Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 90: Đều Không Phải, Đi Tìm Lâm Cửu Nương

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:30:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hoảng hoảng hốt hốt còn thể thống gì? Ta , theo bên cạnh bình tĩnh vững vàng,” Triệu Nhã Kỳ nhíu mày: “Lần còn như , tiền tháng của ngươi mất hết.”

Thân thể phu xe cứng đờ, cúi đầu: “Vâng, tiểu thư.”

Triệu Nhã Kỳ hài lòng: “Nói , chuyện gì khiến ngươi hoảng hốt như ? Còn nữa nước ? Mau đưa đây, nóng c.h.ế.t , tắm rửa.”

, nước , nước,” Lý Tú Quyên lao tới, vẻ mặt kích động phu xe, nhưng kìm nén tâm trạng kích động, đợi phu xe trả lời trực tiếp lao về phía xe ngựa, suýt chút nữa đ.â.m sầm Tiểu Cúc từ xe ngựa xuống.

Lý Tú Quyên chẳng gì, chỉ kiên nhẫn đẩy Tiểu Cúc bò lên xe ngựa.

Giây tiếp theo, Lý Tú Quyên phát tiếng hét ch.ói tai xé ruột xé gan, cũng từ xe ngựa nhảy xuống, rung một đầy thịt mỡ lao về phía Triệu Nhã Kỳ đang chuyện với phu xe.

“Triệu Nhã Kỳ, nước ngươi ?”

Lý Tú Quyên lao đến mặt Triệu Nhã Kỳ, một phen túm lấy cổ áo ả, phẫn nộ lay động thể ả: “Một thùng nước nhỏ, còn ít hơn chỗ nước ngươi dùng rửa mặt, ngươi cũng hổ mà nước.”

“Nước , nước, ngươi trả nước cho , để yên cho ngươi .”

Lý Tú Quyên tuyệt vọng, nước, đây ép c.h.ế.t bọn họ ?

“Ngươi phát điên cái gì, buông .”

Triệu Nhã Kỳ tức giận, vẻ mặt đầy nộ khí gạt tay Lý Tú Quyên , đó về phía phu xe, âm trầm mặt: “Tình hình thế nào?”

Phu xe cúi đầu: “Tiểu thư, định chính là chuyện .”

“Trong phủ Triệu đại nhân cũng nước nữa, chỉ một thùng nhỏ , bảo đưa tới cho tiểu thư. Hạn hán khi nào kết thúc, Triệu đại nhân bảo tiểu thư mau ch.óng rời khỏi nơi về kinh thành. Mà thùng nước , là lượng nước nhiều nhất mà Triệu đại nhân thể lấy , đủ thì Triệu đại nhân bảo tiểu thư tự nghĩ cách.”

Mặt Triệu Nhã Kỳ trong nháy mắt vặn vẹo, một thùng nước nhỏ?

Đủ ai uống?

Bảo ả rời khỏi nơi , về kinh thành, còn giúp ả chuẩn xong vật tư trở về?

Chưa đợi Triệu Nhã Kỳ phản ứng , Lý Tú Quyên phẫn nộ , nữa xông lên giằng co với Triệu Nhã Kỳ: “Không nước, ngươi còn lãng phí? Đáng c.h.ế.t, ngươi đền nước cho .”

Nghĩ đến nước vốn dĩ còn thể dùng mấy ngày, thế mà ả xa xỉ dùng bộ để rửa mặt, đó đổ , Lý Tú Quyên tức đến ngất .

Lần , Lưu lão thái cũng bình tĩnh nổi nữa.

Trước đó là cảm thấy thông qua Triệu Nhã Kỳ móc nối quan hệ với Huyện lệnh, bây giờ hạn hán ít nhất thể cầm cự qua .

bây giờ Triệu đại nhân đề nghị ả về kinh thành, nếu ả , bọn họ thế nào?

C.h.ế.t khát, c.h.ế.t đói?

