Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 52: Có Bản Lĩnh Chạy Thì Đừng Có Về

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:59:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà thấy Lương Vân vẻ mặt ngượng nghịu, chút tự nhiên, trong lòng tỏ tường, liền cố ý một cách tùy ý: "Đến , các ngươi đem chỗ lươn còn sạch . Xuân Hoa, Tiểu Nam, hai đứa theo bếp."

 

Lương Vân thấy Diệp Văn hề buông lời chế giễu lạnh nhạt với , trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng buông xuống. Trong sân chỉ còn bà và Dư Quế Hương, sự mất tự nhiên đó cũng tan biến hơn phân nửa.

 

Hai đều là nhanh nhẹn, lập tức thế vị trí của Điền Xuân Hoa và Ôn Hướng Nam, bắt tay dọn dẹp chỗ lươn còn .

 

Diệp Văn dẫn hai bếp, Ôn Hướng Nam nhịn hỏi: "Nương, thuê Lương thẩm t.ử đến công ?" Phải rằng Nương và Lương thẩm t.ử là đội trời chung nhất, gặp mặt kiểu gì cũng cãi vài câu.

 

"Lương thẩm t.ử của con chỉ là khẩu xà tâm phật, tâm tư xa gì. Trước là Nương hiểu chuyện, các con cũng khó bà nữa, bà cũng chẳng dễ dàng gì." Diệp Văn đặc biệt dặn dò. Khi nguyên chủ và Lương Vân tranh cãi, hai cô tẩu ít hùa theo.

 

Cuộc sống của Lương Vân quả thực dễ dàng. Tuy góa bụa như nguyên chủ, nhưng khi thành sinh một đứa con trai ngốc nghếch.

 

Sau tuy sinh một đứa con trai út khỏe mạnh, nhưng ai cũng , Lão Nhị tương lai chăm sóc ca ca cả đời. Thời buổi kiếm miếng ăn khó, ai nguyện ý nuôi thêm một kẻ ăn bám?

 

Huống hồ đứa con ngốc đó gây chuyện thì thôi, một khi gây rắc rối, chỉ riêng việc bồi lễ xin cũng đủ mệt mỏi. Vì ai nguyện ý gả khuê nữ nhà họ, dẫn đến việc con trai thứ hai của Lương Vân mười tám tuổi mà ngay cả một mối mai cũng .

 

Nghĩ đến việc nguyên chủ năm xưa mắng Lương Vân ghen tị sinh một đứa con trai thông minh, Diệp Văn khỏi lắc đầu, đây rõ ràng là đ.â.m d.a.o tim , thảo nào Lương Vân nhắm bà.

 

Hai bếp lò trong nhà đồng thời đỏ lửa, Diệp Văn xào lươn, Điền Xuân Hoa nấu cơm, Ôn Hướng Nam phụ trách trông lửa.

 

Bữa trưa chuẩn món cà tím kho thịt, kim chi xào, còn một nồi canh sườn hầm sơn d.ư.ợ.c lớn.

 

Lão Đại Lão Nhị giao xong một đợt hàng về đến nhà, ngửi thấy từng đợt mùi thức ăn thơm nức. Trong món cà tím kho thịt chất đầy những miếng thịt ba chỉ to, bóng nhẫy dầu mỡ, kim chi xào xen lẫn những đoạn ớt khô, mùi chua cay câu dẫn khiến liên tục nuốt nước bọt.

 

"Nương, hôm nay món gì ? Thơm quá!" Ôn Hướng Bắc nhịn ló đầu cửa bếp ngó.

 

việc, vốn chột , trốn trong phòng nửa ngày. Lúc mùi thơm câu dẫn đến mức sâu đói cồn cào, cuối cùng nhịn nữa, quyết định ngoài đối mặt với hiện thực.

 

Hắn thầm nghĩ, qua lâu như , Nương chắc sớm quên, sẽ truy cứu chuyện việc nữa nhỉ?

 

Thấy Diệp Văn xào mấy chảo lươn xé sợi, múc đầy mấy thùng gỗ lớn bày bàn ăn, lén lút chuồn tới hít sâu một , kinh ngạc : "Nương, con tin ! Ma lạt thiện ti thịnh hành trong thành thật sự là do , mùi vị giống hệt món con từng ăn trong thành!" Thậm chí vì khỏi chảo còn bốc nóng, càng thơm hơn.

 

"Nhiều Ma lạt thiện ti thế ! Trong t.ửu lâu một đĩa nhỏ bán bốn mươi văn, chỗ của chúng đáng giá bao nhiêu tiền chứ!" Hắn hớn hở tính toán, cho dù giá thu mua giảm một nửa, bán hết chỗ cũng thể kiếm ít. Có khoản tiền , Nương thể dành dụm , vặn cung cấp cho dùng khi thi.

 

Nghe Ôn Hướng Bắc trong t.ửu lâu bốn mươi văn một phần, tay Diệp Văn khựng , thầm nghĩ, quả nhiên, thương nhân chính là thương nhân, qua một tay, giá cả đội lên hơn gấp đôi.

 

Diệp Văn thèm để ý đến , tiên múc phần cơm canh của Đại Hổ Nhị Hổ , bảo Lão Nhị mang ruộng, đó phân phó những khác: "Đều rửa tay , chuẩn ăn cơm thôi."

