Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 172: Nhân Sinh Bật Hack

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:32:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Cửu Nương di chuyển nhanh nhẹn núi. Sau khi quen với việc leo núi, bây giờ nàng leo núi nhẹ nhàng và dễ dàng như đất bằng . Vượt qua một ngọn núi, nàng tiến sườn bên của dãy Đại Thanh sơn.

Dãy núi bên dấu vết con đặt chân tới, t.h.ả.m thực vật, cây cối... đều bảo tồn . Lâm Cửu Nương khá hài lòng, càng nguyên sinh thì chủng loại sinh vật bên trong càng phong phú, thứ nàng tìm càng dễ tìm thấy, thì nàng thể về sớm hơn.

Cục cục!

Một con gà rừng ngốc nghếch lao thẳng đến mặt, Lâm Cửu Nương chút do dự thu lấy. Trứng gà rừng, đừng ngốc, trong nhà còn hai cần bồi bổ cơ thể đấy...

Sau khi thu hoạch một mẻ thú rừng, Lâm Cửu Nương lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng xui xẻo thế cơ chứ? Quả nhiên nãy rơi xuống bẫy, giẫm phân lợn rừng chỉ là tai nạn. Bây giờ mới là nhân sinh bật h.a.c.k của nàng.

Thu hoạch suốt dọc đường chữa lành sự khó chịu đó của Lâm Cửu Nương. Khi thấy Tiểu Hoa và Tiểu Bạch đến đón , nụ mặt nàng rạng rỡ vô cùng. Nàng động tác lưu loát trèo lên lưng Tiểu Hoa, nhanh ch.óng tiến về phía sâu trong Đại Thanh sơn.

Lâm Cửu Nương rằng, cảnh nàng Tiểu Hoa cõng rời một bá tánh liều mạng lên núi tìm thức ăn gần đó thấy.

“Trời ơi, con trăn khổng lồ lấp lánh ánh vàng đang cõng một nữ t.ử xinh , chẳng lẽ nàng là thần nữ do ông trời phái xuống giải cứu chúng ?”

Trái tim đàn ông run lên, hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống hướng về phía bóng dáng đang xa , bắt đầu dập đầu vái lạy.

“Thần nữ, cưỡi ngựa vàng đến cứu chúng con ?”

“Thần nữ ơi, cầu xin , cứu chúng con với.”...

Sau đó, tin tức Đại Thanh sơn thần nữ cứ thế truyền ngoài.

Hai tỷ Lưu Tam Ni và Lưu Tứ Lang, vì nương bọn họ lúc khỏi nhà tối nay thể sẽ về, nên đến chập tối khi bọn họ trở về, cả hai đều hề hoảng loạn, vẫn bình tĩnh ai việc nấy. Cho đến khi đèn dầu thắp sáng, hai tỷ mới vài câu lo lắng, an ủi vài câu ai nấy về phòng chuẩn nghỉ ngơi.

lúc , cửa lớn ngoài sân đập ầm ầm. Hai tỷ vốn đến cửa phòng liền , bước tới mở cửa. Phát hiện là Lưu Nhị Lang, cả hai chút kinh ngạc. Chưa đợi bọn họ lên tiếng, Lưu Nhị Lang vội vã hỏi: “Tam Ni, Tứ Lang, Ngũ Ni đến tìm hai ?”

“Không , ?” Lưu Tam Ni cau mày, “Hôm nay hề gặp Ngũ Ni, đến tìm .”

, Ngũ Ni đến tìm bọn , tỷ cùng lên núi tìm thức ăn ? Tỷ ?” Lưu Tứ Lang một dự cảm chẳng lành.

“Muội mãi về nhà,” Sắc mặt Lưu Nhị Lang khó coi, mặt mang theo sự ảo não: “Hôm nay lên núi tìm thức ăn khá thuận lợi, mới đến trưa kiếm một ít rau dại và rễ cỏ non. Ta định tiếp tục tìm thêm chút đồ ăn, nên bảo Ngũ Ni xuống núi về nhà . nãy về đến nhà mới Ngũ Ni vẫn về, thế mới chạy đến hỏi hai xem đến tìm hai .”

“Không ,” Sắc mặt Lưu Tam Ni khó coi.

“Đã , hỏi những khác trong thôn xem ai thấy Ngũ Ni .” Lưu Nhị Lang sốt ruột, chạy về phía trong thôn.

“Ta cũng giúp!” Lưu Tam Ni cũng vẻ mặt lo lắng đuổi theo, đầu dặn dò Lưu Tứ Lang ở nhà trông chừng cẩn thận, vội vã bám theo.

Lưu Tứ Lang cũng sốt ruột, nhưng cũng chỉ đành ngoan ngoãn ở nhà chờ đợi.

Còn bên phía Lưu Nhị Lang và Lưu Tam Ni, bọn họ gõ cửa từng nhà trong thôn, hỏi xem ai thấy Ngũ Ni . Đáng tiếc ai thấy Lưu Ngũ Ni.

