Ăn tối xong, Lưu Cảnh ôm con trai Lưu Thanh sân cho tiểu mẫu dương ăn, đuổi con gái Lưu Tú chỗ khác, vẻ mặt thần bí, thầm thì với Lưu Thanh.
Trương Lan Lan đôi cha con lén lút, Lưu Cảnh đang giấu t.h.u.ố.c gì trong hồ lô, khỏi thấy buồn .
đến tối khi ngủ, Trương Lan Lan liền nổi nữa.
Lưu Dụ ngủ nhà, ngủ chung phòng với Tiểu Thạch Đầu. Lưu Thanh ầm ĩ đòi ngủ với nhị thúc, lấy cớ là hỏi nhị thúc thêm về chuyện học ở tư thục, để chuẩn cho việc nhập học .
Lưu Cảnh mang một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngay ngắn bên ngoài cửa phòng Trương Lan Lan. Nghe thấy tiếng con trai náo động bên trong, vội vàng phòng, bế con trai ngoài.
“Này, gì đó?” Trương Lan Lan kéo tay áo Lưu Cảnh, cảnh giác hỏi, “Chàng ôm Thanh oa ?”
Lưu Cảnh vẻ mặt nghiêm nghị, với Lưu Thanh: “Nương và tỷ tỷ ngủ , Thanh oa ngoan, quấy rầy. Cha dẫn Thanh oa đến chỗ nhị thúc con, con chuyện với nhị thúc một lúc, cha sẽ bế con về ngủ.”
Lưu Thanh chỉ mặc áo giữa, hưng phấn múa tay múa chân, vỗ tay : “Tốt , cha bế con tìm nhị thúc! Con nhiều câu hỏi hỏi nhị thúc!”
Trương Lan Lan liếc Cha con hai đầy vẻ tin tưởng. Lưu Cảnh chấm nhẹ lên mũi con trai: “Vậy con hứa với cha, lát nữa nhị thúc ngủ , cha sẽ bế con về, con quấy, ngủ ngoan, ?”
Lưu Thanh gật đầu lia lịa, nhanh chóng đồng ý. Lưu Cảnh với Trương Lan Lan: “Nương tử, Thanh oa đang hứng thú học hành, bế nó đến phòng Dụ oa chơi một lúc, lát nữa sẽ đưa về, nàng và Tú Nhi cứ ngủ .”
Trương Lan Lan nghĩ nghĩ, : “Được, lát nữa nhớ đưa tiểu t.ử về.”
Lưu Cảnh đáp lời, ôm Lưu Thanh khỏi phòng. Lưu Tú rửa mặt xong, tựa tường ngủ gà ngủ gật. Trương Lan Lan thổi tắt đèn, chui chăn.
Không qua bao lâu, Trương Lan Lan đang ngủ say, đột nhiên cảm thấy một bàn tay vươn từ phía .
“Thanh oa, ngủ ngoan…” Trương Lan Lan lầm bầm, cơn buồn ngủ ngừng ập đến, mí mắt nặng trĩu, mơ màng. hiểu , nàng đột nhiên cảm thấy bàn tay gì đó kỳ lạ.
“Nương tử…”
Trương Lan Lan lập tức cảm thấy da đầu tê dại.
“Chàng gì thế!” Trương Lan Lan giận dữ, ngờ Lưu Cảnh giữ lời hứa đưa con trai về, mà tự mò mẫm lên giường trong bóng tối, còn… còn chuyện đáng ghét !
Thân thể Lưu Cảnh run lên, nhưng thấy bên ngoài truyền đến tiếng lớn của trẻ con.
“Oa! Oa! Nương! Con nương!” Tiếng của Lưu Thanh vang vọng khắp nhà, Tiểu Thiên Thiên đang ngủ say cũng tỉnh giấc. Hai đứa bé cùng oa oa, lập tức đ.á.n.h thức cả nhà.
“Tên tiểu t.ử thối!” Lưu Cảnh nghiến răng nghiến lợi, nhanh chóng kéo y phục mặc . Trương Lan Lan luống cuống kéo xiêm y che , vội vàng gọi sang phòng bên cạnh: “Thanh oa, nương ở đây !”
