Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 1463: Sớm Quá Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-23 20:05:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Thạc buồn bực.
tiện gì, chỉ đành theo bọn họ.
Lâm Lị cũng tụt phía giống bỗng nhiên , “Dương Quân Trừng, yêu thích.”
Nghe , thể Tần Thạc cứng đờ, bước chân tự chủ mà dừng .
Hắn về phía Lâm Lị, đang do dự xem nên mở miệng .
Lại ngờ Lâm Lị căn bản chẳng thèm để ý đến , lúc vượt qua , sải bước thẳng về phía .
Tần Thạc: “...”
Hắn ngó lơ , cái ngày tháng còn sống nữa đây?
Trên mặt thoáng qua vẻ chua chát, cô yêu thích , thì liên quan gì đến ?
Cô yêu thích, thực cũng khá .
Tần Thạc bỗng nhiên dạo nữa, bước chân tự chủ mà chậm .
nghĩ đến việc là do đề nghị , đành xốc tinh thần theo.
Mà lúc .
Trên đường phố, trở nên náo nhiệt hơn nhiều.
Hai bên đường xuất hiện thêm nhiều tiểu thương bày sạp, còn hoa đăng thì treo khắp nơi.
Trên đường, tiếng của bá tánh ngớt, đó là tiếng của sự hướng về tương lai.
Lâm Cửu Nương tuốt đằng , thấy cảnh , nhịn khóe miệng khẽ nhếch.
Thực bá tánh dễ thỏa mãn.
Cầu mong chẳng qua chỉ là ba bữa cơm một chỗ ngủ.
thường thì nguyện vọng càng đơn giản, càng khó thực hiện.
Từ Duật mua một xâu kẹo hồ lô đưa cho nàng, “Mấy quả sơn tra trông cũng đấy, nàng nếm thử xem.”
Lâm Cửu Nương từ chối, nhận lấy, c.ắ.n một quả.
Chua chua ngọt ngọt, ngon!
Lâm Cửu Nương thỏa mãn, từ từ ăn.
Từ Duật nắm tay nàng, đưa nàng dạo chậm rãi, phàm là những thứ mắt vui nhộn, đều đưa nàng xem, cái nào thích thì trực tiếp mua luôn.
Lâm Cửu Nương từ chối, mặt luôn nở nụ .
Đây là sự lãng mạn nhỏ bé thuộc về đàn ông .
Hắn hận thể mang tất cả những thứ nàng thích đến mặt nàng.
Ánh trăng .
Lâm Cửu Nương đầu Từ Hạo Bác đang vây quanh Dương Quân Trừng liến thoắng, đáy mắt xẹt qua một tia ý.
Người chuyện, Từ Hạo Bác nhiệt tình như , e là sẽ nghi ngờ Từ Hạo Bác thích Dương Quân Trừng, đang hiến ân cần.
Nhìn cái mặt đen như đ.í.t nồi của Tần Thạc bên cạnh kìa, .
Bỗng nhiên, đầu nàng xoay .
“Phu nhân, nàng nên là , chứ bọn họ!”
Nhìn cái dáng vẻ chua loét của , Lâm Cửu Nương , “Được, nữa.”
Dù thì, thôi là , quá mức hỏng việc.
“Nàng xem?”
Lâm Cửu Nương về phía , đường phố còn dài, hơn nữa cũng dần đông lên, đang là lúc náo nhiệt nhất.
Từ Duật nắm tay nàng, “Cứ dạo như thôi.”
Ngày mai là chia xa , bây giờ, chỉ ở bên cạnh nàng.
Hai giống như đôi phu thê bình thường, chậm rãi dạo đường phố lớn.
Mà phía bọn họ, Từ Hạo Bác hoạt ngôn hài hước, chọc cho Dương Quân Trừng thỉnh thoảng bật .
“Dương tỷ tỷ, tỷ thật lợi hại, qua nhiều nơi như .” Vẻ mặt Từ Hạo Bác đầy ngưỡng mộ.
Không nhịn , c.ắ.n một miếng bánh ngọt trong tay.
Cậu cũng khắp nơi, nhưng đáng tiếc vì nguyên nhân gia đình, thể nam về bắc khắp nơi .
...
Đáy mắt Từ Hạo Bác xẹt qua một tia tinh quang, sắp .
Sau cũng thể khắp nơi ngắm thế giới .
Dương Quân Trừng khẽ, lắc đầu, “Ta đây là vì chuyện ăn, cho nên chẳng gì lợi hại cả.
câu ‘ vạn cuốn sách, bằng vạn dặm đường’ hề sai.
Con ngoài, mới trời đất bao la, mới thể thấy nhiều điều đặc sắc hơn.”
Từ Hạo Bác giơ ngón tay cái lên, “Dương tỷ tỷ, tỷ cũng giống như tam thẩm , là một kỳ nữ t.ử, khâm phục các tỷ.”
“Tam thẩm là , thì !”
Dương Quân Trừng lắc đầu, bỗng nhiên hai mắt sáng lên, khăn lụa ở sạp hàng nhỏ phía .
Cô nhịn , tới cầm lên xem.
Từ Hạo Bác vốn định cùng cô xem, nhưng thấy bánh ngọt cách đó xa thì mắt sáng lên, tam thẩm thích ăn cái .
Cậu với Dương Quân Trừng đang xem khăn lụa một tiếng, chạy qua mua.
Dương Quân Trừng liếc Từ Hạo Bác đang mua bánh ngọt một cái, đó tiếp tục xem khăn lụa trong tay.
Khăn lụa hẳn là truyền từ bên phía Phiên tới.
Quả nhiên giống .
