Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 58: Ôn Hướng Bắc Làm Việc Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:59:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sự chế nhạo của tuy khiến khó xử, nhưng cũng kích phát đấu chí của , chẳng qua chỉ là chút việc tốn sức ngoài đồng, thể Đại ca vượt mặt ?

 

Hắn chứng minh cho thấy, Ôn Hướng Bắc việc gì cũng thể .

 

Cầm cuốc lên, đào bùn , nhịn buồn nôn, bỏ từng con lươn chậu.

 

Mặt trời dần lên cao, Ôn Hướng Bắc chỉ cảm thấy phơi đến mức hoa mắt ch.óng mặt, từng giọt mồ hôi từ thái dương trượt xuống. Hơn nữa cứ cúi khom lưng mãi, cảm thấy eo như sắp gãy đến nơi .

 

Ngẩng đầu Đại ca, đừng Đại ca, ngay cả Nhị ca cũng bỏ xa một đoạn dài.

 

Ôn Hướng Bắc đột nhiên hiểu câu “Đại ca dễ dàng gì” của Nương. Quả thực dễ dàng. Hắn hôm nay còn trồng trọt, chỉ là giúp trong nhà bắt lươn, còn tính là nông chính thức, mệt thành thế , Đại ca ngày thường ruộng vất vả đến nhường nào?

 

Lão Đại Lão Nhị phía vẫn đang cắm cúi việc, Ôn Hướng Bắc xoa xoa cái eo đau nhức, trong lòng một vạn đ.á.n.h trống lui quân, nhưng nghĩ đến những lời Nương , c.ắ.n răng, vẫn tiếp tục .

 

Vất vả lắm mới bắt nửa chậu, cảm thấy tiếp sẽ ngất xỉu giữa ruộng bùn mất. Lúc , chợt Đại ca phía : “Tạm , chúng về giao hàng thôi.”

 

Ôn Hướng Bắc bao giờ cảm thấy Đại ca chuyện êm tai đến thế. Hắn lập tức bưng chậu lên bờ, trượt chân, cả ngã nhào xuống ruộng bùn.

 

“Lão Tam!” Lão Đại lập tức bỏ chậu gỗ xuống, lao tới kéo lên, ân cần hỏi: “Đệ chứ?”

 

Ôn Hướng Bắc khuôn mặt ân cần của Đại ca, nghĩ đến lời Nương tối qua “Đại ca thật quan tâm con”, chỉ cảm thấy bản thật khốn nạn.

 

Trước Đại ca cũng thường quan tâm như , nhưng đáp thế nào?

 

Hắn từng để ý đến sự quan tâm của Đại ca, thậm chí còn cảm thấy Đại ca lải nhải, lo chuyện bao đồng, luôn tỏ cực kỳ mất kiên nhẫn.

 

Lão Đại thấy nửa ngày lên tiếng, nhớ lúc hỏi chuyện luôn ghẻ lạnh, liền thêm gì nữa, chỉ sợ nhiều khiến chán ghét.

 

, thấy khẽ đáp: “Đệ , Đại ca.”

 

Tay Lão Đại đỡ Lão Tam cứng đờ, nhớ rõ bao lâu thấy đáp lời ! Xem Lão Tam quả thực ghi tạc những lời Nương tối qua trong lòng.

 

Để che giấu sự kích động, đợi Lão Tam vững , vội vàng cúi nhặt những con lươn rơi vãi mặt đất.

 

“A! Đây là cái gì!”

 

Ôn Hướng Bắc đột nhiên kinh hô.

 

Lão Đại đầu , liền thấy bắp chân hai con đ*a dài bằng ngón tay cái, đang ngọ nguậy chui trong thịt, mà Lão Tam đang đưa tay, giật thứ .

 

“Đừng động!” Lão Đại vội vàng ngăn cản, “Đây là đỉa, thể giật mạnh. Nếu đứt trong thịt, thì rạch thịt mới lấy .”

 

Tay Ôn Hướng Bắc lập tức cứng đờ giữa trung.

 

Lão Đại thành thạo móc từ trong n.g.ự.c một gói giấy dầu, bốc một nắm muối ăn rắc lên con đ*a. Cảm nhận sự kích thích, con đ*a lập tức nhả giác hút, rơi khỏi chân.

 

Ôn Hướng Bắc buồn nôn đến mức da đầu tê dại, nghĩ đến thứ chui cơ thể , nhanh ch.óng xỏ giày , hung hăng giẫm nát bét hai con đ*a hút no m.á.u.

 

Phát tiết xong cảm xúc, tò mò hỏi: “Đại ca, rắc thứ gì ? Thật kỳ diệu, rắc lên thứ liền rơi xuống.”

 

“Là muối.” Lão Đại đáp. Hắn quanh năm việc ngoài ruộng, thể tránh khỏi việc gặp loại thứ , trong n.g.ự.c luôn chuẩn sẵn một chút muối, chính là để đối phó với tình huống .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-58-on-huong-bac-lam-viec-roi.html.]

Ôn Hướng Bắc chợt ngẩn , chẳng qua c.ắ.n hai miếng ầm ĩ lên, mà Đại ca những năm nay luôn đối mặt với những loại côn trùng ...

 

Giờ phút , đối với câu "Đại ca dễ dàng gì" của mẫu nhận thức sâu sắc hơn.

 

“Đi thôi, đến lúc về giao hàng .” Phía xa truyền đến tiếng giục giã của Lão Nhị.

