Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 353: Ngô Thượng Thư Giở Trò Xấu
Cập nhật lúc: 2026-03-20 09:58:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con gặp Sư phụ con ?” Diệp Văn hỏi.
Hắn gật gật đầu, “Lúc Sư phụ trở về con liền gặp ngài .”
“Tiền đưa cho con còn đủ dùng ?” Diệp Văn quan tâm hỏi.
Trong lòng Thất hoàng t.ử ấm áp, cảm kích nàng. Số tiền Diệp thẩm đưa quả thực giúp đại ân.
Lúc mới hồi cung, tuy Phụ hoàng Mẫu phi đều chiếu cố , nhưng hai sống lâu trong thâm cung, an nhàn sung sướng, sự quan trọng của bạc.
Hoàng hậu chấp chưởng Nội vụ phủ, cố ý ép phần lệ trong cung của xuống mức thấp nhất. Tính hiếu thắng, vì những chuyện vặt vãnh mà quấy rầy Phụ hoàng Mẫu phi, liền một nhẫn nhịn.
Ai thể ngờ, thời gian mới hồi cung , ngoại trừ đến cung Mẫu phi dùng bữa, ở trong điện của ngay cả đồ mặn cũng hiếm khi thấy.
Mùa đông càng thêm khó khăn.
Phần lệ trong cung vốn hạn, than củi chia đến chỗ chỉ lượng ít ỏi, còn là loại than khói kém chất lượng nhất, châm lên liền khói đặc sặc sụa, hun đến mức nước mắt chảy ròng ròng.
Trong thâm cung , nếu mùa đông trôi qua dễ chịu, phi tần hoàng t.ử nào mà tự bỏ tiền túi bảo Nội vụ phủ sắm sửa thêm?
Nếu bạc Diệp thẩm để , e là ngay cả một chậu than củi hồn cũng đốt nổi.
Càng cần đến các khoản chi tiêu đả thông thái giám truyền chỉ ngày thường.
“Đủ tiêu, Diệp thẩm, đa tạ .” Hắn phát từ nội tâm cảm tạ nàng.
Sau Cữu cữu nhắc nhở Mẫu phi, Mẫu phi tính tình vô tâm mới tiền, một nhét cho nhiều nhiều tiền, từ lúc đó trở , mới thoát khỏi những ngày tháng thiếu tiền.
“Diệp thẩm,” Hắn : “Tiểu Nam dạo khỏe ?”
Nghe hỏi thăm Ôn Hướng Nam, Diệp Văn thấy con 0 đầu , đầu óc chút choáng váng.
“Nó dạo đang cùng Đại tẩu bận rộn mở một tiệm đồ ngọt, từ khi con , nha đầu quen mất một thời gian dài, thời gian việc , ngược cũng tinh thần hơn nhiều.”
Cố Vinh lời , trong ánh mắt lóe lên một tia mềm mại.
Hắn , Tiểu Nam sẽ quen.
“Những ngày con thu thập một đồ vật thịnh hành ở kinh thành, sai đưa tới , lúc thẩm về, giúp con mang cho Tiểu Nam ?”
Chuyện đương nhiên thành vấn đề .
“Chỗ là mười vạn lượng ngân phiếu, Diệp thẩm cầm lấy.” Hắn bỗng nhiên đẩy qua một xấp ngân phiếu, Diệp Văn chấn kinh.
“Bao nhiêu?!”
Diệp Văn ngân phiếu mệnh giá một ngàn lượng , trọn vẹn một xấp lớn, “Con lấy nhiều tiền như ?”
Liên tưởng đến con 0 đầu , Diệp Văn lập tức sắc mặt nghiêm túc, “Hài t.ử a, chúng tuy bây giờ phận giống , nhưng ngàn vạn thể bậy a.”
Nàng sợ vì tiền bạc mà cửa cho khác, suy cho cùng nay là hoàng t.ử, chuyện gì là ?
Trong lòng Cố Vinh ấm áp, lợi ích mắt, Diệp thẩm đầu tiên nghĩ đến là nguồn gốc tiền của , nghiêm chỉnh trả lời: “Thẩm, tiền là Mẫu phi con cho, đây ở Ôn gia nhận ân huệ lớn như của thẩm t.ử, chút tiền mọn, cứ nhận lấy .”
Điều đối với hiện tại mà , quả thực là tiền mọn.
Bởi vì Mẫu phi cho thì thôi, một khi cho chính là năm mươi vạn lượng!
Hắn từng , con thể tiền đến mức độ .
“Ngày thường con tiêu tiền, ở trong cung tiền mà sẽ sống , tiền cầm lấy, đủ tìm Mẫu phi đòi.”
Nghĩ đến khuôn mặt nhẹ nhàng bâng quơ của Mẫu phi khi lời , hiểu nhưng vô cùng chấn động, năm mươi vạn lượng mà còn chỉ là tiền mọn, đủ còn thể đòi tiếp!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-353-ngo-thuong-thu-gio-tro-xau.html.]
