Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 99: Bắt Nạt Nàng Chưa Già, Có Phải Không?

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:30:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thực tế, đúng như Lưu Tam Ni suy đoán, đám Trương Nhị căn bản hề từ bỏ.

Đối với đám Trương Nhị mà , vất vả lắm mới tìm một nơi thể ăn no bụng, bảo bọn họ cứ như dễ dàng từ bỏ, thể?

Cho nên mấy bàn bạc, nếu mềm , thì dùng cứng.

Liền tìm một cái thang, khiêng đến Lâm gia, định dùng thang trèo sân Lâm gia.

tưởng tượng thì tươi , thực tế phũ phàng.

Trương Nhị trèo lên tường rào, Lưu Tứ Lang cầm một cây sào tre đợi gã trong sân.

ló đầu , Lưu Tứ Lang khách khí dùng một gậy đ.á.n.h gã rơi xuống, lên một , đ.á.n.h một .

Nghe tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của bọn họ, Lưu Tứ Lang khẩy, bọn họ sẽ dễ dàng từ bỏ như mà.

Nhìn thấy Trương Nhị trèo lên, Lưu Tứ Lang dữ tợn, sợ c.h.ế.t, ?

Cường đạo cũng kiêu ngạo bằng các .

Cây sào tre trong tay, nữa dùng sức quét qua, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Trương Nhị khi ngã xuống đất, sự sảng khoái trong lòng thể diễn tả bằng lời.

Nhìn thấy Tam tỷ của tới, hơn nữa còn mang theo một mùi hương thơm ngát, Lưu Tứ Lang lập tức bịt mũi vui vẻ nhường vị trí tấn công nhất, đồng thời mặt lộ một nụ bỉ ổi.

Vố , đủ cho bọn họ ăn lâu.

Lưu Tứ Lang phúc hậu.

Trương Nhị đ.á.n.h rơi xuống, thật sự sắp tức điên .

Tức giận từ đất dậy, khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo tới lui, Lưu Tứ Lang cái thằng ranh con , dám đ.á.n.h , đáng c.h.ế.t.

Không , nghĩ cách ngăn chặn thằng nhãi đó để trong sân mới , nếu hôm nay chịu đói.

Nghĩ đến sự khó chịu khi chịu đói, Trương Nhị vẻ mặt vặn vẹo.

Hai mắt rơi xuống đất, trong lòng lập tức chủ ý, bảo bọn họ qua đây, lầm bầm vài câu xong, bảo bọn họ chuẩn .

Đợi chuẩn thỏa xong, bảo bọn họ giữ c.h.ặ.t thang, Trương Nhị khẩy trèo lên thang, mà trong tay gã thêm một gói đồ.

Lưu Tứ Lang, xem mày trốn thế nào.

Vừa trèo lên tường rào, Trương Nhị giơ tay lên, chuẩn ném gói đồ chuẩn trong tay ngoài.

lúc , Lưu Tam Ni trong sân giơ tay lên, dùng sức hắt .

Một thứ dính dấp ướt át nóng hổi vặn hắt lên Trương Nhị, một ít thậm chí bay lên mặt gã, Trương Nhị bình tĩnh nữa, quên mất việc định .

Màu sắc đó, mùi hương đó...

A!

Bên ngoài sân truyền đến tiếng la hét, tiếng nôn mửa.

Trương Nhị hồn phát tiếng hét phẫn nộ, tay dùng sức gắt gao nắm c.h.ặ.t gói giấy trong tay, định ném thứ trong tay về phía đám Lưu Tam Ni, nhưng ngờ gói giấy gã bóp rách, bùn cát đựng bên trong thi rơi xuống .

Bụi đất bay mù mịt đồng thời, nữa phát tiếng la hét, tiếng ho sặc sụa.

Ngay đó là bóng dáng chạy trốn khắp nơi.

Cũng ai lúc chạy, đụng thang, kéo đổ cả thang.

A!

Trương Nhị cùng với cái thang nương theo tiếng la hét, ngã nhào xuống đất, đau đến mức gã lăn lộn la hét mặt đất một phen, cuối cùng lửa giận công tâm đầu ngoẹo sang một bên ngất .

Mọi bùn cát mờ mắt, ánh mắt chút khó tin Trương Nhị.

Nhìn thứ màu vàng trắng gã cùng với mùi hôi thối tỏa từ gã, đám vốn là một đám ô hợp chớp mắt liền giải tán, chỉ để một gã trơ trọi phơi nắng mặt đất.

Mà Lưu Tam Ni và Lưu Tứ Lang trong sân thấy động tĩnh truyền đến từ bên ngoài, hai mắt đều cong lên.

Khóe miệng Lưu Tam Ni vểnh lên, kiếp, Trương Nhị cần xui xẻo như ?

Nàng chẳng qua chỉ hắt cho gã một gáo phân thôi, những chuyện còn , thật sự liên quan đến các nàng.

Chậc chậc, gã đem cát vốn định chào hỏi rắc lên khác, đó bản gã cùng với cái thang ngã văng ngoài, cảm giác đừng quá sảng khoái.

Đây gọi là tự tự chịu ?

“Tam tỷ, ngoài xem thử ?” Lưu Tứ Lang vẻ mặt kích động.

Có cái gì khiến hưng phấn hơn việc thấy kẻ thù trò hề?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-99-bat-nat-nang-chua-gia-co-phai-khong.html.]

