Xuyên Thành Mẹ Chồng: Bà Đây Chỉ Muốn Làm Phú Bà Nông Môn! - Chương 47: Nhà họ Ngô tìm đến tận cửa

Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:12:08
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẫu , con..."

 

Thịnh Bảo Châu đang định thì bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.

 

Nàng hiệu cho Bảo Châu: "Con mặc quần áo , cứ ở trong phòng chờ, đừng ngoài."

 

"Để ngoài xem , nếu tên súc sinh dám vác mặt đến đây, xem đ.á.n.h c.h.ế.t !"

 

Thẩm Chiêu chỉnh đốn y phục sải bước ngoài.

 

"Mẫu , nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng vì chuyện mà tức giận hại !" Thịnh Bảo Châu thấy mẫu vì chuyện của mà giận đến mức , trong lòng vô cùng áy náy.

 

"Không , tự chừng mực. Con hãy lanh lợi một chút, thấy tiếng động thì cứ xuống." Thẩm Chiêu liếc nàng một cái, dù cũng là hài t.ử của nguyên chủ, chắc hẳn sẽ quá ngốc !

 

Thẩm Chiêu bước , liền thấy trong sân thêm vài , kẻ đầu chính là con rể Ngô Lương.

 

Lúc Thẩm Chiêu dùng đôi mắt của tên Ngô Lương , trong lòng liền hiểu vì nguyên chủ chọn phu quân cho nữ nhi.

 

Ngô Lương diện mạo tuấn lãng, ngũ quan chính trực, dáng cao lớn, tay chân dài, đúng là một lựa chọn con rể thể mang khoe .

 

Xét về dung mạo, xứng đôi với nữ nhi nhà .

 

Tiếc , nhân phẩm quá thối nát.

 

Lúc Ngô Lương mang theo bốn năm , phía còn là Ngô Lỗi.

 

Thịnh Kim Trụ lúc từ trong kho chứa đồ tìm một gậy gỗ, bước lao thẳng về phía Ngô Lương.

 

"Tên ch.ó má nhà ngươi, đ.á.n.h thành nông nỗi đó mà còn dám vác mặt đến đây, hôm nay lão t.ử cho ngươi về."

 

Mấy nhà họ Ngô ở phía thấy , vội vàng lao lên ngăn cản Thịnh Kim Trụ.

 

Ngô Lương thấy Thịnh Kim Trụ cầm gậy quất tới, theo bản năng liền lao về phía Thẩm Chiêu, quỳ sụp xuống mặt nàng.

 

"Nhạc mẫu đại nhân, Bảo Châu về nhà ? Cái nha đầu , dám nhân lúc con ngủ say mà tự tiện về nhà ngoại, đáng lẽ nàng gọi con dậy cùng mới đúng."

 

Ngô Lương quỳ mặt Thẩm Chiêu, dùng lời lẽ ngon ngọt lấy lòng nhạc mẫu, nghĩ rằng đại cữu ca chắc chắn dám đ.á.n.h mặt nhạc mẫu.

 

Thẩm Chiêu lạnh lùng tên súc sinh đang quỳ đất, nghiến răng nghiến lợi, nén sự thôi thúc đá văng , lạnh giọng hỏi: "Ngươi là Bảo Châu rời khi ngươi đang ngủ say?"

 

"Phải, ạ!" Ánh mắt Ngô Lương né tránh, lí nhí .

 

"Ồ? Thật ? Thê t.ử mang đầy thương tích còn ngủ, mà ngươi ngủ say ? Thế nào, là do đ.á.n.h mệt quá? Hay là..."

 

Nói đến đây, giọng của Thẩm Chiêu ngừng , trong mắt là sát ý lạnh lẽo thèm che giấu.

 

Ngô Lương thấy ánh mắt của Thẩm Chiêu, sắc mặt lập tức biến đổi vì kinh sợ, đôi chân đang quỳ cũng run lên bần bật.

 

Chẳng lẽ Thịnh Bảo Châu đem chuyện kể hết cho nhạc mẫu ?

 

"Nhạc mẫu đại nhân, thể chỉ lời phiến diện từ Bảo Châu mà định tội cho tiểu tế, xin hãy tiểu tế vài câu."

 

"Đến quan phủ xử t.ử còn qua quá trình thẩm vấn nữa mà, xem đúng , nhạc mẫu đại nhân!"

 

Ngô Lương vội vàng phân bua với Thẩm Chiêu.

 

Nghĩ đến phía còn các và tứ thúc, liền bình tĩnh .

 

Hắn cho rằng nhạc mẫu chắc cũng chỉ nhất thời tức giận thôi, bà chắc chắn sẽ nỡ thật sự đ.á.n.h mắng . Sát ý trong mắt bà lúc nãy, chắc chắn là do lầm .

 

Hồi đó khi đính hôn, nhạc mẫu vô cùng hài lòng về . Bình thường mỗi khi đến, nhạc mẫu đều g.i.ế.c gà thịt đãi ăn.

 

Hắn nghĩ nhạc mẫu sẽ quá khắt khe với , dù cũng là nữ nhi của bà, quả thật là do nàng thành một năm mà vẫn hoài t.h.a.i .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ba-day-chi-muon-lam-phu-ba-nong-mon/chuong-47-nha-ho-ngo-tim-den-tan-cua.html.]

 

Thực , khi mẫu đề nghị hưu Thịnh Bảo Châu để cưới biểu , đưa một biện pháp trung hòa là giáng Thịnh Bảo Châu xuống , cưới biểu chính thê để sinh con cho .

