Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 1435: Không Muốn Đau, Vậy Thì Liếm Đi
Cập nhật lúc: 2026-02-23 20:03:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thu Sương ngoài lâu, Lý Văn Lan mới từ trong phòng .
Lúc nàng , Bạch Thiếu Vân ghế tựa trong sân.
Lý Văn Lan cúi đầu, bước nhanh đến bên cạnh , ôn tồn :
“Thái t.ử, ngài uống ? Ta rót cho ngài.”
Bạch Thiếu Vân lắc đầu, ngửi thấy mùi m.á.u tươi nhàn nhạt, theo bản năng hít hít mũi.
Không sai, là mùi m.á.u tươi.
Nàng thương !
Bạch Thiếu Vân nhíu mày, đưa tay về phía nàng, hiệu nàng qua đây.
“Thái t.ử!”
Lý Văn Lan cung kính tiến lên vài bước.
Không ngờ tay sờ lên mặt nàng, Lý Văn Lan vì đau nên cơ thể rụt , vội lùi về hai bước, né tránh tay :
“Dung nhan xí, đừng bẩn tay thái t.ử.”
Tay Bạch Thiếu Vân dừng giữa trung, miệng mấp máy, nhưng chữ nào.
lúc , trong bụng nghẹn một bụng lửa giận.
Hắn sờ thấy cây gậy bên cạnh, liền lên.
“Thái t.ử, đỡ ngài.” Lý Văn Lan tiến lên, định dìu .
Bạch Thiếu Vân từ chối, cầm gậy, từng bước từng bước thăm dò về phía căn phòng.
Lý Văn Lan tại chỗ, gì.
trong đôi mắt thanh lãnh của nàng, giấu là sự lạnh lẽo.
Rất nhanh, trong phòng truyền đến tiếng Thu Sương kinh hỉ, nhưng ngay đó là tiếng kêu la đau đớn của nàng .
Lý Văn Lan gì, xoay về phía phòng .
Tự tự chịu, thể sống...
Một bên khác.
Bạch Thiệu khi rời khỏi chỗ Lâm Cửu Nương, liền xử lý một việc.
Đợi lúc trở về khách điếm, thu dọn thỏa.
Bạch Trạch theo bên cạnh Bạch Hoành Xương, ngây ngốc ngớ ngẩn, chảy nước dãi, trong miệng ngừng lẩm bẩm những lời chỉ nàng mới hiểu.
“Bạch .” Bạch Hoành Xương vẻ mặt cung kính.
Bạch Thiệu gật đầu, Bạch Trạch ngốc nghếch, đáy mắt xẹt qua một tia ảm đạm.
Hắn đối xử với nàng như , nhưng nàng nếu si ngốc, sợ là sống qua ngày hôm nay.
Hít sâu một : “Đều lên xe ngựa, chúng lập tức rời khỏi Bảo Nam thành.”
Không thể kéo dài thêm nữa, kéo dài nữa sợ là sẽ xảy biến cố.
Bạch Hoành Xương gật đầu, xoay những khác, bảo bọn họ chuẩn sẵn sàng, lập tức xuất phát.
Phân phó xong thứ, mới về phía Bạch Thiệu:
“Bạch , bên phía Yến Vương sẽ khó tiểu thư chứ.”
“Tự nhiên là . Ngươi nếu Bạch Thiệu dùng cái gì để giữ mạng cho nàng , ngươi sẽ hỏi như .”
Bạch Thiệu còn lên tiếng, một giọng xen .
Người chuyện, chính là Đỗ Phượng Niên.
Mà lúc Đỗ Phượng Niên đang chặn ngoài khách điếm, phía một bóng .
Đến thật nhanh!
Bạch Thiệu thở dài.
Xem Lâm Cửu Nương tiết lộ chuyện của cho Đỗ Phượng Niên .
Không ngờ hành động đủ nhanh , vẫn tránh khỏi.
Bạch Thiệu lắc đầu, xua tay, cho .