Lưu Tú đ.á.n.h thức, mơ màng dụi mắt. Trương Lan Lan con gái thấy ăn mặc chỉnh tề, vội vàng vỗ lưng Lưu Tú, dỗ dành: “Tú Nhi ngủ tiếp , nương xem con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-doc-ac-cuc-pham/chuong-30.html.]
Trương Lan Lan trừng mắt Lưu Cảnh một cái, mặc chỉnh tề sang phòng bên cạnh xem con trai.
Lưu Cảnh tủi đau lòng, khó khăn lắm mới dỗ con trai sang phòng ngủ, cuối cùng cơ hội mật với thê tử, ai ngờ cái Tiểu t.ử thối đó!
Aizz! Lưu Cảnh mặt đen , ngửa mặt lên trời thở dài…
Trương Lan Lan phòng Lưu Dụ, thấy Lưu Thanh đang giường lớn.
“Nương ở đây.” Trương Lan Lan vội vàng dỗ con trai.
Lưu Thanh thấy nương đến, thút thít chui lòng nương .
Lưu Thanh gặp ác mộng, tỉnh dậy vốn tìm nương, ai ngờ nương ở bên cạnh. Lưu Thanh quên mất đang ngủ ở phòng nhị thúc, lập tức nghĩ rằng nương bỏ , cần nó nữa, liền đau lòng rống lên.
Lưu Thanh sợ hãi nhẹ, Trương Lan Lan dỗ dành mãi mới nín.
Lúc Lưu Cảnh đến xem tình hình: Chỉ thấy tên tiểu t.ử thối Lưu Thanh cả chui tọt lòng thê t.ử , hai bàn tay mũm mĩm còn túm lấy áo n.g.ự.c thê t.ử !
Tiểu t.ử thối! Phá hỏng chuyện của lão tử! Cái móng vuốt nhỏ , túm thế!? Đó là nơi cha ngươi sờ đấy!
Lưu Cảnh mặt đen như đ.í.t nồi, khẽ nhéo m.ô.n.g Lưu Thanh hai cái: “Cái thằng tiểu t.ử thối nhà ngươi! Chỉ tí bản lĩnh thôi ?”
Lưu Thanh cha mắng, càng chui sâu lòng nương, cả treo Trương Lan Lan.
Trương Lan Lan Lưu Cảnh phá hỏng chuyện , trong lòng nhất định cực kỳ khó chịu. ai bảo đó là con trai chứ? Cứ chịu đựng !
“Ta ôm Thanh oa về phòng ngủ, cứ ngủ với Dụ oa và Tiểu Thạch Đầu .” Trương Lan Lan ôm con trai .
Lưu Cảnh thở dài, cam chịu cởi giày lên giường, chen chúc ngủ chung với , trong lòng thầm hỏi chính : Rõ ràng đó là thê t.ử của , rốt cuộc khi nào thê t.ử mới cho ăn miếng thịt đây!
Sáng sớm tinh mơ, Lưu Thanh tỉnh dậy, vẫn vẻ mặt vô tư lự, vui vẻ nhảy nhót trong sân, tối qua một trận hỏng chuyện của lão t.ử .
Hôm nay nhà họ Tiền tang sự cho Lão Tiền, theo quy củ của Lưu gia thôn, mỗi nhà đều tham dự. Mặc dù phu thê Tiền Đại từng hiềm khích với nhà Lưu Cảnh, nhưng dù khuất là Lão Tiền, c.h.ế.t là lớn, Trương Lan Lan cảm thấy vẫn nên một chuyến.
Vì lo cho Lưu Thanh học, thêm một khoản chi tiêu nữa, Lưu Cảnh ăn sáng xong liền bắt đầu trâm gỗ.
Hạt Dẻ Nhỏ
Theo lý mà , nhà Lưu Cảnh chỉ cần một đưa lễ và giúp đỡ là đủ. Trương Lan Lan vốn định tự , nhưng khi sắp khỏi cửa, đột nhiên thấy phu thê Tiền Đại đến nhà, cả hai tay đều xách đồ.
Trương Lan Lan lập tức cảnh giác, hai lo tang sự ở nhà, chạy đến nhà gì? Chẳng lẽ vẫn còn ôm lòng xa Lưu Cảnh quan tài?