Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 812: Tự Mình Cút Hay Là Ta Ném Ngươi Ra Ngoài

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:48:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời dứt, một tiếng keng vang lên.

Một thanh trường kiếm hoành xuất thế, chặn thanh kiếm vốn đ.â.m về phía Lâm Khả Ni.

Cơ thể đang căng cứng của Lâm Khả Ni thả lỏng xuống, đầu tiên gặp thích khách, chút hoảng.

Ngẩng đầu, đang định xem là ai cứu , ngờ ngẩng đầu , lập tức ngẩn .

Người đàn ông , là yêu nghiệt trong miệng nương ?

Nếu , sinh mắt như ?

Keng!

Kiếm trong tay Hàn Bất Ất vung lên, đẩy lui mấy hắc y nhân xông lên.

Quay đầu, thấy đối phương đang ngây ngốc , , khóe miệng nhịn nhếch lên, mặt mang vẻ trêu tức:

“Lâm cô nương, cô nếu còn ngẩn , cô nếu thêm mấy cái lỗ thủng thì đừng oán khác.”

Lâm Khả Ni hồn, đỏ mặt, vẻ mặt tự nhiên.

Tiêu đời!

Bị bắt quả tang !

đàn ông đến ngẩn , mất mặt.

Hàn Bất Ất nhạo cô nữa, mà là lực tay tấn công hắc y nhân.

Hắn vốn dĩ ngoài định ăn sáng, ngờ thấy cảnh .

Cô là con gái của Lâm Cửu Nương, cô gặp nguy hiểm, tự nhiên thể mặc kệ.

Cho nên mới cảnh tượng lúc đầu.

Võ nghệ của Tiểu Xuân tệ, cộng thêm sự giúp đỡ của Hàn Bất Ất, nhanh đ.á.n.h cho mấy hắc y nhân còn sức đ.á.n.h trả.

Hắc y nhân thấy tình thế , lập tức mang theo Giang Thiên Vũ nhanh ch.óng rời .

Hắc y nhân xuất hiện nhanh, rời cũng nhanh.

Nếu sự bừa bộn và vết m.á.u mặt đất, thật nơi xảy đ.á.n.h .

Hàn Bất Ất thu kiếm.

Xoay , thấy Tiểu Xuân đang cảnh giác chằm chằm , .

Lắc đầu, xoay rời .

Lâm Khả Ni trừng lớn hai mắt, cứ thế ?

Đợi cô nhớ hỏi tên đối phương, đối phương xa.

Lâm Khả Ni chỉ đành từ bỏ, mặt mang theo một tia tiếc nuối.

Tiểu Xuân thoáng qua xung quanh, “Đi thôi!”

Có điều cô vẫn thoáng qua hướng đàn ông rời , nhíu mày.

Trùng hợp?

Hay là cố ý?

Đầu Tiểu Xuân khẽ gật về một hướng khác.

Hắn cho dù xuất hiện, các cô cũng sẽ việc gì!

Lâm Khả Ni gật đầu để chuyện trong lòng nữa, xoay về phía tiệm t.h.u.ố.c.

Giang Thiên Vũ trở .

Với tính cách của đối phương, chắc chắn sẽ c.h.ế.t thôi với .

Nương , đây là thử thách đối với cô.

suy nghĩ thật kỹ, thế nào g.i.ế.c c.h.ế.t cái tên họ Giang mới .

Ngày nào cũng một con ruồi ghê tởm chằm chằm, cô cũng phiền.

Mà thư phòng Lâm gia.

Lâm Cửu Nương đang xem bản vẽ, giống như thường ngày mở miệng :

“Lâm Lị, ngươi đây xem cái máy nổ bỏng ngô ...”

Lời một nửa, im bặt.

Lâm Cửu Nương thở dài, bà đều quên mất Lâm Lị , luôn theo bản năng gọi Lâm Lị.

Thói quen, thật sự là một thứ đáng sợ.

Xem nỗ lực thích ứng với những ngày Lâm Lị.

Thở dài một , vùi đầu tiếp tục nghiên cứu bản vẽ trong tay.

Lúc , Hoàng Vĩ Minh đến, mang về một tin tức, bên phía đậu nành đang gây sự.

Lâm Cửu Nương chần chừ, thu dọn đồ đạc xong thẳng đến nhà kho.

Mà lúc bên ngoài nhà kho chật kín , bộ đều là bách tính mang đậu nành đến bán.

Triệu Vĩ trừng tròn hai mắt, thở hồng hộc, phẫn nộ :

“Các thu đậu nành, mới đưa tới.

Bây giờ, trải qua thiên tân vạn khổ đẩy đậu nành tới , với thu, đùa !”

Nói vỗ vỗ bốn bao đậu nành lớn chiếc xe cút kít bên cạnh, kích động :

“Mọi phân xử xem, ai ăn như ?

Nếu bọn họ giá thu mua đắt hơn Giang gia hai văn tiền, thể chuyện tốn công vô ích đưa tới đây?

Bây giờ chúng đưa tới , cần nữa, rõ ràng chính là đang đùa giỡn chúng !”

Lời của Triệu Vĩ, nhận ít phụ họa tán đồng.

Mà những phụ họa tán đồng, đậu nành bọn họ mang tới Cố Lục bộ đều cần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-812-tu-minh-cut-hay-la-ta-nem-nguoi-ra-ngoai.html.]

Lúc , Cố Lục cũng tức giận, tại chỗ, mặc kệ bọn họ ầm ĩ.