 

Ba lúc mới bưng lươn trở về nhà.

 

Lão Đại Lão Nhị đưa đồ cho hai Lương Vân, liền rửa chân, ngừng nghỉ chuyển hàng lên xe bò, thành giao hàng.

 

Ôn Hướng Bắc vì cú ngã đó, cả là bùn đất, liền cùng họ.

 

Đợi rửa mặt xong, trong bếp, Diệp Văn cùng Điền Xuân Hoa đang bữa trưa, ngửi thấy mùi thơm đến nhà bếp.

 

Hôm nay bánh nướng nhân thịt lợn ăn kèm cháo ngũ cốc, Điền Xuân Hoa phụ trách gói, Diệp Văn thì phụ trách rán, trong chiếc chảo sắt lớn mấy chiếc bánh nướng to bằng bàn tay nam nhân trưởng thành, mép bếp, còn đặt một rổ rán xong.

 

“Nương, tay nghề của tiến bộ cũng nhiều quá đấy! Hay là giúp con hỏi Phụ xem bí quyết khoa cử nào , con cũng tiến bộ tiến bộ với.”

 

Hắn vớ lấy một chiếc bánh nướng, liền nhét miệng.

 

Diệp Văn chỉ nhẹ nhàng buông một câu: “Không quy củ.” rốt cuộc quá chỉ trích .

 

Tên tiểu t.ử khốn nạn hôm nay biểu hiện còn coi như tạm , mặc kệ nhiều ít, ít nhất cũng nguyện ý xuống ruộng .

 

Nay trong nhà cũng thiếu đồ ăn, ăn vụng một cái, cũng chẳng tính là gì, lúc rán xong mẻ đầu tiên, bà còn cho Ôn Hướng Nam một cái đấy, nha đầu một cái, còn xin bà thêm một cái cho Tiểu Thất một cái, cầm hai chiếc bánh nướng liền tìm .

 

Ôn Hướng Nam vốn dĩ tâm cao khí ngạo, coi thường những đứa trẻ cùng trang lứa trong thôn, vì lớn ngần cũng chẳng bạn thực sự nào.

 

Tiểu Thất và nàng tuổi tác xấp xỉ, nơi nơi nhường nhịn nàng, mấy ngày trôi qua, hai trở thành bạn , tiểu cô nương vốn luôn chỉ đến bản lúc đều thể nhớ đến việc lấy cho Tiểu Thất một chiếc bánh nướng , Diệp Văn vui mừng.

 

Một là cảm thấy cái đùi Tiểu Thất , ôm càng c.h.ặ.t càng thể thoát khỏi vận mệnh mà hệ thống dự báo, hai cũng là để tiểu nha đầu học cách suy nghĩ cho khác nhiều hơn.

 

Ôn Hướng Bắc bỏng đến mức nhe răng trợn mắt, trong lòng hiểu rõ Nương thật sự trách cứ , lập tức tươi rạng rỡ. Tuy việc mệt, nhưng khi xong Nương khôi phục thái độ đối với như , đột nhiên cảm thấy việc cũng khó chịu đến thế nữa.

 

“Nương,” Thấy Diệp Văn tâm trạng tồi, nhân cơ hội mở miệng nhắc đến chuyện của Vương Gia Thiên, “Vương nhờ con hỏi một chút, hàng của chúng thể cũng cung cấp cho Phúc Vận t.ửu lâu một ít ?”

 

Nghe , lông mày Diệp Văn đột nhiên nhíu c.h.ặ.t.

 

“Hôm qua con gặp Vương Gia Thiên ?!” Bà tiếp lời chuyện cung cấp hàng, ngược nghiêm giọng chất vấn. Thì tên khốn tối qua về muộn như , gặp Vương Gia Thiên. Uổng công bà còn đặc biệt đợi về, Diệp Văn tức đến mức đ.á.n.h .

 

Ôn Hướng Bắc thấy mẫu sắc mặt , bà là đang tức giận việc lén lút gặp mặt Vương Gia Thiên, vội vàng biện minh cho đối phương: “Nương, thật sự hiểu lầm Vương , loại như nghĩ .”

 

“Loại như nghĩ?” Diệp Văn chỉ cảm thấy lửa giận đầy bụng xông thẳng lên đỉnh đầu, hết nước hết cái, đứa con trai khốn nạn mà nửa câu cũng lọt tai.

 

“Tạm bàn đến phẩm hạnh của , tình nghĩa đối với con chung quy là thật.” Ôn Hướng Bắc cũng nổi tính bướng bỉnh, “Hôm qua đặc biệt tìm con, sợ mà giận lây sang con, nhất định đích đến giải thích rõ ràng, là con cố ý cản .”

 

Hắn thật sự nghĩ , mẫu thành kiến sâu đậm với Vương Gia Thiên như . Người rõ ràng là thật tâm thật ý đối đãi với , lẽ nào như cũng ?

 

Diệp Văn quả thực cạn lời hỏi ông trời. Tên Vương Gia Thiên đó một bụng nước , dùng ngón chân nghĩ cũng trong chuyện chắc chắn vấn đề.

 

Người là đại thiếu gia ngậm thìa vàng sinh , còn , một tài hoa, hai bối cảnh, mị lực nhân cách cũng bình thường, khác dựa cái gì mà coi một nhi t.ử nhà nông như ?

 

 

Loading...