Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 307: Lưu Thiện

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:52:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quý phi gật đầu: “Phúc Tuệ Huyện quân quả là một diệu nhân. Nếu nàng Kinh thành, nhất định gặp mặt, xem rốt cuộc là một thú vị đến nhường nào.”

 

Nghe khác khen Tiểu cô, Diệp Tích Anh cũng thấy vinh dự lây: “Tiểu cô của quả thực hiểu nhiều.”

 

“Nương nương, nếu ngài tỉnh, xin phép cáo lui .” Diệp Tích Anh xách hộp đồ nghề lên, chuẩn lui xuống.

 

Quý phi gọi nàng : “Đã muộn thế , chi bằng ở cùng dùng bữa tối ? Ta ngươi kể thêm về Tiểu cô của ngươi, và cả chuyện của nhi t.ử nữa.”

 

Diệp Tích Anh sửng sốt một chút, cảm thấy chuyện hợp quy củ cho lắm, nhưng thấy ánh mắt mong đợi của Quý phi, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

 

Chẳng mấy chốc cung nữ tiến giúp Quý phi chải chuốt đơn giản, bữa tối cũng bắt đầu lượt dọn lên bàn.

 

Vừa dọn một nửa, thấy tiếng sảng khoái của nam t.ử truyền đến từ ngoài cổng cung, đám cung nhân nhao nhao quỳ rạp xuống nghênh đón: “Bái kiến Bệ hạ, Giang đại nhân.”

 

Hóa là Hoàng đế và Giang Vi Chỉ tới.

 

Quý phi khẽ nhướng mày, hôm nay là ngày gì ? Bệ hạ tới thì thôi , cũng tới?

 

Nàng để dấu vết liếc Diệp Tích Anh một cái, thầm nghĩ: Lẽ nào... là vì nàng mà đến?

 

Chưa kịp để nàng nghĩ kỹ, tiếng của Hoàng đế truyền : “Nghe Quý phi hôm nay một giấc ngủ ngon?”

 

Quý phi đón lấy: “Ta mới tỉnh một lát, Bệ hạ ? Ta xem xem là cái lỗ tai nhỏ nào báo tin, bắt nhất định phạt mới !”

 

“Cung nhân cũng là vì vui mừng cho nàng thôi,” Hoàng đế ôm lấy nàng , cẩn thận đ.á.n.h giá một chút, chút kinh ngạc, “Sao Trẫm thấy Quý phi hôm nay dung quang hoán phát lạ thường thế ?”

 

“Bệ hạ đừng trêu chọc nữa.”

 

Hai kẻ xướng họa, như chốn , đều quen thấy lạ nữa.

 

Giang Vi Chỉ về phía bóng dáng trong góc, khẽ gật đầu với nàng một cái khó ai nhận .

 

Buổi chiều khi đang cùng Hoàng đế thương nghị chính sự, cung nhân đến báo, Quý phi sự chăm sóc của Diệp tiểu nương t.ử, ngủ một mạch hai canh giờ.

 

Hắn vốn đang cúi đầu xem kỷ yếu nghị sự, đến bốn chữ “Diệp tiểu nương t.ử”, bộ sự chú ý lập tức dồn hết đôi tai.

 

Sau đó mặc dù bề ngoài vẫn đang nghị sự, nhưng trong lòng mạc danh kỳ diệu chút nôn nóng.

 

Trong đầu thiên nhân giao chiến hồi lâu, cuối cùng cũng đưa quyết định.

 

Thay vì đây yên, chi bằng cứ tận mắt xem đang nhiễu loạn tâm trí .

 

Thế là Giang Vi Chỉ thuận miệng đề nghị, để Hoàng đế thăm Quý phi.

 

Những năm qua, Quý phi luôn dựa an thần để trợ miên, hiệu quả cũng rõ rệt.

 

Có thể ngủ một mạch lâu như , đúng là đầu tiên. Hoàng đế cũng tò mò, tiểu cữu t.ử nhắc tới, ngài liền đồng ý, quyết định cùng đến cung Quý phi dùng bữa.

 

Và khi thấy bóng dáng quen thuộc , trái tim vốn chút xao động của Giang Vi Chỉ, lập tức an trở .

 

Hoàng đế dùng bữa, Diệp Tích Anh là bình dân, tự nhiên tư cách cùng bàn. Quý phi giữ nàng ăn cơm, cũng tiện để nàng về, cung nhân liền bày thêm một chiếc bàn nhỏ, chia hai bàn để ăn.

 

Diệp Tích Anh chút căng thẳng ba mặt, trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi.

 

Nàng tài đức gì, thể cùng Hoàng thượng, Quý phi ăn cơm? Đây quả thực là chuyện nàng mơ cũng dám nghĩ tới!

 

Bữa ăn nhanh dọn lên đầy đủ, Hoàng đế xuống , Quý phi cũng xuống theo.

 

Không ngờ Giang Vi Chỉ thẳng về phía Diệp Tích Anh, xuống bên cạnh chiếc bàn nhỏ của nàng.

 

Hoàng đế và Quý phi liếc , trong mắt hai đều lóe lên sự hưng phấn “ kịch để xem”.