Hắn còn mong bọn họ ầm ĩ.

Bọn họ ầm ĩ, cũng coi như giúp một việc lớn.

Nghĩ đến đậu nành đưa tới hôm qua cũng như chiều nay, những thứ pha trộn bên trong, Cố Lục hừ lạnh.

Thật coi bọn họ đều là kẻ ngốc, tưởng rằng như thể lừa gạt qua cửa?

chỉ một thái độ, phàm là phát hiện đậu nành vấn đề, nhất luật nhận.

Thấy nhiều phụ họa như , Triệu Vĩ đắc ý, hùng hồn Cố Lục:

“Lừa chúng tới, cần đậu nành của chúng .

Anh cứ tùy tiện bồi thường mười lượng bạc cho , chuyện coi như xong, nếu chuyện tuyệt đối xong .”

, bồi thường tổn thất cho chúng .”

“Đền bạc!”...

Triệu Vĩ giơ tay lên, để đám đông đang kêu gào bình tĩnh .

Đợi yên tĩnh, Triệu Vĩ mới vẻ mặt đắc ý:

“Biết cũng là thuê, chủ .

cũng khó , , gọi Lâm Cửu Nương đây, bà mới chủ chuyện .”

“Là ai tìm ?”

Lời dứt, giọng của Lâm Cửu Nương xuất hiện lưng .

Khi về phía , Lâm Cửu Nương sải bước về phía Cố Lục.

Sau đó cùng Cố Lục, đôi mắt thanh lãnh :

“Sao thế, ép mua ép bán?

Đều hỏi ý kiến của Lâm Cửu Nương ?”

Khí thế toát bà, trấn áp ít .

Triệu Vĩ cam lòng, tiến lên, lặp lời đó một nữa.

Lâm Cửu Nương để ý đến , chuyển sang Cố Lục:

“Cố Lục, tại thu đậu nành của .”

Cố Lục gì, mà cầm lấy cây gậy sắt rỗng ruột sắc nhọn bên cạnh, liếc Triệu Vĩ một cái đó thẳng về phía xe cút kít của Triệu Vĩ.

Triệu Vĩ trong lòng kinh hãi, vội vàng tiến lên ngăn cản:

“Anh gì?

cho , cho phép hỏng bao tải của nữa. Nếu bao tải hỏng, đậu rơi , tổn thất đền ?”

Cố Lục lạnh lùng Triệu Vĩ, “Mua bán chú trọng là thành thật và công bằng, đây là tôn chỉ ăn của Lâm gia.

Chúng sẽ lừa gạt khách hàng của chúng , nhưng đồng thời, chúng cũng oan đại đầu, mặc cho lừa gạt.”

Nói , động thủ đẩy Triệu Vĩ .

Gậy sắt trong tay hung hăng đ.â.m bao vải, đó dùng sức khuấy mấy cái, lúc mới rút .

Lúc , Hoàng Vĩ Minh mang tới một cái mẹt sạch sẽ.

Cố Lục nghiêng tay, đậu nành trong gậy sắt lăn tròn chạy trong mẹt.

Mà chạy cùng đậu nành còn cát và đá nhỏ.

Giũ xong, chỉ đậu nành lẫn lộn cát đá trong mẹt, Cố Lục lạnh, “Đây chính là nguyên nhân thu đậu nành của ngươi.”

Triệu Vĩ mặt dày, hừ lạnh:

đều với , đậu là phơi mặt đất, khi thu mang theo chút cát và đá nhỏ là chuyện quá bình thường.”

Khóe miệng Cố Lục nhếch lên một nụ trào phúng, “Cho nên đậu nành nhà ngươi đều là phơi cùng cát đá ?

Ngoài , còn cái nữa?”

Cố Lục từ trong những hạt đậu đó, nhặt một hạt đậu mốc hỏng:

“Chúng khi thu đậu , chất lượng là một.

Đậu chất lượng , chúng thu, đậu của ngươi, gần một nửa là hỏng.

Hỏng, còn trộn lẫn cát đá mang bán cho chúng , ngươi coi khác đều là kẻ ngốc ?”

Nói xong, trở lưng Lâm Cửu Nương, nữa.

Khóe miệng Lâm Cửu Nương khẽ nhếch, ý trào phúng mặt cũng càng lúc càng rõ ràng.

Lơ đãng :

“Hai con đường, tự cút ném ngươi ngoài.”

Sắc mặt Triệu Vĩ khó coi, c.ắ.n răng, “Đậu vài hạt hỏng, bình thường ?

các còn sẽ trộn lẫn bán cho khác, cái ?

Cùng lắm, cùng lắm, bán rẻ cho các một văn tiền một cân, chứ.”

Lâm Cửu Nương lười chuyện, đôi mắt về phía Hoàng Vĩ Minh bên cạnh.

Hoàng Vĩ Minh hiểu ý, gọi mấy em, lập tức động thủ ném Triệu Vĩ đang la lối om sòm ngoài.

Đồng thời ném ngoài, còn đồ đạc của .

Lâm Cửu Nương quét mắt , “Muốn lạm dụ sung ( trộn)?

Có ý nghĩ thì mau ch.óng , nếu lát nữa tra , sẽ dễ chuyện như nữa .”

Lời thốt , đội ngũ vốn dĩ đông đúc trong nháy mắt rút ít.

Lâm Cửu Nương liếc một cái, xoay về phía .

 

 

Loading...