Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 665: Sợ Ta Quấy Rầy Các Người Cửu Biệt Trùng Phùng?
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:44:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phụt!
Thanh kiếm từ phía đ.â.m xuyên qua lưng Vương Hưng Vĩ.
Vương Hưng Vĩ dám tin mũi kiếm n.g.ự.c .
Ngay đó, khó nhọc đầu , trong ánh mắt mang theo sự thể tin nổi.
Giây tiếp theo, một tiếng "rầm" thật lớn vang lên, từ ngựa ngã xuống, còn con ngựa hí dài lao về phía xa.
Đám Điền Tân An cảnh tượng dọa cho run lẩy bẩy.
Khi về phía t.h.i t.h.ể của Vương Hưng Vĩ, trong ánh mắt đều xẹt qua một tia mỉa mai.
Biết rõ Yến Vương dễ chọc, còn liều mạng chọc giận Yến Vương, tìm c.h.ế.t thì là gì?
Vừa còn xúi giục bọn họ phạm sai lầm, kẻ ngốc mới như .
Khoan hãy miệng lưỡi thế gian khó bịt.
Cứ cho là Yến Vương thật sự c.h.ế.t ở đây, tên điên Tam hoàng t.ử đó chắc chắn sẽ là đầu tiên g.i.ế.c tới, đến lúc đó bọn họ cũng chẳng quả ngon để ăn.
Hơn nữa Hoàng đế cũng kẻ dễ lừa gạt, ông cũng sẽ để Yến Vương c.h.ế.t rõ ràng.
Điền Tân An may mắn vì bốc đồng.
Vương Hưng Vĩ c.h.ế.t, đám binh lính mang đến đều mất ý chí chiến đấu, lập tức ngây tại chỗ, .
Rắn mất đầu!
Từ Duật mặt cảm xúc bước về phía t.h.i t.h.ể Vương Hưng Vĩ, rút thanh kiếm của .
Quay về phía đám đông:
“Muốn c.h.ế.t, tới đây.”
Bịch, bịch, bịch!
Một đám binh lính đột nhiên thi vứt bỏ v.ũ k.h.í trong tay, còn sinh nổi tâm trí phản kháng nữa.
Từ Duật cũng nhảm thêm, lập tức bắt bọn họ xếp hàng, đó để tín của đưa bọn họ về doanh trại, nhân tiện tiếp quản thứ của doanh trại.
Sau khi sắp xếp xong tất cả những chuyện , Từ Duật mới sang đám Điền Tân An vẫn luôn dám lén lút rời ở một bên.
Lạnh lùng :
“Nói.”
Tim Điền Tân An đập thịch một cái, khom lưng lắc đầu nguầy nguậy: “Yến Vương điện hạ, ngài đang hỏi Vương Hưng Vĩ mang ? Mấy chúng thật sự mang . Chúng chỉ nơi Vương Hưng Vĩ đưa ả đến, nguy hiểm, thì nữa.”
Hắn xong, lập tức ngẩng đầu cẩn thận về hướng Yến Vương.
Lập tức kinh hãi, bởi vì đối phương đang dùng đôi mắt âm trầm đáng sợ chằm chằm bọn họ.
Cơ thể Điền Tân An run rẩy dữ dội hơn, giọng mang theo tiếng nức nở:
“Yến Vương điện hạ, những gì cần , hết . Chúng quả thực ở , nơi đó, chúng xưa nay chỉ đồn, từng đến. Hơn nữa, hơn nữa mấy chúng , chính là Triệu Hải kéo đến cho đủ quân , chúng gì cả a. Yến Vương điện hạ, xin ngài tha cho chúng .”
Hai khác cũng mang vẻ mặt hoảng sợ hùa theo.
Khóe miệng Từ Duật khẽ nhếch, đến đây , thì đều sạch sẽ .
Bọn họ tha cho ai bao giờ?
Nếu đến kịp, bọn họ chẳng cũng suýt ép c.h.ế.t khuê nữ của nàng ?
Khuê nữ của nàng, cách khác, cũng là khuê nữ của .
Hắn thể nhẫn nhịn?
Mặt lạnh lùng, nghiêm giọng :
“Ba Điền Tân An, dạy con nghiêm, dung túng cho con cái ác, phá hoại hoa màu. Người , bắt bọn chúng , trượng hình một trăm.”
