Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 952: Vẫn Còn Quá Non Nớt

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:51:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên mặt Lâm Thừa Trạch xẹt qua một tia dị thường.

Đồng thời với lúc vươn tay , miệng nhổ lòng bàn tay.

Một mảnh vải vụn nhỏ xíu dính vụn bánh bao, lẳng lặng gọn trong lòng bàn tay .

Nhìn mảnh vải vụn trong tay, Lâm Thừa Trạch nhíu c.h.ặ.t mày.

Mộc Quyên việc cẩu thả như từ khi nào?

Ngay cả mảnh vải vụn rơi nhân thịt cũng gói cùng, sợ lúc cho Trăn Trăn ăn sẽ con bé sặc .

Lâm Thừa Trạch bất đắc dĩ lắc đầu, đang định vứt mảnh vải vụn trong tay thì hai mắt bỗng nhiên lạnh lẽo.

Hắn đưa mảnh vải vụn gần.

Nhìn kỹ những chữ nhỏ thêu bằng chỉ cùng màu với mảnh vải đó.

Sắc mặt Lâm Thừa Trạch vô cùng khó coi.

Chạy!

Tại Mộc Quyên đưa cho thứ ?

Chẳng lẽ nàng gặp nguy hiểm, khống chế ?

Không đúng!

Không nàng !

Bánh bao là do nàng mang tới, chẳng lẽ Trăn Trăn rơi tay kẻ , dùng để uy h.i.ế.p nàng ?

Còn khả năng là nàng giám sát.

Cho nên, bất đắc dĩ mới dùng cách để nhắc nhở ?

Nghĩ như , Lâm Thừa Trạch thể yên nữa.

Bước chân vội vã cửa, nhưng khi tay chạm cửa, do dự.

Không, thể .

Nếu thực sự đang giám sát Mộc Quyên, cứ thế tìm Mộc Quyên, chẳng là đang cho đối phương Mộc Quyên mật báo cho ?

Vậy Mộc Quyên chẳng sẽ gặp nguy hiểm?

Không, thể tìm Mộc Quyên, ít nhất là thể với bộ dạng .

Lâm Thừa Trạch hít sâu một , bàn sách.

Sự việc ngày càng phức tạp, xem trong thôn cũng còn an nữa, nhất định nghĩ cách mới .

Tay Lâm Thừa Trạch gõ gõ lên mặt bàn.

Đợi đến chạng vạng tối, cuối cùng cũng khỏi cửa.

Mà trong tay ôm một xấp sổ sách dày cộp.

“Hà !”

Lâm Thừa Trạch ôm sổ sách tìm đến Hà Bất Nhàn, mà lúc Hà Bất Nhàn đang sách trong sân.

“Xem xong ?”

Hà Bất Nhàn liếc một cái, tiếp tục cuốn sách trong tay.

.”

Lâm Thừa Trạch mang vẻ mặt nghiêm túc.

“Ta phân loại sổ sách theo từng tháng, phát hiện ba tháng nay, chi phí mỗi tháng đều cao hơn tháng . Mà chi phí của tháng , cao gấp đôi so với chi phí của ba tháng đó, cũng cao hơn tháng một nửa. Chuyện quá vô lý, thu nhập của tháng còn kém hơn một chút. Chuyện rõ ràng vấn đề.”

Nói , dừng một chút:

“Sau đó kiểm tra từng khoản mục, cuối cùng phát hiện, nguyên nhân dẫn đến chi phí cao gấp đôi, chính là mấy xưởng việc trong thôn. Theo như ghi chép đó, một là tiền công tăng lên, hai là chi phí vốn tăng lên.”

“Nguyên vật liệu luôn do Tiểu Bảo thúc phụ trách, thúc khơi , vẫn về, khoản nợ cách nào tính toán. về phần tiền công, định tìm Mộc Quyên và những khác hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì.”

Ngay đó tiếp tục về những khoản mục vấn đề khác.

Hà Bất Nhàn vẫn bình tĩnh, ngẩng đầu lên:

“Xem , ngươi xem nghiêm túc, chi tiết, tồi. Bây giờ, phát hiện vấn đề, ngươi định thế nào?”

Thử thách ?

Đáy mắt Lâm Thừa Trạch xẹt qua một tia tối tăm, “Đình chỉ hoạt động, chỉnh đốn. Điều tra rõ nguyên nhân.”

Hai mắt Hà Bất Nhàn xẹt qua một tia tán thưởng, gật đầu:

“Tốt, chuyện , giao cho ngươi xử lý.”

Nói xong, dậy về phía phòng của .

Lâm Thừa Trạch nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu bóng lưng Hà Bất Nhàn, tình huống , chút đúng!

Ông nên tìm lý do ngăn cản điều tra ?

mà…

Thế tính là thể quang minh chính đại khỏi cửa ?

Lâm Thừa Trạch gì, cất bước ngoài.

Mà Hà Bất Nhàn xuất hiện lầu hai, Lâm Thừa Trạch sải bước về phía xưởng việc bên cạnh.

Lắc đầu, xoay biến mất lầu hai.

Vẫn còn quá non nớt.

Đêm khuya.

Dịch Dương dẫn theo Tiểu Trùng lén lút mò đến bến tàu.

Nhìn con thuyền lớn neo đậu ở bến tàu, hai mắt Dịch Dương xẹt qua một tia tinh quang.

Sau khi để Tiểu Trùng trốn sang một bên canh gác, liền chuẩn mò lên thuyền.

“Dịch Dương!”

Tiểu Trùng lo lắng đưa tay nắm lấy tay Dịch Dương, lắc đầu với :

“Đệ sợ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-952-van-con-qua-non-not.html.]

