Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 559: Đồ Tốt Không Sợ Cửa Tiệm Tồi Tàn
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:42:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái Bình cung, trong phòng khách.
Choang!
Chén trong tay Thạch Phá Thiên phẫn nộ đập xuống đất, Bạch Trạch đang cúi đầu bên cạnh, cơ thể run rẩy.
Thạch Phá Thiên âm trầm mặt, hai mắt lạnh lẽo chằm chằm Bạch Trạch:
“Ngu xuẩn hết chỗ !”
Bạch Trạch c.ắ.n c.h.ặ.t môi , hé răng nửa lời.
Nhìn dáng vẻ phục của cô , sự châm biếm mặt Thạch Phá Thiên càng sâu:
“Bạch Trạch, đừng tưởng hoàng thượng ban cho cô danh hiệu công chúa, cô liền thực sự là công chúa của Vân Tề quốc.
Cô, chẳng qua chỉ là một quân cờ của Vân Tề quốc mà thôi.
Quân cờ thì tuân thủ quy củ của quân cờ.
Nếu viên đá của cô lời, thì cần thiết ở Đại Nghiệp. Vân Tề quốc cần quân cờ lời, tự tiện chủ trương.”
Bạch Trạch đột ngột ngẩng đầu lên: “Tề Quốc công, ngài ý gì?”
“Ta bảo cô năm ngày , cút về Vân Tề quốc,” Thạch Phá Thiên vẻ mặt lạnh lùng.
Loại tự cho là thông minh , chỉ hỏng việc chứ nên chuyện.
“Ngài thể,” Bạch Trạch mím c.h.ặ.t môi, vẻ mặt vui.
Ông dám!
Thạch Phá Thiên lạnh: “Ta thể!”
Nói xong, ông lên, thần sắc lạnh lùng:
“Bạch Trạch, tâm tư nhỏ nhặt của cô, đáng tiếc, gậy ông đập lưng ông.
Ta khuyên cô, đừng coi tất cả là kẻ ngốc.
Chuyện tối nay cô chuẩn , hủy bỏ hết , đừng mất mặt hổ nữa.”
Bạch Trạch đột ngột ngẩng đầu lên, hai mắt mang theo sự tức giận: “Không thể nào!”
Vì tối nay, cô bỏ bao nhiêu tâm huyết?
Tiêu tốn bao nhiêu bạc đó?
Bây giờ sắp bắt đầu , bảo cô từ bỏ, thể!
Bạch gia, chỉ dựa để lật .
Thạch Phá Thiên lắc đầu, hết cứu .
Còn bằng Bạch Đan Tuyết.
Cười khẩy: “Tùy cô.”
Dù mất mặt cũng ông !
Thạch Phá Thiên ngoài đại sảnh, khuyên can, đáng để ông phí lời.
Bạch Trạch mím c.h.ặ.t môi, vẻ mặt bướng bỉnh tại chỗ.
Thạch Phá Thiên cho cô , cô liền ?
Không, cô nhất định .
Bởi vì tất cả những gì cô , đáng giá.
Cô cũng từ từ mưu tính, nhưng Bạch gia còn nhiều thời gian nữa.
Hoàng đế Vân Tề quốc bắt đầu thu lưới, Bạch gia cô nếu thoát khỏi phận con rối, bên phía Đại Nghiệp nhất định nhanh ch.óng chiếm cứ một vị trí, đó chuyển việc buôn bán sang bên .
Nghĩ đến gia tộc, tiêu tốn tâm tư và tài lực khổng lồ, mới đưa đến đây, cô tuyệt đối thể cứ như mà trở về Vân Tề quốc.
Cô nhất định ở Đại Nghiệp.
Hai mắt Bạch Trạch lóe lên một tia sáng lạnh.
“Bạch Trạch!”
Khi Bạch Đan Tuyết bước , Bạch Trạch thu tâm tư của .
Quay , thần sắc ôn hòa Bạch Đan Tuyết: “Đan Tuyết công chúa.”
“Bị Thạch Phá Thiên mắng ?” Bạch Đan Tuyết tìm một cái ghế xuống, nhướng mày, “Nghe , hôm nay cô chật vật?”
Bạch Trạch đang cúi đầu, mặt xẹt qua một tia khó coi.
cuối cùng vẫn gật đầu: “Đan Tuyết công chúa, Lâm Cửu Nương đó đơn giản.
Ta gặp cô .
Không hổ là phụ nữ thể khiến Yến Vương bằng con mắt khác, bình thường. Tuổi tuy lớn, nhưng bảo dưỡng .
Hơn nữa thông minh, kinh doanh bài bản.
Thảo nào Yến Vương phủ to lớn như , chỉ cô mới thể tự do.”
Bạch Đan Tuyết lạnh mặt.
Ánh mắt lạnh lùng Bạch Trạch, cô hiểu dụng ý Bạch Trạch như , chẳng qua là khơi dậy lòng ghen tị của .
Cô thành công.
Từ từ lên:
“Bạch Trạch, tối nay cô ngoài, ngại dẫn theo bản công chúa chứ.”
Hừ, nhất đừng để cô chạm mặt phụ nữ đó.
Giành đàn ông với cô !
Trong mắt Bạch Đan Tuyết lóe lên một tia sát khí.
“Được,” Bạch Trạch cúi đầu vẻ mặt cung kính, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên.
Lúc chạng vạng tối.
Tô Thanh Uyển rối bời trong gió lạnh.
Nhìn cửa tiệm nhỏ bé mắt, sang đối diện, đầu Lâm Cửu Nương:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-559-do-tot-khong-so-cua-tiem-toi-tan.html.]
“Cô thật ?
