Xuyên Thành Mẹ Chồng: Bà Đây Chỉ Muốn Làm Phú Bà Nông Môn! - Chương 33: Hàng mì
Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:11:53
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Chiêu ngoái thấy hai nàng dâu và nữ nhi đang ôm khệ nệ đống vải vóc mua, dạo phố thế cũng thật mệt, nàng bèn : "Đằng bán gùi, các con qua đó mua một cái gùi đeo lên lưng cho nhẹ bớt."
Lưu thị và Bạch thị , liền chạy mua gùi.
Rất nhanh, hai nàng mua về một cái, Lưu thị hỏi: "Mẫu , cái hai mươi văn, đắt quá ?"
"Không đắt, chúng ngoài cứ đeo gùi thế cho tiện." Vừa nàng thấy mua nhiều đồ cũng đeo gùi, thuận tiện, phía còn nắp đậy, đậy là lo rơi mất đồ.
Sau khi gói ghém đồ đạc xong, mấy phiên đeo gùi, tiếp tục dạo.
Các cửa tiệm phố đủ loại, từ tiệm trang sức, tiệm bạc, tiệm giày cho đến tiệm hương liệu, tiệm phấn son, tiệm lược, cả tiệm y phục nữa. Phải là trấn Liễu Lâm tuy chỉ là một tiểu trấn nhưng các ngành nghề đa dạng.
Bên đường cũng ít sạp hàng nhỏ bán đồ ăn thức uống và nước.
Thẩm Chiêu thấy một sạp mì, bèn hỏi mấy : "Các con đói ? Sắp đến giờ Ngọ , là mỗi ăn một bát mì nhé?"
"Mẫu , một bát mì tận năm văn tiền lận, bốn chúng ăn là mất những hai mươi văn đó." Lưu thị xót xa .
Thẩm Chiêu bật : "Các con nỡ bỏ hai mươi văn mua cái gùi, nỡ bỏ hai mươi văn để ăn cho no bụng ?"
"Ăn uống mà, chiều về nhà ăn cũng ạ!" Lưu thị nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
Thẩm Chiêu hiền: "Cứ ăn , hôm nay chúng về sớm . Ăn xong còn định loanh quanh trấn một vòng để xem ngành nghề nào phù hợp . Nhà chúng sống sung sướng thì thể chỉ dựa mấy sào ruộng, mà còn ăn kinh doanh nữa."
Ba ngẩn : "Mẫu là kinh doanh ? Như kiểu mở cửa tiệm ạ?"
Thẩm Chiêu lắc đầu: "Chưa chắc, nhất thiết mở tiệm ngay, nhưng cứ dạo vài vòng để tìm kiếm thương cơ ."
"Vâng, chúng ăn mì, ăn xong chúng con sẽ cùng mẫu ." Bạch thị và Lưu thị lập tức phấn chấn, cả dường như tràn đầy sức lực.
Nhà đẻ của hai nàng đều là những hộ nông dân thật thà, từ tới giờ từng dám nghĩ đến chuyện kinh doanh.
Nay chồng nhắc tới, họ như mở một cánh cửa thế giới mới, cảm thấy nhà cũng thể ăn ?
Người trẻ tuổi vốn thích sự đổi, cũng dễ tiếp nhận những thứ mới mẻ, Thẩm Chiêu thì họ tự nhiên cũng thử một phen.
Thẩm Chiêu mỉm , dẫn họ về phía sạp mì.
"Lão bá, cho bốn bát mì!" Thẩm Chiêu gọi một tiếng.
Lão ông đang rảnh rỗi, thấy khách ăn mì thì mừng rỡ, vội vàng gọi nhi t.ử thêm lửa nấu mì.
Trong lúc chờ họ cán mì nấu mì, Thẩm Chiêu hỏi lão ông: "Lão bá, sạp mì của ngài mở mấy năm ?"
"Năm năm !" Lão ông hớn hở đáp.
"Làm ăn ngài?" Thẩm Chiêu hỏi tiếp.
"Cũng tàm tạm, nhi t.ử đây tiểu nhị cho nhà , một tháng cũng chỉ kiếm một hai lượng bạc. Tự dựng sạp bán mì thế , một tháng cũng kiếm chừng , mà chịu uất ức." Lão ông là thật thà, với Thẩm Chiêu lời thực lòng.
Thẩm Chiêu gật đầu: " là đạo lý , thuê cho , gặp đông gia hiền lành thì còn đỡ, gặp kẻ tâm địa đen tối thì chỉ nước hành hạ."
Mèo Dịch Truyện
Lão ông đồng tình.
Hai đang trò chuyện thì tiểu thiếu niên bưng bát mì đầu tiên lên đặt mặt Thẩm Chiêu: "Mời thẩm thẩm dùng mì!"
"Đại Trụ, con gắp thêm ít củ cải muối của nhà cho thẩm thẩm ." Lão ông cán mì gọi nhi t.ử.
Thiếu niên Đại Trụ vội vàng chạy vò gốm nhỏ bên cạnh lấy mấy củ cải muối, nhanh nhẹn thái thành sợi đặt lên bàn của bốn họ.
Chạm ánh mắt tò mò đang đ.á.n.h giá của Bảo Quyên, vành tai bỗng đỏ ửng, vội vàng tiếp tục vớt mì.