 

Quý phi trong lòng chút rối rắm.

 

Diệp tiểu nương t.ử thì tồi, nhưng dẫu cũng từng hòa ly, gia thế cũng bình thường, thực sự xứng với nàng .

 

nàng hiểu Giang Vi Chỉ, tiểu t.ử chủ động như , chắc chắn là ý với .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-307-luu-thien.html.]

Thật sự ... thì nâng phong hiệu của Diệp Huyện quân lên thêm chút nữa? Như phận của Diệp tiểu nương t.ử cũng thể cao hơn, miễn cưỡng cũng coi như qua ?

 

Diệp Tích Anh chút ngơ ngác Giang Vi Chỉ tới, cho đến khi xuống, nhẹ giọng với nàng “Ngồi ”, nàng mới luống cuống tay chân xuống.

 

Sao đây?

 

Nàng vốn còn tưởng một bàn riêng...

 

Sớm cùng bàn với , thà rằng tự ăn một còn hơn...

 

Cung nhân kịp thời thêm bát đũa.

 

Hoàng đế động đũa , Quý phi theo , hai mới bắt đầu ăn.

 

Bầu khí chút gượng gạo, Quý phi vì dịu bầu khí, liền nũng với Hoàng đế: “Đều tại hai , hai tới, còn thể cùng Diệp tiểu nương t.ử trò chuyện về nhi t.ử nữa.”

 

Tay đang gắp thức ăn của Diệp Tích Anh run lên, miếng thức ăn gắp lên rơi tóm đĩa.

 

Nàng kinh ngạc hổ.

 

Kinh ngạc là Quý phi dám chuyện với Hoàng đế như , sợ trách tội ? Xấu hổ là, lễ nghi bàn ăn của kém cỏi như , thật sự quá mất mặt !

 

Đang lúc lúng túng, Giang Vi Chỉ vươn tay gắp miếng thức ăn nàng rơi , bỏ bát của nàng!

 

Mặt nàng lập tức nóng bừng, nhỏ giọng nặn một câu “Đa tạ”.

 

Chuyện cũng quá ngượng ngùng ...

 

Giang Vi Chỉ đầy hứng thú khuôn mặt đỏ bừng của Diệp Tích Anh. Hắn gặp qua ít mỹ nhân, nhưng cứ thấy khuôn mặt đặc biệt thu hút khác.

 

Dường như chỉ cần nàng ở đó, luôn thể chú ý đến ngay từ cái đầu tiên.

 

Quý phi bộ dạng từng của , nghĩ đến bối cảnh của Diệp Tích Anh mà điều tra , chỉ cảm thấy huyệt thái dương giật giật.

 

Nàng dùng ánh mắt hiệu cho Giang Vi Chỉ: “Tiểu t.ử sẽ thật sự ý với nàng chứ?”

 

Giang Vi Chỉ nhướng mày, hiểu ý của tỷ tỷ, nhưng đáp .

 

Nếu ý với Diệp tiểu nương t.ử , quả thực là một chút.

 

Vì lời nguyền , đây luôn kiềm chế bản . kể từ ngày thấy Diệp Tích Anh ngất xỉu, thể phớt lờ cảm giác trong lòng nữa.

 

Hắn vốn lỡ dở nữ t.ử khác, nhưng nếu đối tượng là Diệp Tích Anh, nguyện ý thử tìm xem trong những lời đồn đại quỷ dị cách nào hóa giải .

 

Chỉ là... phận của Diệp Tích Anh, đừng là tỷ tỷ, bên phía Phụ cũng sẽ dễ dàng đồng ý.

 

Cho dù miễn cưỡng đáp ứng, nhiều nhất cũng chỉ thể cho nàng một danh phận thất.

 

Còn , để nàng chịu ủy khuất.

 

Cho nên khi hiểu lời cảnh cáo trong mắt Quý phi, những đáp , ngược còn chút vui.

 

“Nương nương ăn nhiều cá chút , nhiều xương đấy.” —— Tỷ từ từ mà nhặt xương.

 

Quý phi thể hiểu ý , tức giận trợn trắng mắt. Bình thường thì gọi “A tỷ”, hễ tức giận là biến thành “Nương nương”.

 

Còn chê nàng bới móc!

 

lớn lời tỷ tỷ nữa.

 

Nàng cũng đặc biệt coi trọng môn , Diệp tiểu nương t.ử xuất tuy bình thường, nhưng tri thư đạt lý, cũng bản lĩnh. Chỉ là nàng dẫu cũng từng gả cho , điểm quả thực chút...

 

Tỷ hai dùng ánh mắt giao phong qua , cuối cùng kết thúc bằng sự nhượng bộ của Quý phi.

 

Nàng từ nhỏ , đừng thấy bình thường dễ chuyện, một khi nhận định chuyện gì, ai khuyên cũng .

 

Nếu thật sự thích Diệp tiểu nương t.ử, nạp thất cũng .

 

Thấy thái độ của Quý phi mềm mỏng xuống, Giang Vi Chỉ ngược nhíu mày.

Loading...