Cô chắc chắn dùng cái để đối đầu với đối diện?”
Sao cô bỏ thế ?
Đối diện, Bạch Trạch hào phóng bao trọn cả khách điếm, hơn nữa còn trang hoàng tỉ mỉ một phen.
Người dùng, đều là thị nữ huấn luyện bài bản, ai nấy đều cảm thấy nghi thái bất phàm, bổ mắt.
Chỗ Cửu Nương tìm thì ?
Tô Thanh Uyển cảm thấy gió lạnh thổi qua đỉnh đầu , lạnh quá.
Một gian tiệm nhỏ, trống .
Chắc là cửa tiệm nhỏ đóng cửa, cũ kỹ tồi tàn, ba chữ phù hợp với khí chất của nó.
Lâm Cửu Nương nhướng mày: “Có thắc mắc gì ?”
Ánh mắt Tô Thanh Uyển khó khăn dời từ khách điếm đối diện vẫn đang trang trí, sang Lâm Cửu Nương:
“Có.
Ta thể ? Ta đau bụng, ăn nhầm đồ .”
“Ha ha,” Lâm Cửu Nương , đưa tay khoác vai cô , “Thanh Uyển , là chị em ?”
“Tối nay thì ,” Tô Thanh Uyển thuận nước đẩy thuyền.
Hừ, đừng tưởng cô đang nghĩ gì,
“Cô , tim sắp vỡ vụn ,” Lâm Cửu Nương vẻ mặt sầu não, cô bỏ rơi .
“Ha ha, giả vờ,” Tô Thanh Uyển đưa tay véo eo cô.
Lâm Cửu Nương phá công, bật .
Hai đùa giỡn một lát, Lâm Cửu Nương mới nghiêm mặt:
“Được , tối nay thực sự cần các cô giúp đỡ. Hơn nữa, đồ do Lâm Cửu Nương , cần khua chiêng gõ mõ ?
Ta cái gọi là ‘đồ sợ cửa tiệm tồi tàn’.”
Tô Thanh Uyển cạn lời.
Cô cảm thấy Cửu Nương lý.
Thở dài: “Ta cảm giác cô đưa xuống hố .”
“Ta là như ?” Lâm Cửu Nương nhướng mày, “Ta đồ , lúc nào cũng nghĩ đến các cô.
Đi, dẫn các cô trong thử xem.”
Một tay kéo một , đó dặn dò Lâm Đào trông chừng cửa tiệm, cho phép ngoài , vui vẻ về phía hậu viện.
Khi màn đêm buông xuống, khách điếm đối diện thắp đèn l.ồ.ng đỏ.
Treo đèn kết hoa, vô cùng mắt.
Mà lúc , ít về phía .
Dù cũng là công chúa của Vân Tề quốc, những nhận thiệp mời, ít nhiều cũng sẽ nể mặt mà đến.
Cho nên, nhanh con phố , trở nên náo nhiệt.
Khi Bạch Trạch và Bạch Đan Tuyết đến, trong khách điếm thêm nhiều .
Những đều là quý nữ trong kinh thành, cùng với con gái của những gia đình giàu .
Nhìn thấy Bạch Trạch và Bạch Đan Tuyết, nhao nhao hành lễ.
Khác với sự đáp lễ nghiêm túc của Bạch Trạch, Bạch Đan Tuyết tỏ chút hờ hững, đôi mắt hạnh, tìm kiếm một phen trong đám đông.
Nhíu mày:
“Người phụ nữ đó đến ?”
“Ai?” Bạch Trạch rõ còn cố hỏi.
khi Bạch Đan Tuyết trừng mắt, liền bừng tỉnh đại ngộ, quanh một vòng, lắc đầu:
“Chắc là đến.”
Bạch Đan Tuyết lập tức mất hứng thú, rời , nhưng vặn mấy quý nữ của Đại Nghiệp đến tìm cô , cô đành nở nụ ứng phó.
Còn bên phía Bạch Trạch, rõ ràng đến gần đủ .
Lập tức sai kiểm tra, xác định bất kỳ đàn ông nào mặt, lập tức sai đóng cửa sổ, bắt đầu để chưởng quỹ nhà giới thiệu yếm mới của Bạch gia cho .
Khi từng chiếc yếm tinh xảo lấy , những phụ nữ mặt đều lộ biểu cảm kinh diễm.
Lập tức yêu thích buông tay cầm lên xem.
Mặc dù loại quần áo lót như thế , thường là tự , nhưng cũng cản trở việc bọn họ thấy đồ , thích, cũng sẽ tự mua.
Chưởng quỹ Bạch gia thấy xấp xỉ , liền từ công nghệ thêu thùa, chất liệu, ưu điểm... giới thiệu từng cái một cho .
Khi chiếc yếm thể khiến bọn họ mặc , đường cong cơ thể trở nên quyến rũ hơn, ít động lòng.
Hơn nữa Bạch Trạch cũng suông, còn sắp xếp thị nữ mặc cho bọn họ xem hiệu quả, tại hiện trường lập tức nóng lòng bày tỏ mua vài chiếc.
Phụ nữ, ai là yêu cái .
Bạch Trạch hài lòng với hiệu quả .
Yếm do Bạch gia cô , phụ nữ nào thể từ chối .
Đang định mở miệng, trong đám đông một giọng hòa hợp vang lên:
“Hay là, chúng cũng sang đối diện xem .
Ta , Lâm Ký hôm nay cũng tung mẫu yếm mới, xem mới quyết định mua của nhà nào!”
Sắc mặt Bạch Trạch lập tức trở nên khó coi.
Người , cố ý ?
Còn nữa, Lâm Cửu Nương phụ nữ , ở cũng cô ?