Bạch Hoành Xương đưa mắt , tựa hồ hiểu lắm ý trong lời của Đỗ Phượng Niên.
hỏi, bởi vì lát nữa sẽ .
Đỗ Phượng Niên lạnh mặt bước , như Bạch Thiệu: “Bạch , ngươi vì một phế vật, mà thật đúng là di dư lực a.”
Bạch Thiệu lắc đầu: “Ta hứa với phụ , lúc còn sống, sẽ trơ mắt một mạch Bạch gia c.h.ế.t tuyệt. Cho nên, Đỗ ông chủ, ngươi nên tới.”
Bạch Trạch mặc kệ gì, mặc kệ trả giá thế nào, đều cứu.
Đỗ Phượng Niên lạnh: “Ta nên tới? Ta là nên tới tìm ngươi đòi một lời giải thích, ? Bạch Thiệu, ngươi cứu con ngốc , ai cản ngươi, nhưng ngươi lấy bạc của cứu , chính là vấn đề của ngươi .”
Nói , đôi mắt lạnh lùng chằm chằm về hướng Bạch Trạch.
Giây tiếp theo, đưa tay bắt Bạch Trạch.
Cảnh xảy nhanh, đám Bạch Thiệu kịp phản ứng, Bạch Trạch rơi tay Đỗ Phượng Niên.
“A a a!”
Bạch Trạch giống như dọa sợ, hét ch.ói tai như kẻ điên, mà hai tay cũng hoảng loạn vung vẩy lung tung. Người cũng giống như một đứa trẻ, ô ô lóc.
“Buông , đừng bắt , sợ!”
“Ô ô, , đừng bắt , phụ , sợ sợ!”...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-1435-khong-muon-dau-vay-thi-liem-di.html.]
Bạch Thiệu xanh mặt, trừng mắt giận dữ Đỗ Phượng Niên: “Đỗ Phượng Niên, buông nàng , thấy .”
Đỗ Phượng Niên buông tay, ngược mang vẻ mặt đầy hứng thú về phía Bạch Thiệu.
“Ngốc thật, là ngốc giả?”
“Bạch Thiệu, ngươi thật đúng là đủ nhẫn tâm, mà trực tiếp biến chất nữ của thành kẻ ngốc.”
Nói , đột nhiên bật :
“Ta bây giờ tại Lâm Cửu Nương bán tin tức cho , ả đây là mượn tay , giúp ả thử xem chất nữ của ngươi là ngốc thật, là ngốc giả. Hôm nay, cái bận rộn của ả, giúp .”
Đáy mắt Đỗ Phượng Niên lóe lên hàn quang.
Bị Bạch Thiệu chơi một vố, cục tức , cũng nuốt trôi.
Cho nên, Lâm Cửu Nương cố ý thì , hôm nay ả như ý !
Đỗ Phượng Niên về phía Bạch Trạch đang ngừng giãy giụa, tà ý nơi khóe miệng đang phóng đại vô hạn.
Ngốc thật ngốc giả, thử thế nào đây?
Sắc mặt Bạch Thiệu khó coi: “Đỗ Phượng Niên, buông nàng , nàng gặp quả báo, ngươi cần thiết hành hạ nàng nữa.”
“Nàng gặp quả báo , liên quan gì đến ?” Đỗ Phượng Niên vẻ mặt tà ý.
Lắc đầu: “Ta chỉ đến giúp thử xem, nàng thật sự điên ngốc mà thôi.”
Nói xong, căn bản thèm Bạch Thiệu, mà về phía Bạch Trạch:
“Có sợ ?”
Bạch Trạch gật đầu lia lịa, đáy mắt là sự sợ hãi.
Đỗ Phượng Niên nhếch miệng , nhấc chân, một cước giẫm lên ghế:
“Ngươi quỳ xuống, giúp l.i.ế.m sạch giày, sẽ buông ngươi , ?”
“Đỗ Phượng Niên!” Bạch Thiệu gầm thét.