Dịch Dương lắc đầu với bé, liếc t.ửu lâu náo nhiệt treo đèn kết hoa cách đó xa, hạ thấp giọng:

“Đừng sợ. Bọn họ nhất thời về . Đệ cứ trốn sang một bên , nếu phát hiện bọn họ , thì phát tiếng động thông báo cho , đó tự , cần lo cho , ?”

Tiểu Trùng nhíu mày, vẫn chút tình nguyện.

Nhìn sự tình nguyện của bé, hai tay Dịch Dương đặt lên vai , vẻ mặt nghiêm túc:

“Tiểu Trùng, đừng quên lúc chúng lưu lạc đầu đường xó chợ, là Lâm nương t.ử cho chúng một mái nhà. Bây giờ ngài chuyện, chúng tuyệt đối thể khoanh tay . Hơn nữa nghĩ tới , nếu Lâm nương t.ử xảy chuyện, chúng e là lưu lạc đầu đường xó chợ đấy.”

Nói xong, đưa tay vỗ vỗ vai bé, đó chạy về phía con thuyền lớn bên cạnh, đến mạn thuyền, thủ nhanh nhẹn trèo lên thuyền lớn, nháy mắt thấy bóng dáng.

Tiểu Trùng thấy cảnh , trái tim vốn đang treo lơ lửng lập tức rơi xuống đáy lòng.

Xoay , đang định tìm một chỗ an trốn thì ngờ dọa cho giật nảy .

Cơ thể Tiểu Trùng run rẩy.

Xong , phát hiện .

“Ngươi ở đây gì?” Giọng của La Văn Định lạnh lùng.

“Không, gì cả!” Tiểu Trùng gượng, lúc trong lòng hoảng sợ c.h.ế.t.

Hai tay, nhịn nắm c.h.ặ.t thành quyền.

Sao xuất hiện nhanh như ?

Dịch Dương mới lên đó, phát hiện !

Còn nữa, thông báo cho Dịch Dương thế nào đây?

Tên La Văn Định , ở nhà ngủ cho t.ử tế, chạy ngoài gì?

“Nói thật ,” La Văn Định lạnh mặt, đưa tay định tóm lấy .

Tiểu Trùng dọa giật , đồng thời né tránh liền hét lớn:

“Người , kẻ bắt nạt trẻ con !”

“Bắt nạt trẻ con !”

Hét lên xong, Tiểu Trùng lúc mới thở phào nhẹ nhõm, hét lớn như , Dịch Dương chắc chắn thấy nhỉ.

Mật báo?

Mặt La Văn Định lạnh lẽo, nữa đưa tay tóm lấy Tiểu Trùng.

Sau khi tóm trong tay, lập tức sai tiến lên phía lục soát.

Tiểu Trùng kinh hãi, đồng thời vặn vẹo cơ thể, hét lớn:

“Buông . La Văn Định, ngươi buông , ngươi dựa mà bắt , buông !”

La Văn Định gắt gao tóm c.h.ặ.t lấy , đồng thời kéo về phía .

Tiểu Trùng kinh hãi trong lòng, , thể về phía , nhịn há miệng c.ắ.n mạnh cánh tay .

“A!”

La Văn Định đau đớn hét lớn, đồng thời vung một quyền đ.á.n.h về phía Tiểu Trùng!

Bịch!

Tiểu Trùng đ.ấ.m bay, ngã nhào xuống đất.

“A!”

Tiểu Trùng hét t.h.ả.m!

Ôm bụng, vẻ mặt vặn vẹo lăn lộn mặt đất.

“Dám c.ắ.n , c.h.ế.t!” La Văn Định hai mắt hung ác chằm chằm Tiểu Trùng đang ngã gục mặt đất dậy nổi:

“Thằng ranh con, Dịch Dương ?”

Hai đứa chúng nó, bình thường như hình với bóng.

Nó ở đây, Dịch Dương chắc chắn cũng ở gần đây.

Bây giờ thấy Dịch Dương, thằng nhóc chắc chắn đang trốn trong tối giở trò.

Nghĩ tới đây, La Văn Định sải bước về phía Tiểu Trùng.

Hắn tóm lấy cổ áo , trực tiếp xách bổng lên.

Vẻ mặt dữ tợn:

“Nhóc con, cho ngươi , lát nữa tìm Dịch Dương xong, sẽ ném cả hai đứa bay xuống sông cho cá ăn.”

Nói , dùng sức kéo Tiểu Trùng về phía con thuyền.

Tiểu Trùng phẫn nộ, đồng thời giãy giụa đưa tay đ.á.n.h đập đối phương, bắt buông tay.

Đáng tiếc, tay đối phương gắt gao tóm c.h.ặ.t lấy , hề buông lỏng.

Mà lúc , càng nhiều kinh động chạy tới.

La Văn Định cũng nhảm, lập tức sai lục soát, xem bến tàu hoặc thuyền phát hiện kẻ khả nghi nào .

Tiểu Trùng lúc hoảng loạn tột độ.

Vẻ mặt căng thẳng về phía con thuyền phía , xong , Dịch Dương…

La Văn Định bỏ qua sự căng thẳng nơi đáy mắt Tiểu Trùng, khóe miệng dữ tợn:

“Người , tập trung lục soát thuyền cho . Bất kỳ ngóc ngách nào thuyền cũng bỏ qua.”

“Rõ!”

Khi đám đông hùng hổ xông lên thuyền, trái tim Tiểu Trùng lạnh một nửa.

Xong , xong , chuyện đây?

Tiểu Trùng sốt ruột thôi.

lúc , một giọng lanh lảnh từ phía bọn họ vang lên:

“Bến tàu xảy chuyện gì ? Có cần giúp đỡ ?”

 

 

Loading...