“Buông , mụ điên ,” Triệu Nhã Kỳ hét lên, thấy gạt Lý Tú Quyên , vội vàng gọi Tiểu Cúc đến giúp đỡ.

Khó khăn lắm mới gạt Lý Tú Quyên , thấy y phục rách cùng với tóc tai giật rối tung của , Triệu Nhã Kỳ tức hổn hển tiến lên tát cho Lý Tú Quyên một cái: “Ngươi bệnh , ngươi còn chạm một cái nữa, xem xử lý ngươi thế nào.”

Mắng xong lập tức bảo Tiểu Cúc giúp chỉnh lý y phục và tóc tai.

Lý Tú Quyên vẫn loạn, nhưng Lưu lão thái kéo sang một bên khác.

Sau khi bảo bà yên tĩnh chút, Lưu lão thái lúc mới lành về phía Triệu Nhã Kỳ, tiên là một phen bồi lễ xin , là đủ kiểu nịnh nọt hùa theo, đến cuối cùng mới cẩn thận từng li từng tí hỏi:

“Triệu tiểu thư, các thật sự về kinh ?”

“Đây nhảm ? Không nước , ở đây c.h.ế.t khát ,” Triệu Nhã Kỳ vẻ mặt oán trách, bắt ả cứ tắm rửa chải chuốt trang điểm, quả thực là cái mạng của ả.

Tim Lưu lão thái thót lên: “Vậy, thể mang chúng cùng ? Cô cũng đấy, chúng ...”

“Các ?” Triệu Nhã Kỳ ghét bỏ, đ.á.n.h giá Lưu lão thái một phen, vẻ mặt kiêu ngạo: “Bà, Lưu Đại Lang và Lưu Nhị Lang mấy bọn họ thể, nhưng Lý Tú Quyên đàn bà điên , trừ phi bà quỳ xuống dập đầu xin , mới cân nhắc mang cả nhà bà cùng.”

Hừ, đối xử với ả như , còn mang bọn họ , đừng mơ.

Về phần mấy Lưu lão thái, dù đến kinh thành, tùy tiện tìm một chỗ cho bọn họ ở là , căn bản chuyện gì to tát.

“Thật ?”

“Tiểu thư!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-90-deu-khong-phai-di-tim-lam-cuu-nuong.html.]

“Tiểu thư!”

Lưu lão thái, Tiểu Cúc, phu xe ba đồng thời mở miệng, khác với vẻ hân hoan của Lưu lão thái, hai thì mặt ủ mày chau.

“Tiểu thư, mang nhiều như ,” Phu xe khổ sở, nước, chịu nổi ngựa cũng chịu nổi a, thêm mấy nữa, sợ đến lúc đó ngựa sẽ c.h.ế.t khát mất.

Triệu Nhã Kỳ trừng mắt, định mắng phu xe, nhưng Tiểu Cúc kéo sang một bên.

Nhìn lá thư Tiểu Cúc thần thần bí bí đưa cho , Triệu Nhã Kỳ đưa tay nhận lấy.

Mở thư xem, sắc mặt trong nháy mắt đen xuống, nhưng ngay đó mặt nở nụ rạng rỡ.

Lập tức bảo Tiểu Cúc thu dọn đồ đạc rời khỏi cái nơi quỷ quái , cái nơi quỷ quái nấy ả sớm ở đủ , hơn nữa ở đây thô bỉ chịu nổi, ai nấy đều là bát phụ.

Tiểu Cúc gật đầu vội vàng thu dọn hành lý.

Lưu lão thái thấy thế, cũng vội vàng bảo Lý Tú Quyên dập đầu xin đó thu dọn đồ đạc, mà cả trở nên hân hoan hớn hở, quá cuối cùng cũng khỏi An Lạc thôn, đến kinh thành sinh sống .

Nghĩ đến sự phồn hoa của kinh thành, Lưu lão thái vui đến híp cả mắt .

“Khoan .”