Đôi mắt dữ tợn đỏ ngầu: “Ngươi đừng khinh quá đáng. Ngươi dám nhục nhã nàng như , cho dù liều mạng tất cả, cũng giữ ngươi đây, ngươi cho rõ đây.”
“Ha ha, Bạch Thiệu, sẽ sợ ngươi ?” Đỗ Phượng Niên lạnh, ý chạm đến đáy mắt: “Lúc ngươi phản bội , ngươi nên nghĩ đến Đỗ Phượng Niên sẽ báo thù. Giữ đây? Hừ, để xem ngươi bản lĩnh .”
Lời dứt, bên ngoài khách điếm đột nhiên thêm một chút xáo động.
Bạch Hoành Xương bước nhanh cửa, lúc , sắc mặt khó coi thêm vài phần:
“Bạch , bên ngoài thêm nhiều của Đỗ ông chủ.”
Bạch Thiệu vẻ mặt xanh mét, tưởng rằng của Đỗ Phượng Niên c.h.ế.t sạch, ngờ vẫn đ.á.n.h giá thấp nội tình của Đỗ Phượng Niên.
Nghiến răng: “Đỗ Phượng Niên, ngươi thế nào?”
“Ta , chỉ thử xem nàng thật sự si , ngốc mà thôi.” Đỗ Phượng Niên vẻ mặt tà ý.
Hắn nắm lấy tay Bạch Trạch, dùng sức.
Lúc Bạch Trạch đau đớn hét lên, chậm rãi :
“Không đau, thì l.i.ế.m .”
“Được!”
Bạch Trạch vội gật đầu, đó quỳ xuống, hướng về phía giày của l.i.ế.m xuống.
Bạch Thiệu tức giận đến mức gần như ngất xỉu, Đỗ Phượng Niên!
“Ha ha!”
Đỗ Phượng Niên lớn: “Thật sự ngốc , si .”
Nói xong, rụt chân .
Nhìn Bạch Trạch đang quỳ mặt đất vẻ mặt mờ mịt, Đỗ Phượng Niên lấy một gói kẹo mạch nha, trực tiếp đổ xuống đất, lệnh:
“Nhặt lên ăn.”
Bạch Trạch chần chừ, lập tức nhặt lên nhét miệng.
Phát hiện là đồ ngọt, hai mắt sáng rực, cả bò mặt đất, gom tất cả kẹo mạch nha với , trong miệng lẩm bẩm:
“Của , đều là của .”
“Không cướp kẹo của , của !”...
Nhìn Bạch Trạch từng cao cao tại thượng, sự châm biếm nơi khóe miệng Đỗ Phượng Niên càng sâu.
Xem Bạch Trạch thật sự si ngốc .
Nếu si ngốc, theo tính cách đó của nàng , tuyệt đối loại chuyện .
Quay đầu về phía Bạch Thiệu đang xanh mặt, châm biếm: “Bạch Thiệu, ngươi thật tàn nhẫn, đây chính là chất nữ duy nhất của ngươi, ngươi mà tay tàn độc .”
Bạch Thiệu ngẩng đầu, đôi mắt âm hiểm độc ác chằm chằm Đỗ Phượng Niên:
“Hôm nay ngươi nhục nhã Bạch gia như , Đỗ Phượng Niên, ngươi đừng hòng hôm nay lành lặn rời khỏi đây.”
“Động thủ!”
Lời dứt, phía lập tức xông một vung quyền tấn công về phía Đỗ Phượng Niên.
Khinh quá đáng!
Bạch Thiệu vẻ mặt xanh mét, Bạch Trạch đang mặt đất ăn kẹo, hàn ý nơi đáy mắt càng sâu.
Đỗ Phượng Niên động tác lưu loát lùi về , khi tránh một quyền , lập tức tay phản kích.
Mà bên ngoài khách điếm, thấy động tĩnh truyền từ bên trong, cũng nhao nhao động thủ...