Vừa trượng hình một trăm, đám Điền Tân An lập tức gào cầu xin tha mạng.
Dù một trăm gậy đ.á.n.h xuống, bọn họ sẽ mất nửa cái mạng.
đáng tiếc, Từ Duật hề động lòng, lệnh hành hình.
Khi tiếng gậy đ.á.n.h "bốp bốp" vang lên, mặt cảm xúc bước về phía Tần Thạc đang xem kịch vui ở một bên:
“Nàng đang ở ?”
Biết bây giờ thể trêu chọc , Tần Thạc thu vẻ mặt hóng hớt:
“Đại khái xác định vị trí của Lâm Lị, nàng dẫn tìm .”
Từ Duật cũng nhảm, bảo sắp xếp dẫn đường cho , lên ngựa chuẩn rời .
Tần Thạc lắc đầu: “Không định nghỉ ngơi một chút ?”
Từ Duật tay nắm dây cương, đôi mắt lạnh lùng quét :
“Người.”
Tần Thạc ngượng ngùng, , lòng của coi như lòng lang thú, mệt c.h.ế.t cho đáng đời.
Lập tức sai dắt một con ngựa tới, chuẩn đích dẫn tìm .
Từ Duật nhíu mày: “Ngươi góp vui gì?”
Nghe lời , Tần Thạc suýt nữa nổi điên.
Nghe xem cái gì , cái gì gọi là góp vui gì?
Nếu sợ hai bọn họ tụ tập với , lật tung cả Khánh Châu lên, cũng sẽ , ?
Nghiến răng, khẩy: “Sao, sợ quấy rầy các cửu biệt trùng phùng?”
Từ Duật đầu , gì, nhưng vành tai lặng lẽ leo lên một rặng mây đỏ.
Hắn đúng là suy nghĩ .
Tần Thạc chuyện nữa.
Vừa mở miệng, g.i.ế.c .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-665-so-ta-quay-ray-cac-nguoi-cuu-biet-trung-phung.html.]
Từ Duật bây giờ chính là điển hình của kẻ vợ quên em, đồ phản bội.
Đưa tay nắm lấy dây cương, vỗ ngựa xông lên .
Mấy Điền Tân An đ.á.n.h đến m.á.u thịt lẫn lộn, thấy bóng dáng bọn họ rời , lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Tốt quá , Hoạt Diêm Vương .
Cái mạng nhỏ của bọn họ, coi như giữ .
ngay khi bọn họ rời khỏi Bảo Kê trấn lâu, một nữa chặn .
Cuộc tàn sát bắt đầu.
Còn bên phía Lâm Cửu Nương, dẫn lục soát trong núi nửa ngày, nhưng chẳng thu hoạch gì, các loại cơ quan cạm bẫy thì gặp ít, ít mang thương tích.
Tuy vết thương đều nghiêm trọng, nhưng đủ chật vật.
Lâm Cửu Nương nhíu mày.
Cô nghi ngờ ngọn núi căn bản , là Vương Hưng Vĩ cố ý dẫn cô lên ngọn núi , mục đích là dùng các loại cạm bẫy cơ quan núi để g.i.ế.c c.h.ế.t .
Mà ngọn núi lẽ là nơi Vương Hưng Vĩ dùng để loại trừ những kẻ bất đồng chính kiến, nếu giải thích một ngọn núi lớn bình thường , tại nhiều cơ quan như ?
Nhìn Lâm Đào phía tháo dỡ một cơ quan:
“Lâm Đào, phát tín hiệu, bảo tất cả xuống núi, e là chúng mắc mưu .”
Ngay đó, cô những suy đoán của .
Lâm Đào cũng lờ mờ cảm giác , lập tức do dự nữa, liền phát tín hiệu, bảo tất cả xuống núi.
Sau khi xong tất cả những việc , Lâm Đào mang vẻ mặt lo lắng về phía Lâm Cửu Nương:
“Lâm nương t.ử, nếu Lâm Lị ngọn núi , cô sẽ ở ?”
Kéo dài lâu như , Lâm Lị e là...
“Quay tìm Vương Hưng Vĩ,” Lâm Cửu Nương lạnh mặt, trong mắt xẹt qua một tia sát ý.
