Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 77: Không Biết Tốt Xấu

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:30:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gặp khẳng định chuyện , nhưng , sắc mặt Lưu Tam Ni trong nháy mắt trở nên chút khó coi, ánh mắt mang theo đề phòng chằm chằm các nàng: "Các gì?"

"Không quy củ," Lưu lão thái lạnh mặt lớn tiếng mắng Lưu Tam Ni một câu, đó vẻ mặt nịnh nọt về phía nữ t.ử bên cạnh bà , "Triệu tiểu thư, nó chính là Lưu Tam Ni mà với , một con nha đầu hoang dã ngu ngốc c.h.ế.t, cũng là nó, dầu muối ăn, bướng bỉnh lắm."

Bị bà sỉ nhục như , Lưu Tam Ni đỏ mặt.

Nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Lưu lão thái: "Bà ai đấy?"

"Ta chọc bà, bà năm bảy lượt tới chọc , đừng tưởng rằng bà là nãi nãi , là trưởng bối, dám gì bà, cho bà , nếu chọc giận , khách khí với bà."

"Lưu Tam Ni, tạo phản a," Lưu lão thái giận.

Nếu giữ gìn hình tượng của mặt Triệu tiểu thư, bà thật hận thể tát một cái mặt Lưu Tam Ni.

Cái mụ nương ác phụ đê tiện của nó, tối hôm qua đối xử với như thế nào, bà còn quên .

Vừa nghĩ tới tối hôm qua tắm mười mấy mới rửa sạch mùi vị buồn nôn , cơn giận nơi l.ồ.ng n.g.ự.c càng cháy càng dữ dội.

nghĩ đến những ngày tháng trong tương lai, nhịn.

"Ừ, quả nhiên là bướng bỉnh, còn lễ tôn ti, cùng một bộ dạng với mụ nương ác phụ của nó," Trên mặt Triệu Nhã Kỳ nhếch lên một nụ châm chọc, "Giống như nó thế , gả quyền quý hoặc nhà tiền, tính cách còn cần mài giũa thật ."

"Phải, , đúng," Lưu lão thái cung kính gật đầu.

Triệu Nhã Kỳ hừ lạnh, vẻ mặt ngạo mạn Lưu Tam Ni: "Tiểu nha đầu, bây giờ quỳ xuống dập đầu với , thể dạy dỗ quy củ cho ngươi thật , bảo đảm ngươi gả nhà quyền quý, hưởng thụ vinh hoa phú quý vô tận."

Lưu lão thái vui mừng quá đỗi, vội vàng gầm lên với Lưu Tam Ni: "Nghe thấy , nha đầu c.h.ế.t tiệt, còn mau dập đầu với Triệu tiểu thư, cầu cô dạy ngươi."

"Ta cho ngươi , thể Triệu tiểu thư dạy ngươi, là phúc khí của ngươi, đây chính là thứ mụ nương ác phụ của ngươi mang cho ngươi, thấy , mau quỳ xuống dập đầu."

"Ta phi, bệnh!"

Lưu Tam Ni nhổ một bãi nước bọt về phía các nàng, ánh mắt mang theo một tia châm chọc: "Ai thèm ngươi dạy? Ta học cái gì, nương dạy.

Ngươi, thích quỳ xuống cho như , tự ngươi quỳ , cầu cô giới thiệu cho ngươi một lão già tiền, đó ngươi gả qua đó hưởng phúc, ai cản ngươi, ngươi ."

"Nha đầu c.h.ế.t tiệt, ngươi cái gì? Ngươi tin đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi ?" Lưu lão thái giận tím mặt.

Nha đầu c.h.ế.t tiệt đáng c.h.ế.t, quả nhiên là đáng ghét giống hệt Lâm Cửu Nương mụ ác phụ .

"Bà thể thử xem dám đ.á.n.h trả ?" Lưu Tam Ni liều mạng, nàng định nếu Lưu lão thái dám đụng nàng sẽ đ.á.n.h trả, kính già yêu trẻ, nương đúng, cái đó đáng kính trọng mới .

Ánh mắt khinh thường rơi nữ nhân xa lạ bên cạnh: "Ta còn tới lượt ngươi tới dạy, cút sang một bên. Bản đều hiểu quy củ, còn tới dạy , ngươi xứng ?"

Nói xong, khí thế hung hăng nữa chuẩn vòng qua, thấy đó chặn chặn , Lưu Tam Ni khách khí tát mạnh một cái cánh tay đối phương, trong nháy mắt đối phương đau rụt tay về, nghênh ngang rời .

"Tiểu thư," Tiểu Cúc đau mặt chút vặn vẹo, sức lực cô bé lớn, đau c.h.ế.t mất.

"Không cần cản nữa," Triệu Nhã Kỳ lạnh, chẳng qua là một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa, nếu giải quyết nó, còn lăn lộn thế nào?

Nói ả hiểu quy củ?

Ha ha, ả hiểu quy tắc thì thế nào, ả tư cách hiểu quy củ.

Nha đầu thối, đừng rơi tay , nếu cho ngươi tay.

"Triệu tiểu thư, theo thấy, thì đừng để ý đến nha đầu nữa, xem nó, thái độ gì chứ?" Lưu lão thái tàn nhẫn, bây giờ bà hận Lưu Tam Ni thấu xương.

Dạy dỗ mấy đứa lời như Lưu Ngũ Ni, ?

"Ngươi hiểu cái gì?"

Đôi mắt của Triệu Nhã Kỳ lạnh lùng một cái, lão đông tây tiêu tiền là nhất năng lực việc kém nhất, nếu bà chút bản lĩnh, cần gì đích xuất mã?