Triệu Nhã Kỳ ngăn cản bọn họ, vẻ mặt kiêu ngạo: “Xin cần , hơn nữa các cần thu dọn đồ đạc.”

“Triệu tiểu thư, cô là định khi đến kinh thành, mua đồ mới tinh cho chúng ? Người cô thật ,” Lưu lão thái vẻ mặt vui mừng, hai tay kích động xoa : “Đều thấy , mấy thứ đồ rách nát đều đừng thu dọn nữa, đến kinh thành Triệu tiểu thư sẽ mua đồ mới cho chúng .”

“Bà mơ đấy ?”

Triệu Nhã Kỳ vẻ mặt khinh thường, quả nhiên là tham lam: “Kinh thành là nơi đám chân lấm tay bùn các nên đến ? Ta cảm thấy vẫn là nơi thích hợp với các .”

Nụ mặt Lưu lão thái cứng đờ, ánh mắt mang theo vẻ thể tin nổi: “Cô, cô cái gì?”

“Lão đông tây, điếc ,” Triệu Nhã Kỳ lộ nguyên hình, ánh mắt lộ một tia trào phúng: “Ta , sẽ mang các kinh thành, cho nên, các tiếp tục ở đây chờ c.h.ế.t .”

“Triệu tiểu thư, cô... cô đang đùa với , đúng ?” Lưu lão thái vẫn chịu tin.

Triệu Nhã Kỳ lơ đãng hai tay của , thể dính dáng bất kỳ quan hệ gì với đám chân lấm tay bùn , ả vui vẻ lắm, cho nên, ai đùa?

Ngẩng đầu: “Ha ha, cũng đùa với các . ,” Triệu Nhã Kỳ đưa tay , khẽ: “Tiền lấy từ chỗ , đều trả cho .”...

Sau khi Tiểu Cúc chuyển hết hành lý của lên xe, Triệu Nhã Kỳ tung túi tiền trong tay lên, đám Lưu gia đang rên rỉ đất, khóe miệng ả gợi lên một tia trào phúng.

Thật sự tưởng tiền của ả dễ lấy lắm ?

Hết giá trị lợi dụng, lấy từ trong tay ả, thì nôn hết cho ả.

Đối diện với ánh mắt phẫn nộ căm hận của Lý Tú Quyên, Triệu Nhã Kỳ kiều diễm: “Đừng trừng , là các tự chuốc lấy.”

“Các nếu phối hợp một chút, phu xe của sẽ đ.á.n.h các ? Các cũng đừng oán , cũng là hết cách, ai bảo hạn hán thiếu nước chứ, cần dùng tiền mua nước với Lâm Cửu Nương.”

“Cút!”

Lý Tú Quyên phẫn nộ, nhặt cái giỏ rách nát bên cạnh ném về phía Triệu Nhã Kỳ: “Tiện nhân, cút.”

Đôi mắt Triệu Nhã Kỳ lạnh lẽo, hiệu cho Tiểu Cúc.

Tiểu Cúc hiểu ý, tiến lên tát cho Lý Tú Quyên một cái: “Miệng mồm sạch sẽ chút, còn bất kính với tiểu thư nhà nữa, khách khí với ngươi .”

Lý Tú Quyên đau, đôi mắt chằm chằm Triệu Nhã Kỳ, lửa giận trong lòng càng lúc càng vượng, nhưng dám động.

Triệu Nhã Kỳ cảm thấy vô vị, bảo Tiểu Cúc lên xe, nên .

Phu xe đ.á.n.h xe ngựa: “Tiểu thư, bây giờ là đến chỗ Triệu đại nhân , là bây giờ trực tiếp lên đường về kinh thành?”

Triệu Nhã Kỳ lắc đầu, ánh mắt rơi thùng nước nhỏ trong thùng xe, khóe miệng co giật.

Thảo nào Lý Tú Quyên phát điên, chút nước , căn bản tác dụng gì.

Nghiến răng: “Đều , tìm Lâm Cửu Nương!”

 

 

Loading...