Khi hỏi đến nhà Lý Đại Chủy, lẽ vì quan hệ giữa mụ và Lâm Cửu Nương căng thẳng, Lý Đại Chủy trực tiếp trả lời câu hỏi, ngược còn một bên buông lời mỉa mai châm chọc. Lưu Tam Ni hai lời trực tiếp sang nhà tiếp theo, ai thèm chiều chuộng bà?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-172-nhan-sinh-bat-hack.html.]

Thấy Lưu Tam Ni thèm hỏi một câu bỏ , Lý Đại Chủy tức đến suýt ngất. Làm nương thái độ như , con gái cũng cái bộ dạng quỷ quái , là thấy ghét. Mụ nhịn nhảy , hướng về phía bóng lưng Lưu Tam Ni c.h.ử.i ầm lên: “Lưu Tam Ni, tao cho mày , sẽ ngày mày đến cầu xin tao.”

Lưu Tam Ni đầu , khẩy: “Đợi khi nào bà sửa cái tật khoác lác đầy miệng , lẽ sẽ ngày đó đấy.”

Nói xong tiếp tục về phía , nàng còn nhiều hỏi, ai tâm trạng ở đây nhảm với mụ ?

Lý Đại Chủy cảm giác sắp tức ngất , sang nam nhân nhà là Triệu Nhị Dũng: “Ông , một con ranh con cũng dám xỉa xói , ông !”

“Được !” Triệu Nhị Dũng thở dài, “Bà cũng đừng trách , còn trách bản bà cái miệng tích đức, trách ai? Muội mất tích, đang chạy khắp nơi tìm , chắc chắn là đang gấp. Bà xem bà đang cái gì? Bà thì , cũng cần thiết nhắm một đứa trẻ.”

Người khác thì thôi, ông cũng như , Lý Đại Chủy liền chịu để yên. Mụ gầm lên với ông : “Ông cũng ? Ông đ.á.n.h ?”

Thấy ông xin tha rời , mặt Lý Đại Chủy mới lộ một nụ lạnh: “ cho ông , ông đừng coi thường . Ngoài Lưu Ngũ Ni , thì ai .”

“Vậy nãy !” Triệu Nhị Dũng sốt ruột, “Bà thấy bọn họ đang gấp gáp tìm ?”

“Thái độ của bọn họ như , tại ?” Lý Đại Chủy vẻ mặt đắc ý, “ cho ông , cứ nhất quyết cho bọn họ đấy.”

Triệu Nhị Dũng chằm chằm mụ một lúc, lắc đầu: “Bà bốc phét, dối. Bà xem, bao giờ bà mới sửa cái tật đây? Haizz!”

Nói xong ông thất vọng rời .

Lý Đại Chủy tức đến đỏ bừng mặt, hung hăng trừng mắt bóng lưng ông : “Lão nam nhân thối tha, ông tin ? Ông còn là nam nhân của hả? cho ông , chính là đấy, mặc kệ ông tin , chính là .”

Thấy Triệu Nhị Dũng vẫn tin , Lý Đại Chủy nhịn lớn tiếng gầm lên: “ cho ông , con nhà bọn họ đều lành gì. Lớn gì, nhỏ càng gì, còn nhỏ tuổi bỏ trốn theo đàn ông !”...

Lưu Nhị Lang và Lưu Tam Ni chạy khắp cả thôn, hỏi thăm tất cả , đều từ buổi trưa còn gặp Lưu Ngũ Ni nữa. Mà tin tức Lưu Ngũ Ni mất tích, cũng khiến sắc mặt Lưu Nhị Lang đen đến thể đen hơn, sự tự trách hiện rõ lông mày.

Lưu Tam Ni nuốt nước bọt ẩm cổ họng khô khốc, đôi mắt về phía ngọn núi đen kịt: “Có thời gian tự trách, chi bằng nghĩ cách tìm . Lúc và Ngũ Ni chia tay, là ở ngọn núi nào.”

Mọi đều thấy Ngũ Ni, chứng tỏ Ngũ Ni về đến thôn, là khi chia tay với Lưu Nhị Lang thì mất tích.

“Công Ngưu sơn,” Lưu Nhị Lang ngẩng đầu, chút mất tự nhiên Lưu Tam Ni. Nàng đột nhiên trở nên cực kỳ chủ kiến, khiến quen, nàng, cảm giác thấy bóng dáng của nương.

“Về chuẩn đồ đạc, lên núi tìm !” Lưu Tam Ni im lặng một lúc, giọng kiên định vang lên, “Trước khi lên núi, còn tìm thêm vài đáng tin cậy cùng nữa.”

“Tìm ai?” Lưu Nhị Lang vẻ mặt mờ mịt và luống cuống Lưu Tam Ni, chợt sinh một cảm giác hổ, xứng nhị ca của bọn họ nữa .

“Huynh tìm Tứ Lang, bảo Tứ Lang chuẩn đồ đạc cho , tìm .” Lưu Tam Ni nhiều suy nghĩ như , dặn dò xong liền vội vã rời .

Nương từng , lúc cứu , thời gian chính là sinh mạng, huống hồ cần cứu là Ngũ Ni, của nàng! Càng thể lơ là, mau ch.óng nghĩ cách giải cứu mới .

 

 

Loading...