Đồ của Phiên, khác với đồ bên phía họ.
Của họ mềm mại hơn, mượt mà hơn.
Dương Quân Trừng là thương nhân, đương nhiên hiểu cơ hội kinh doanh ẩn chứa trong đó.
Lật xem một chút, đó chọn vài chiếc khăn lụa, trả tiền xong, liền định tìm Từ Hạo Bác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-1463-som-qua-roi.html.]
khi xoay về phía , lúc mới phát hiện thấy bóng dáng Từ Hạo Bác .
Lạc ?
Dương Quân Trừng quanh bốn phía, cố gắng tìm kiếm bóng dáng nhóm Từ Hạo Bác.
Lại ngờ, vô tình chạm ánh mắt của Tần Thạc.
Tim đập thịch một cái.
Cô gật đầu với , liền định về phía tìm .
Tần Thạc thấy cô chỉ một cái định .
Uất kết.
Mặt lạnh tanh, theo:
“Vừa một đám ùa về phía tên nhóc Từ Hạo Bác , khi tản thì thấy bóng dáng nữa, chắc là cuốn theo dòng về phía .”
Khóe miệng Dương Quân Trừng khẽ nhếch, lập tức khôi phục bình thường.
Gật đầu, “Cảm ơn Thế t.ử cho , về phía tìm bọn họ là .”
“Thành Bảo Nam, lớn lớn, nhỏ nhỏ, cô cứ tìm mù quáng như , chắc tìm .” Tần Thạc vẫn mặt lạnh tanh.
Dương Quân Trừng cho là đúng, “Không tìm thấy thì về là , cũng vấn đề gì lớn.”
Lời thốt , Tần Thạc tức nghẹn nữa.
Người phụ nữ , cố ý ?
Lần , Tần Thạc gì nữa.
Trên mặt Dương Quân Trừng hề chút hoảng loạn nào, vẫn xem, dường như chú ý đến việc Tần Thạc đang theo.
Đi vài bước, cô còn vẻ mặt ngạc nhiên:
“Thế t.ử, ngài theo gì?
Ngài yên tâm, tìm thấy , sẽ tự trở về.”
Tần Thạc đen mặt, “Con đường , nhà cô mở ? Ta ?”
Dương Quân Trừng liếc một cái, gì nữa, tiếp tục về phía , thấy cái gì , cái gì vui, đều tiến lên tò mò xem thử chơi thử.
Bất tri bất giác, cô càng lúc càng xa, mà lúc đêm cũng khuya.
Khi Dương Quân Trừng phản ứng , đường phố còn nhiều.
Ngay khi cô định trở về, bỗng nhiên một đám vây quanh cô.
Kẻ cầm đầu tên là Lại Tam.
Hắn sớm chú ý đến phụ nữ xinh tiền một .
Cho nên, sớm gọi của theo.
Lúc , cuối cùng cũng tìm cơ hội chặn cô .
Mà những bán hàng rong xung quanh, thấy nhóm Lại Tam, lập tức dọn hàng bỏ chạy.
Dương Quân Trừng lạnh mặt:
“Tránh !”
Lại Tam bước lên, vẻ mặt dâm tà:
“Tiểu thư xinh , là theo , đảm bảo cho nàng ăn sung mặc sướng, thế nào?”
Lời thốt , đám lâu la lưng lập tức nhao nhao:
“ đấy, mau theo Tam ca của bọn . Tam ca bọn là đàn ông đích thực, nhất định sẽ khiến nàng d.ụ.c tiên d.ụ.c t.ử, từ nay về rời xa nữa.”
“Tam ca lợi hại, đêm nào cũng khiến nàng tân nương.”
“Cô em nhỏ, theo Tam ca bọn , là phúc khí của nàng đấy.”...
Trên mặt Dương Quân Trừng mang theo một tầng hàn khí.
Đám , đáng c.h.ế.t!
Khóe miệng cô nhếch lên, lộ một nụ lạnh.
Mà nụ , khiến đám Lại Tam càng thêm hưng phấn, những lời hạ lưu càng càng tục tĩu.
Rất hưng phấn?
Lát nữa sẽ càng hưng phấn hơn!
Dương Quân Trừng lấy một chiếc khăn tay, trong lúc nín thở, giũ nhẹ khăn tay.
Một mùi hương nhàn nhạt gọi tên, lan tỏa trong màn đêm.
Lại Tam sớm kìm nén , đưa tay về phía Dương Quân Trừng với vẻ mặt dê xồm:
“Đi thôi, tiểu thư, theo về nhà nào, Tam ca sẽ thương yêu nàng thật .”
Và đúng lúc , Tần Thạc lao tới.
“Đừng chạm cô !”
Tần Thạc với vẻ mặt đầy giận dữ, nhắm ngay cằm Lại Tam đ.ấ.m mạnh một cú, “Động tay động chân với cô , c.h.ế.t .”
“A a a!”
Lại Tam kêu t.h.ả.m thiết, chật vật lùi vài bước.
Dương Quân Trừng ở bên cạnh thở dài, sớm quá , thế tay.
Buồn bực!
Lại Tam khi đàn em đỡ lấy, phẫn nộ trừng mắt Tần Thạc:
“Huynh , xông lên, dạy dỗ tên tiểu t.ử cho , để kẻ nào thể chọc !”
“Xông lên!”
Lại Tam dẫn theo xông tới, nhưng chạy hai bước, ai nấy đều ch.óng mặt, còn kịp phản ứng, ngã lăn đất.
Tần Thạc kinh ngạc, định tiến lên kiểm tra, ngờ mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống đất.
Hắn vẻ mặt dám tin về phía Dương Quân Trừng:
“Cô...”