Lập tức phân phó Tiểu Cúc lấy kẹo và điểm tâm xe phát dọc đường .

Lưu lão thái keo kiệt nhất, thấy Tiểu Cúc cầm một hộp lớn kẹo và điểm tâm phát, đau lòng thôi, thẳng lãng phí, cần phát những thứ cho bọn họ, giữ cho nhà ăn là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-77-khong-biet-tot-xau.html.]

Triệu Nhã Kỳ thật sự chịu nổi bộ dạng keo kiệt bủn xỉn của bà , ném qua một nén bạc: "Có thể câm miệng ?"

Lưu lão thái bạc trong tay, bỏ miệng c.ắ.n một cái, gật đầu lia lịa: "Có thể, thể ."

Đợi đến cửa lớn Lưu gia, thôn An Lạc chấn động.

Ai cũng Lưu gia tới một vị kiều khách (khách quý), dọc đường phát kẹo và điểm tâm cho trẻ con trong thôn.

Hơn nữa còn là một đại mỹ nữ xinh , ai tới xem vị kiều khách Lưu gia tâm thiện ?

Triệu Nhã Kỳ hài lòng với việc tạo thanh thế của , những thôn dân đủ kiểu khen ngợi ả, tâm trạng Triệu Nhã Kỳ đến chịu .

khi thấy căn nhà rách nát của Lưu gia, mặt trực tiếp lạnh xuống.

Đây là nhà cho ở?

So với chỗ ở của hạ nhân nhà ả, còn kém hơn, cái bảo ả ở thế nào?

Lưu lão thái chút nào cũng sự ghét bỏ mặt Triệu Nhã Kỳ, vẻ mặt tự hào giới thiệu nhà với Triệu Nhã Kỳ, còn nhà bà căn nhà một hai trong thôn. Để Triệu Nhã Kỳ ở thoải mái, bà bảo vợ chồng Thanh Hà nhường căn phòng nhất.

Sáng nay bà nhận tin Triệu tiểu thư tới nhà bà ở, trời mới hưng phấn bao nhiêu.

Cái đại biểu cho tiền a, tiền cuồn cuộn dứt a.

Cho nên, khi nhận tin, lập tức bảo tất cả đều tới dọn dẹp vệ sinh, thu dọn phòng ốc, bận rộn ngừng, chỉ sợ vị kiều khách quen.

Vợ chồng Lưu Thanh Hà cũng sán lời nịnh nọt, dù vị chính là kim chủ của bọn họ, lấy lòng.

Mặt Triệu Nhã Kỳ đen , cái gọi là ?

Cái sân lộn xộn, gọi là thu dọn?

Còn cửa sổ , lớp bụi dày thể thấy , cũng gọi là thu dọn?

Triệu Nhã Kỳ đầu , ở chỗ , ả một phút cũng ở nổi, còn bằng phòng hạ nhân nhà ả.

"Tiểu thư, thể ạ, quên thư của lão gia ? Nô tỳ bảo các nàng thu dọn chút nữa, đó trải t.h.ả.m cho , ?" Tiểu Cúc chiến chiến kinh kinh ngăn Triệu Nhã Kỳ , mặt mang theo một tia sợ hãi.

Nhắc tới cha ả, lửa giận trong lòng Triệu Nhã Kỳ lập tức tắt ngấm, tâm tình phiền muộn thoáng qua bốn phía: "Giao cho ngươi."

Nói xong xoay lên xe ngựa.

Không nổi giận là , Tiểu Cúc thở phào nhẹ nhõm, lập tức bảo Lưu gia hành động, thấy các nàng lề mề chậm chạp, Tiểu Cúc móc tiền ...

Chuyện Lưu Tam Ni chặn đường cũng với Lâm Cửu Nương, đưa nước cho các nàng, bản tiếp tục nhặt hoa ma xà cõng về nhà.

Sau khi cõng hai chuyến về, Lâm Cửu Nương mới dừng tay cùng các con bỏ hoa ma xà còn giỏ chuẩn về nhà, đào nhiều hoa ma xà như , hẳn là thể ít bột ma vũ, nếu đủ, ngày mai đến đào là .

Có điều lúc rửa hoa ma xà ở bờ sông, đối mặt với sự hỏi thăm của thôn dân rửa rau bên cạnh, Lâm Cửu Nương chỉ sửng sốt một chút, nhanh phản ứng :

"Ta và nhà bọn họ, sớm một nhà, nhà bọn họ tới thích tiền hào phóng, liên quan gì đến ?"

Sau khi đối phương ngượng ngùng rời , Lưu Tam Ni mới lắc đầu :

"Nương, nữ nhân tuy dáng dấp xinh , tiền, nhưng đầu óc bệnh. Cô bảo con quỳ xuống dập đầu với cô , cô thể dạy con quy củ đó giúp con gả gia đình quyền quý. Lại , lời , đầu óc thể bệnh?"

Lâm Cửu Nương lời , trong đầu lập tức hiện lên khuôn mặt ai bì nổi của Triệu Nhã Kỳ, bỗng chút cao thâm khó lường :

"Biết là thật sự thật? Cô dạy con, xác thực thể khiến con gả gia đình quyền quý đấy?"

Lưu Tam Ni ngẩn , lập tức nhạo: "Nương, , đời bữa trưa miễn phí, cô giúp con như mưu cầu tất nhỏ, đến lúc đó e là con dùng mạng để trả, đúng ?"

Lâm Cửu Nương câu hỏi ngược của Lưu Tam Ni cho cạn lời, dứt khoát trừng mắt: "Chỉ con thông minh! Mau rửa, rửa xong về nhà ăn cơm tiếp tục việc."

Nói con, còn chỉnh con ?

 

 

Loading...