Nếu hỏi , thì dùng mạng của để chôn cùng Lâm Lị.
Còn cả những tên hắc y nhân đêm qua nữa, bọn chúng đều c.h.ế.t!
Sát khí Lâm Cửu Nương lúc nồng đậm.
Tìm kiếm lâu như , đều thể tìm thấy tung tích của Lâm Lị, lý trí của cô đến bờ vực sắp sụp đổ.
Cô chắc còn thể nhẫn nhịn bao lâu.
Thời gian trôi qua càng lâu, cô càng hoảng hốt.
Một nhóm , sự dẫn dắt của Lâm Đào, nhanh ch.óng di chuyển xuống núi.
Và ngay khi bọn họ sắp đến chân núi, Thiểm Điện xuất hiện.
Nó lao mạnh tới, c.ắ.n một ngụm ống quần Lâm Cửu Nương, kéo cô xuống núi.
Lâm Cửu Nương mừng rỡ.
Đưa tay vỗ vỗ đầu nó: “Thiểm Điện nhả . Có mày tìm thấy Lâm Lị ?”
Đáp cô là một tiếng "gâu gâu" vang vọng.
“Mau, mày dẫn đường phía ,” Lâm Cửu Nương kích động, quá , tung tích của Lâm Lị .
Khi Thiểm Điện lao lên phía , Lâm Cửu Nương lập tức đuổi theo.
Lâm Đào thấy , cũng dám chậm trễ nữa, lập tức gọi tất cả bám theo.
Tốc độ của Thiểm Điện nhanh, sợ đám Lâm Cửu Nương theo kịp, chạy một đoạn đường sẽ dừng đầu chờ Lâm Cửu Nương.
Khi Lâm Cửu Nương đuổi kịp, tiếp tục đuổi theo phía .
Cứ như một đuổi một chạy, Lâm Cửu Nương cũng chạy bao lâu.
Đợi đến khi Thiểm Điện dừng , hai chân Lâm Cửu Nương mềm nhũn run rẩy.
khi thấy những hắc y nhân đang ngừng di chuyển ở phía xa, tinh thần Lâm Cửu Nương chấn động, tìm thấy .
Đưa tay vỗ vỗ đầu Thiểm Điện, hài lòng: “Thiểm Điện, giỏi lắm.”
Nói xong, bình tâm trạng kích động của .
Sau đó về phía đám Lâm Đào: “Bây giờ nghỉ ngơi , hồi phục thể lực.”
Lâm Đào gật đầu, bảo nghỉ ngơi , đồng thời chú ý ẩn nấp.
Phía hắc y nhân đông đảo, hơn nữa thủ đều tồi, nếu bọn họ hồi phục thể lực, mạo xông xuống, chỉ thể là nộp mạng.
Còn Lâm Cửu Nương, tiếp tục quan sát thứ xung quanh.
Đất hoang, đá lởm chởm, bóng .
Và cũng chính những đặc điểm , cô chợt nhớ tới lúc mới đến Khánh Châu, còn từng tò mò.
Bởi vì nơi giao giới giữa Khánh Châu và Bắc Lăng, một vùng đất nguyền rủa.
Nghe đồn vùng đất nguyền rủa tấc cỏ mọc, động vật và con tiến vùng đất nguyền rủa đều sẽ c.h.ế.t một cách ly kỳ.
Bây giờ xem , vùng đất nguyền rủa , chỉ sợ chính là nơi .
Vùng đất nguyền rủa!
Hai mắt Lâm Cửu Nương híp , cô bao giờ tin những thứ .
Cái gọi là vùng đất nguyền rủa, e là cố ý tạo , mục đích chính là cho đến gần nơi , từ đó phát hiện bí mật ẩn giấu bên trong.
Xem , bí mật ẩn giấu ở đây lớn, nếu sẽ động tĩnh lớn như .
Nhìn hắc y nhân từng bao từng bao chuyển đồ ngoài, khóe miệng Lâm Cửu Nương khẽ nhếch.
Những trốn ở đây, rốt cuộc đang gì, hoặc nơi giấu bí mật gì, cô quan tâm.
Cô chỉ quan tâm Lâm Lị đưa đến đây ?