“Bớt đắc ý vênh váo ,” Lưu Tam Ni liếc một cái, thu liễm cảm xúc, “Đệ đói bụng ? Bây giờ chúng nên nghĩ là tìm chút đồ ăn.”

“Đừng quên, trong nhà bây giờ đồ ăn thức uống .”

Khuôn mặt vui vẻ của Lưu Tứ Lang trực tiếp xị xuống: “Tam tỷ, tỷ đều thấy đói, tỷ , lập tức thấy đói . Trong nhà còn gì thể ăn ?”

Lưu Tam Ni cạn lời.

Đem cái gáo tưới rau bẩn cất , lúc , trong tay thêm một cái giỏ: “Tỷ ngoài tìm chút đồ ăn mang về.”

“Tam tỷ, cùng tỷ.”

Lưu Tứ Lang nghĩ đến rau trồng nhà, cho dù là nước, chắc cũng dễ phơi c.h.ế.t như chứ.

thực tế là, trong ruộng sớm còn màu xanh, chỉ còn một ít rau khô thể khô hơn nữa.

Lưu Tam Ni đưa tay vỗ vỗ vai : “Đi thôi.”

Lưu Tứ Lang buồn bực: “Rõ ràng mấy ngày đều nảy mầm lớn lên một chút , còn định mấy ngày nay hái ăn.”

“Nghĩ nhiều quá, mặt trời lớn thế nào ?”

Lưu Tam Ni lắc đầu, ánh mắt mang theo sự khinh bỉ: “Không , bỏ nón lá xuống, quanh thôn một vòng, tối nương về, tỷ đảm bảo nương chắc chắn nhận .”

Lưu Tứ Lang cạn lời: “Tam tỷ, khoa trương .”

“Không tin, thể thử xem.” Lưu Tam Ni nhẹ, “Đi thôi, tìm đồ ăn.”...

Mà đám Lâm Cửu Nương, một đêm nghỉ ngơi, thức dậy nướng một ít nấm ăn xong, c.ắ.n một ít Thiên Tinh mộc giải khát, liền thu dọn đồ đạc chuẩn xuất phát.

Hôm nay nàng tìm là một hướng khác, sẽ sâu hơn vùng bụng của Đại Thanh sơn.

Vốn định để An bà t.ử các bà xuống núi , tìm là , nhưng hai đều từ chối, khăng khăng đòi theo Lâm Cửu Nương.

Thế đây, khi thu dọn thỏa, ba cùng xuất phát.

Trên đường , phàm là thứ thể ăn , Lâm Cửu Nương đều vơ vét một lượt ném gùi của .

An bà t.ử và Lý bà t.ử trừng lớn hai mắt, mặt đều sự khó tin.

“Cửu Nương, cái thể ăn ?” An bà t.ử cầm lấy thứ đen thui, mềm nhũn mà Lâm Cửu Nương hái xuống, thế nào cũng cảm thấy giống thứ thể ăn .

“Cái a, gọi là mộc nhĩ!”

Lâm Cửu Nương hái một nắm bỏ gùi: “Cho dù là trộn gỏi, là xào thịt, đều vô cùng ngon. Quan trọng nhất là, mộc nhĩ hái xuống phơi khô xong thể bảo quản lâu, lúc nào ăn thì dùng nước ngâm nở nấu là .”

“Thật ?” An bà t.ử kích động, “Vậy hái nhiều một chút.”

Nói xong kéo Lý bà t.ử sang một bên hái.

Lâm Cửu Nương để ý, ở đây cây lớn mục nát đổ rạp nhiều, mộc nhĩ nhiều.

bao lâu, Lâm Cửu Nương thẳng , nhíu c.h.ặ.t mày chằm chằm sâu trong khu rừng.

Giây tiếp theo lập tức xông về phía đám An bà t.ử, bảo các bà đừng chuyện, đó kéo các bà chạy về phía cây lớn bên cạnh, bảo các bà mau trèo lên cây.

“Cửu Nương, tại trèo lên cây?” An bà t.ử nhíu mày.

Lý bà t.ử cũng gật đầu lia lịa: “Cửu Nương, tay chân già cả của chúng , trèo cây, khó.”

“Không c.h.ế.t, khó mấy cũng trèo, gấu,” Lâm Cửu Nương hạ thấp giọng, hai mắt căng thẳng xung quanh.

Đột nhiên buông tay, lúc các bà, phát hiện các bà trèo lên cây .

Ánh mắt Lâm Cửu Nương đờ đẫn, trèo cây khó ?

Sao lên ?

Bắt nạt nàng già, ?

Lâm Cửu Nương nghiêm mặt, bảo các bà trèo lên cao thêm một chút, đừng chuyện, đừng thở mạnh xong, bản nhanh ch.óng chạy về phía một cái cây lớn khác, thủ nhanh nhẹn trèo lên cây.

Giây tiếp theo, xa truyền đến tiếng gầm của gấu.

Ngay đó là một con gấu đen to lớn vô cùng, ầm ầm xông về phía bên , ngửa mặt lên trời gầm thét một phen xong, bắt đầu sức tàn phá cây đổ mặt đất.

Chớp mắt, xung quanh một mảnh hỗn độn.

Ba trốn cây lớn, thở mạnh cũng dám.

Đặc biệt là An bà t.ử và Lý bà t.ử, nào từng thấy trận thế , sớm dọa đến run lẩy bẩy.

 

 

Loading...