sửa đ.á.n.h nữa , Trương Lan Lan xoa trán, vội vàng gọi Lưu Tú ngoài chủ, hai đứa bé thấy tỷ tỷ , trở mặt còn nhanh hơn lật sách, giây còn mặt mày xanh lét nhe răng trợn mắt, giây tươi như hoa, đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn hơn hẳn.
là hai tiểu tổ tông.
Mấy ngày nay Lưu Cảnh cũng rảnh rỗi, đây là đầu tiên ngoài ký gửi những chiếc trâm gỗ tại nhà, đó dạo quanh khắp nơi, tìm kiếm một vài khách quen cũ, xem công việc nào để nhận . Dù tiểu nhi t.ử cũng học, là một khoản chi tiêu lớn, tuy rằng thê t.ử thể kiếm ít tiền, nhưng Lưu Cảnh ườn dựa thê t.ử nuôi sống cả nhà, điều thật hợp lẽ. Chỉ tiếc rằng thu đông là mùa vắng khách, ngày càng lạnh hơn, việc ăn cũng ngày càng ít , nếu nhờ mấy chiếc trâm gỗ kiếm tiền, thì ngay cả chút thu nhập cũng còn.
Lưu Cảnh vòng gần hết nửa thành, thu hoạch gì, buồn bã trở về Cẩm Tú Phường, đến cửa, sợ thê t.ử thấy sẽ lo lắng, bèn chỉnh đốn tinh thần, khí thế hăng hái bước sân.
Trương Lan Lan đang hành lang chằm chằm ba đứa trẻ, để tránh việc nàng chú ý, ba đứa bé gây chuyện gì khác. Lần thành, Trương Lan Lan còn mang theo bộ y phục nàng mua ở Cẩm Tú Phường, bình thường ở thôn quê ít cơ hội mặc, giờ thành đương nhiên ăn diện thật . Hiện tại nàng tĩnh lặng hành lang, một váy màu xanh nhạt nổi bật vẻ tựa như sứ thanh hoa thủy mặc, tĩnh mịch mà mỹ hảo. Lưu Cảnh liếc mắt một cái liền ngây dại, sự khó chịu khi ở bên ngoài quét sạch còn, vội vàng bước tới chiêm ngưỡng ái thê ngàn kiều vạn mị của .
“Trâm cài đều ký gửi xong ?” Trương Lan Lan hỏi.
Lưu Cảnh gật đầu, từ trong lòng móc một túi vải, nhét tay thê tử, : “Đây là tiền đặt cọc, hai lượng bạc, chờ khi trâm bán hết còn thu nhập khác.”
Trương Lan Lan híp mắt, vui vẻ cất bạc , kéo Lưu Cảnh phòng, bày một bộ y phục mới, : “Ta đến Cẩm Tú Phường chọn thành y cho đấy, mặc xem thử.”
Lưu Cảnh bình thường đều mặc đồ gọn gàng, thuận tiện cho việc , ít khi mặc loại trường bào thế . Đã là tâm ý của thê tử, vui vẻ . Bộ y phục là do Trương Lan Lan chọn dựa bộ của , màu chủ đạo là xanh lam và trắng.
Lưu Cảnh dáng cao ráo, quả thực là giá treo y phục sống, mặc y phục mới trông vô cùng tuấn tú. Trương Lan Lan Lưu Cảnh, chính , đây chẳng là y phục tình nhân ! Rất hài lòng!
Mỹ nam ở mắt, vì đủ loại hiểu lầm mà tâm tư , giờ đây khúc mắc hóa giải, Trương Lan Lan nuốt một ngụm nước bọt, nếu vì đang khách ở nhà khác là ban ngày, nàng quả thực đem Lưu Cảnh "tại chỗ chính pháp"!
Lưu Cảnh đang cúi đầu so thử y phục mới, thê t.ử bên cạnh dùng ánh mắt thị gian ngắm bao nhiêu .
Nàng lắc đầu, ném những ý nghĩ dơ bẩn trong đầu gáy, nàng còn chuyện chính sự cần bàn bạc với Lưu Cảnh. Lưu Dụ là ruột của Lưu Cảnh, gì thì , chuyện của Lưu Dụ cũng để ca ca nó . Trương Lan Lan bèn đem chuyện Hải Đường kể hết bộ cho Lưu Cảnh, cuối cùng : “Ta vẫn đoán chắc Dụ Oa ý nghĩ gì, chỉ sợ đ.á.n.h chuột vỡ bình ngọc, tổn thương tâm ý của Dụ Oa. Tục ngữ , sợ kẻ trộm ăn trộm, chỉ sợ kẻ trộm nhòm ngó, nàng Hải Đường suốt ngày nhòm ngó Dụ Oa nhà chúng , phòng thể phòng nổi.”
Lưu Cảnh đầu tiên chuyện , vì nó liên quan đến tiền đồ của , lập tức nghiêm túc hẳn lên. Nàng Hải Đường nếu là cô nương nhà lành thì còn , đáng tiếc là kẻ tâm thuật bất chính, Lưu Cảnh tuyệt đối thể để nàng đạt mục đích.