Cố Vinh thu hồi dòng suy nghĩ, : “Thẩm t.ử, cầm lấy , con nay thiếu tiền.”
Diệp Văn sự hào phóng cho hoa mắt, suýt chút nữa nhịn liền nhận .
Lý trí rốt cuộc kéo nàng , nàng đẩy tiền về, nghiêm mặt : “Số tiền thể nhận, hài t.ử, thu dưỡng con vốn mưu đồ báo đáp gì, nếu nhận tiền của con, còn thể thống gì?”
“Hơn nữa, thiếu tiền tiêu, nay việc ăn của phồn vinh mạnh mẽ, chẳng qua mười vạn lượng mà thôi, cho hai tháng liền thể kiếm .” Nàng cố ý nhẹ nhàng, thực chất là để đứa trẻ thu hồi thành ý.
Cố Vinh ngược mức độ kiếm tiền của việc kinh doanh đồ dưỡng da của nàng, nàng ở phủ thành đang xây dựng công phường kỳ hai, đợi đến khi xây dựng thành công, thương nhân gia minh nhiều lên, đừng hai tháng, cho dù là một tháng, đều thể kiếm chỉ mười vạn lượng!
“Địa vị con càng cao, trách nhiệm cũng càng lớn, chỗ tiêu tiền cũng càng nhiều, tiền con tự giữ kỹ, lúc nên dùng thì dùng, lúc nên dùng thì tiết kiệm, ngàn vạn đừng tiêu xài hoang phí như nữa.” Diệp Văn bắt đầu giáo d.ụ.c tiết kiệm.
Người nghèo chợt giàu, kỵ nhất là vung tay quá trán.
Gia nghiệp lớn đến , cũng chịu nổi sự phung phí của kẻ phá gia chi t.ử.
Cố Vinh hề cảm thấy nàng lải nhải phiền phức, ngược loại cảm giác trưởng bối quở trách , khiến vô cùng thụ dụng. Phảng phất vẫn là tên tiểu khất cái thu dưỡng ở Ôn gia thôn ...
Diệp thẩm nhận thì thôi, cùng lắm hồi cung, với Phụ hoàng một tiếng, đợi sai sự của nàng thành, ban cho nhiều phần thưởng hơn một chút .
Hai trò chuyện một lát, sắc trời còn sớm, nên .
“Sắc trời muộn, con xin phép hồi cung .” Cố Vinh dậy, cáo từ Diệp Văn.
Diệp Văn dậy đưa tiễn.
Đợi một đám ồn ào rời , Diệp Văn về phòng thử.
Hảo gia hỏa, trang sức, quần áo, đồ chơi nhỏ, gần như chất đầy nửa căn phòng của nàng.
Tiểu t.ử là chuẩn cho Ôn Hướng Nam bao nhiêu a!
Chỉ những thứ , liền thể chất đầy riêng một chiếc xe ngựa.
Nàng mở hộp trang sức , trân châu, bảo thạch, phỉ thúy, các loại trang sức rực rỡ muôn màu, khiến nàng xuể.
Ngoại trừ cho Ôn Hướng Nam, còn một rương là cho nàng và Tưởng Liên Điền Xuân Hoa, đều là chút trang sức và y phục, còn một cô bản và b.út mực giấy nghiên thượng hạng, những thứ là cho sách trong nhà,
Những thứ cộng , e là chi phí sẽ nhỏ hơn mười vạn lượng.
“Đứa trẻ ...” Lắc lắc đầu, Diệp Văn chút cảm khái.
Đóng rương , xem là thật sự phát đạt .
Sáng sớm hôm , nàng dậy sớm đến Công bộ.
Vừa đến nha môn, liền thấy Giang Vi Nghiệp ở cửa nhíu mày qua , thấy Diệp Văn tới, vội chạy tới.
“Huyện quân, xong .”
“Dương đại nhân hôm qua đáp ứng rèn đúc đồ đồng cho chúng bỗng nhiên cáo bệnh, hỏi khắp nha môn, gần như tất cả đều theo Ngô Thượng thư đến chỗ đèo xây dựng cơ sở thủy lợi , những còn đều là một quan viên văn chức, căn bản ai thể rèn đúc đồ đồng cho chúng !”
Không ngờ sáng sớm tới tin tức như , trong lòng Diệp Văn cũng trầm xuống.
Dương đại nhân đáp ứng giúp bọn họ cáo bệnh, những khác đều ngoài , đời gì chuyện trùng hợp như ?
Rõ ràng chính là Ngô Thượng thư cố ý!
Người đúng là một con tiếu diện hổ, ngoài mặt đáp ứng để nàng nha môn, thực tế đem tay bộ rút , để nàng thể dùng.
“Trong nha môn , phố nhiều tiệm rèn như , tùy tiện tìm một thợ rèn hẳn là cũng thể giúp chúng rèn đúc chứ?”
“Ta sáng sớm phái tìm , các tiệm rèn ở kinh thành chỉ một đêm đều treo biển nghỉ ngơi.”
Lão già , mà một con đường lùi cũng chừa cho bọn họ?