 

Lão Đại chuyển hàng xào xong lên xe, dọn trống chiếc bàn ăn trưa.

 

"Quế Hương tẩu t.ử, Lương thẩm, mau đừng bận rộn nữa, Nương bảo chúng con gọi hai ăn cơm !" Ôn Hướng Nam gọi hai vẫn đang bận rộn ngoài sân, liền chờ kịp mà bàn.

 

Hai nhà xuống, thấy những miếng thịt ba chỉ to bự trong món cà tím, đưa mắt , đều thấy sự khiếp sợ trong mắt đối phương, ngày lễ ngày tết, nhà họ Ôn ăn uống thịnh soạn đến thế!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-52-co-ban-linh-chay-thi-dung-co-ve.html.]

Dư Quế Hương và Lương Vân đưa mắt , nhất thời tiến thoái lưỡng nan. Chỉ Diệp thị giữ ăn cơm, ngờ mâm cơm chất lượng thế . Sớm nhà họ ăn ngon như , các nàng về nhà . Nhận tiền công còn ăn bữa cơm ngon thế , đây chẳng là chiếm tiện nghi của ?

 

Hai đều là thật thà, trong lòng áy náy, chôn chân tại chỗ dám lên bàn.

 

Diệp Văn vội vàng gọi hai : "Mau xuống ăn cơm , lát nữa xử lý nốt chỗ lươn còn , các ngươi thể về nhà ."

 

Ôn Hướng Bắc thấy mẫu gọi kẻ thù đội trời chung ăn cơm, kinh ngạc thôi. Phụ thật tài giỏi, thể đổi Nương triệt để đến thế. Hai nào gặp mặt mà chẳng cãi một trận? Bây giờ thể chung bàn ăn cơm ?

 

Lương Vân c.ắ.n răng, thầm nghĩ, thôi bỏ , ăn thì ăn! Cùng lắm thì lát nữa xử lý xong lươn, giúp nhà họ Ôn thêm chút việc khác. Dù bà cũng kẻ tiểu nhân chiếm tiện nghi của khác.

 

Nghĩ thông suốt, bà kéo Dư Quế Hương xuống. Mọi lượt an tọa, Ôn Hướng Bắc chờ kịp cầm bát lên định xới cơm.

 

động tác của Diệp Văn còn nhanh hơn, một tay giật lấy bát đũa của .

 

"Lão Tam sáng nay cái gì cũng , theo nguyên tắc phân phối theo lao động hiện tại của nhà chúng , trưa nay ngươi đừng ăn nữa, ngoài ." Bà nhạt giọng .

 

"Nương!" Ôn Hướng Bắc dám tin mẫu . Hắn vốn tưởng Nương sớm quên chuyện buổi sáng, ngờ, bà đều ghi tạc trong lòng.

 

Điền Xuân Hoa bưng bát cảnh , chỉ cảm thấy quen thuộc đến lạ.

 

Đã từng lúc, cơm ăn chính là bản nàng. Nay Bà bà đối xử bình đẳng ngay cả với Tam mà ngày thường thiên vị nhất, lao động thì cho ăn cơm.

 

Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, may mà bây giờ học cách ngoan ngoãn, nếu chắc chắn quả ngon để ăn.

 

Ôn Hướng Bắc Nương , hổ tủi . Cho dù xuống ruộng việc, nhưng thể ngoan ngoãn ruộng là sự nhượng bộ lớn nhất của . Không ngờ Nương nhẫn tâm như , việc thì cho ăn cơm!

 

Mẫu chuyện gì cũng lấy trung tâm mất ?

 

Đặc biệt là còn mất mặt mặt những trưởng mà coi thường nhất, tức tủi, đỏ mắt gào lên: "Không ăn thì ăn! Nương bây giờ quá đáng lắm! Con ghét !"

 

Nói xong, "xoạch" một tiếng dậy, đầu lao thẳng ngoài cửa.

 

Lúc cửa vặn đụng Lão Nhị đưa cơm về. Thấy hốc mắt đỏ hoe, tức giận đùng đùng, Lão Nhị hỏi: "Lão Tam, thế ?"

 

"Liên quan rắm gì đến !" Ôn Hướng Bắc chút nể tình, đưa tay đẩy Lão Nhị , chớp mắt biến mất khỏi tầm mắt .

 

Tự dưng đẩy một cái, Lão Nhị đầu óc mù mịt. Hắn Nương sắc mặt vui, đoán chừng tên khốn nạn chắc chắn là chọc Nương tức giận mắng .

 

Trong lòng Lão Nhị dâng lên một tia khoái ý. Ngày thường thấy Nương chuyện gì cũng chiều theo Lão Tam, chiều chuộng đến mức trời cao đất dày, trong lòng chỉ cảm thấy chán ghét. Nay thấy mắng, ngược cảm thấy tâm trạng cũng sảng khoái hơn vài phần.

 

"Nương, cần con tìm về ?" Lão Đại xưa nay quen lo lắng, rốt cuộc vẫn yên tâm về , lên tiếng hỏi.

 

"Mặc kệ nó!" Diệp Văn bận tâm. Không quy củ thì thành nề nếp, tưởng bà vẫn là Diệp thị thiên vị ? Có bản lĩnh chạy, thì đừng về!

 

 

Loading...