 

ngờ khi chuyện với Bảo Châu, phản ứng của nàng lớn đến , còn mắng là đồ súc sinh, vô lương tâm, hổ, nên mới bực tay.

 

Thế nhưng lúc đối mặt với vị nhạc mẫu đại nhân đang vô cùng giận dữ, đột nhiên cảm thấy hình như nghĩ sai .

 

"Được thôi, ngươi cứ , để xem ngươi định xảo trá như thế nào!"

 

Thẩm Chiêu khoanh tay n.g.ự.c, lạnh lùng chằm chằm Ngô Lương đang quỳ mặt, cất giọng băng lãnh.

 

bảo dậy.

 

Đồ súc sinh đ.á.n.h , còn ngửa mặt lên chuyện với ?

 

Đã tự nhũn chân quỳ xuống thì cứ thế mà quỳ tiếp !

 

"Thông gia tẩu t.ử, hai đứa nhỏ vẫn còn trẻ, xích mích đ.á.n.h mắng là chuyện thường tình giữa phu thê. Nay Bảo Châu hiểu chuyện mà bỏ về nhà nương đẻ, tẩu mẫu , dạy bảo nó thì thôi, còn thêm dầu lửa ?"

 

"Ngô Lương tội tình gì chứ? Chẳng thấy biến mất vội vàng mời đến đây ? Có nhất thiết bắt nó quỳ mãi thế ? Dẫu nam nhi đại trượng phu, gối cũng vàng cơ mà!"

 

Người đàn ông trung niên theo Ngô Lương thấy Thẩm Chiêu cho y dậy liền tỏ vẻ hài lòng. Hắn định dùng lời lẽ để kềm chế Thẩm Chiêu, tìm cách cho Ngô Lương lên.

 

Mục đích họ đến đây hôm nay chính là để hưu thê, nếu cứ quỳ mãi như thì chẳng bên họ chịu lép vế một bậc ?

 

Mèo Dịch Truyện

"Hừ, Ngô Tứ gia dẫn điệt nhi đến tận cửa nhà , chẳng lẽ y phạm tội gì ? Thế ông đến đây gì? Định tay sai hỗ trợ cho điệt nhi của ông ?" Thẩm Chiêu đối phương, mỉa mai hỏi.

 

Ngô Tứ gia ở thôn Tiểu Ninh cũng coi là một nhân vật m.á.u mặt, thủ đoạn cứng rắn. Trong mắt dân làng Tiểu Ninh, ông chẳng khác gì thôn trưởng, tiếng trong vùng.

 

Chuyện hôn sự của Ngô Lương và Bảo Châu năm xưa cũng do chính mối, bôn ba bảo lãnh. Nguyên chủ vốn cũng quen ông .

 

Nghe thấy giọng điệu mỉa mai của Thẩm Chiêu, Ngô Tứ gia nhất thời nghẹn lời.

 

Sáng nay nhà họ phát hiện biến mất mới tìm ông . Lúc đó ông mới mấy ngày qua, con bé nhà họ Thịnh cư nhiên cả nhà bọn họ giam lỏng.

 

Ông giận đến mức hộc m.á.u, nhưng , vẫn bênh vực nhà thôi. Ai bảo lúc chính ông mối chứ? Hôm nay cũng đành chai mặt mà dẫn điệt nhi tới đây.

 

Điều họ sợ nhất chính là khi rời tối qua, Thịnh Bảo Châu về nhà nương đẻ mà nhất thời nghĩ quẩn, tìm đến cái c.h.ế.t.

 

Vừa thấy Thịnh Kim Trụ xách gậy xông , ông mới lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Xem Bảo Châu về nhà họ Thịnh thật .

 

Nếu con bé mà nhảy xuống sông Thanh Thủy tự vẫn giữa đêm, danh tiếng nhà họ Ngô coi như tiêu tùng, mà nhà họ Thịnh chắc chắn cũng sẽ để yên.

 

Cái thói ngang ngược lý lẽ của Thẩm Chiêu thì cả mười dặm tám thôn ai mà chứ.

 

Hôm nay tới đây, ông cũng chuẩn sẵn tinh thần để trở mặt với Thẩm Chiêu, chuyện dù thế nào cũng giải quyết dứt điểm.

 

Cả đời Ngô Tứ sẽ bao giờ mối cho ai nữa, đúng là nhọc lòng mà chẳng ích gì!

 

Đại môn nhà họ Thịnh đang mở toang, ngoài cửa thêm một nhóm tụ tập đến xem náo nhiệt.

 

Thẩm Chiêu cố gắng kìm nén lắm mới để cảm xúc của bộc phát ngoài.

 

Liếc xéo Ngô Tứ một cái, nén giận sang bảo Thịnh Kim Trụ: "Kim Trụ, con mời Lý đại phu tới đây một chuyến, sẵn tiện mời cả Lý phu nhân cùng. Cứ con tối qua ngất xỉu cổng nhà , đến giờ vẫn tỉnh, phiền họ qua xem giúp."

 

Thịnh Kim Trụ nghiến răng lườm Ngô Lương một cái cháy mặt, mới giao cây gậy trong tay cho mẫu .

 

"Mẫu , cầm lấy, nếu cái đồ súc sinh dám dậy, cứ dùng cái mà đ.á.n.h gãy chân nó cho con!"

 

Nói xong, y chạy thẳng ngoài.

 

Thẩm Chiêu cầm cây gậy trong tay, vung vẩy vài cái chỉ thẳng đầu Ngô Lương.

Loading...