Lưu thị và Bạch thị đều b.úi tóc kiểu phụ nhân, còn Bảo Quyên vẫn đến tuổi cập kê, vẫn để kiểu tóc thiếu nữ, nên trong bốn , chỉ qua là ngay Bảo Quyên là một cô nương còn khuê các.
Thẩm Chiêu liếc Đại Trụ một cái, xem thiếu niên vẫn định sự, giờ chỉ mới tiểu cô nương một cái mà đỏ mặt, thật là thuần khiết.
Thẩm Chiêu mỉm , tuổi trẻ thật là !
Rất nhanh, mì của họ đều dọn lên, mấy cúi đầu bắt đầu ăn.
Đại Trụ một bên, cứ chốc chốc len lén về phía Bảo Quyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ba-day-chi-muon-lam-phu-ba-nong-mon/chuong-33-hang-mi.html.]
Vừa đôi mắt to tròn của Bảo Quyên chằm chằm hai cái, bỗng thấy tim đập nhanh, lúc múc thịt bằm cho họ, còn lén lút múc thêm cho họ khá nhiều thịt.
Thấy Bảo Quyên ăn ngon lành, vui vẻ như , trong lòng cũng đột nhiên thấy ngọt ngào.
Sau khi ăn xong, Thẩm Chiêu đặt đũa xuống, thanh toán : "Lão bá, mì nhà ngài ngon thật đấy!"
Lão ông đáp: "Các vị thích ăn là , thịt bằm là do Đại Trụ nhà nấu đấy, đứa nhỏ thông minh lắm, dạy vài là ."
"Ồ, quả nhiên là linh lợi, đứa nhỏ tuổi cũng lớn nhỉ?" Thẩm Chiêu thuận miệng hỏi một câu.
"Năm nay mười bảy !" Lão ông hớn hở .
"Chà, hiểu chuyện!" Thẩm Chiêu khen một câu.
Khi họ rời , Đại Trụ lặng lẽ theo bóng lưng họ mà ngẩn ngơ.
Lão ông khẽ hắng giọng, trêu chọc hỏi: "Đại Trụ, cưới thê t.ử ?"
Đại Trụ đỏ mặt: "Phụ , con còn nhỏ mà!"
Lão ông hì hì : "Chúng bán mì thêm vài năm nữa, chắc là đủ tiền để dành cho con cưới thê t.ử."
"Cảm ơn phụ !" Vành tai Đại Trụ đỏ bừng, vội vàng dọn dẹp bát đũa bàn, mang nồi nước nóng bên cạnh để rửa.
Hắn , chỉ dựa cái sạp nhỏ , cưới thê t.ử là khó.
Hắn vốn phụ nhặt về khi mới hơn một tuổi. Phụ vốn là một kẻ lang thang, sống bằng nghề hành khất.
Chính vì nhặt , phụ mới cho một mái nhà, nên mới thuê cho , học ít bản lĩnh, cuối cùng họ đến trấn , dựng sạp mì lên ăn.
Dẫu năm năm trôi qua, tiền họ kiếm cũng chỉ đủ trang trải cuộc sống và trả tiền thuê nhà.
Nếu cưới thê t.ử, thì lấy gì mà cưới?
Làm cho một mái ấm ấm áp ?
Trước đây từng nghĩ đến chuyện thành gia lập thất, mục tiêu cuộc đời chỉ là cùng phụ sống , phụng dưỡng phụ lúc tuổi già là .
thấy cô nương , lòng bỗng nhiên rung động, thể cưới thê t.ử, một cuộc sống vợ con quây quần.
"Phụ , là chúng thuê một cửa tiệm để mở quán mì nhé?" Thiếu niên đột nhiên với lão ông.
Lão ông ngẩn : "Con mở quán mì ?"
"Vâng!" Đại Trụ kiên định gật đầu với lão ông.
Việc ăn mì đối với nhóm Thẩm Chiêu mà chỉ là một khoảnh khắc lướt qua trấn, nhưng đổi cả cuộc đời của một thiếu niên.
Ăn xong mì, Thẩm Chiêu và đang thì đột nhiên thấy một tiệm sách.
Phạm Ký Thư Cục!
Khi thấy chữ biển hiệu, Thẩm Chiêu cũng vặn chạm ánh mắt của Phạm Chi Ninh đang bên cửa sổ lầu cao xuống.
Thẩm Chiêu: "..."
Thật là duyên!
Nàng khẽ gật đầu với Phạm Chi Ninh, đang định ngang qua cửa tiệm thì ngờ Phạm Chi Ninh lên tiếng gọi giật : "Đợi !"
Thẩm Chiêu hiểu chuyện gì, dừng chân .
Phạm Chi Ninh vội vàng xoay chạy xuống lầu.
Thẩm Chiêu nơi , đầu sạp mì đằng xa bên đường, lẽ cứ đó ăn mì từ nãy đến giờ ?
"Nếu các nàng còn dạo chơi, cứ mang đồ đạc gửi phòng tầng hai , đỡ đeo theo cho mệt!" Lúc Thẩm Chiêu đang đeo gùi đồ, Phạm Chi Ninh tới mặt nàng .
Thẩm Chiêu suy nghĩ một chút, thấy cũng hợp lý!
"Được thôi, phiền Phạm Tú tài !" Thẩm Chiêu gật đầu đồng ý, dặn Bảo Quyên và những khác: "Các con cứ đây đợi !"